Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Chương 16: Chuyện không nên hỏi thì bớt tò mò

Số chữ: 863
Vân Nhất dĩ nhiên không chiều theo ý cô ta: “Cô có chuyện gì thì nói ở đây luôn đi, tôi còn có việc phải đi làm, tạm thời chưa về nhà được.”

Đúng vậy, khi nhìn thấy Tôn Hiểu Yến, cô chợt nhớ ra một chuyện, đó là công việc của nguyên chủ, mình sắp phải xuống nông thôn rồi, sao có thể để nhà họ Tôn hưởng lợi được.

Tôn Hiểu Yến trong lòng tức tối vô cùng, nhưng cũng không thể làm gì hơn, đành hạ giọng nói: “Anh ba tôi xảy ra chuyện, bị tạm giữ rồi, cô có thể giúp một tay, tìm người bảo lãnh cho anh ấy ra trước được không.”

Vân Nhất giả vờ kinh ngạc, giọng không hề nhỏ đi: “Xảy ra chuyện gì, sao lại bị tạm giữ?”

Sắc mặt Tôn Hiểu Yến lúc xanh lúc trắng: “Chỉ là hiểu lầm thôi, cô đừng hỏi nữa, nếu muộn, không biết anh ấy ở trong đó còn phải chịu khổ sở thế nào đâu.”

Vân Nhất cười thầm trong lòng, muốn nhờ vả người khác mà còn không muốn nói thật, quen thói rồi: “Không biết là chuyện gì thì tôi cũng khó mà đi nhờ người ta giúp được, nếu cô không muốn nói thì tôi cũng không ép, cô tìm người khác giúp đi.”

Tôn Hiểu Yến vừa nghe Vân Nhất nói vậy liền sốt sắng: “Vân Nhất, sao cô có thể mặc kệ anh ba tôi được?”

Vân Nhất cười như không cười nhìn cô ta: “Tại sao tôi phải quan tâm, anh ba của cô là gì của tôi?”

Tôn Hiểu Yến nhất thời không nói được lời nào.

Đúng vậy, vì ông cụ Sở không thích anh ba nhà cô ta, nhà cô ta cũng không muốn để hàng xóm nghĩ rằng họ có ý đồ với nhà họ Sở, nên mối quan hệ giữa anh ba nhà cô ta và Sở Vân Nhất không hề được công khai.

Dù anh ba thỉnh thoảng có đến nhà họ Sở cũng là mượn danh nghĩa của cô ta.



Dù bây giờ có nói ra mối quan hệ của họ, e rằng cũng chẳng ai tin, lại còn khiến người ta nghĩ cô ta cố tình làm vậy để bắt nạt một cô gái mồ côi như Vân Nhất.

Vân Nhất chính là muốn phủi sạch quan hệ ngay trước mặt hàng xóm láng giềng, để họ khỏi phải làm trò buồn nôn: “Tôi còn có việc phải làm, đi trước đây.”

Đến khi Tôn Hiểu Yến hoàn hồn sau cơn sững sờ, bóng dáng Vân Nhất đã biến mất từ lâu.

Chỉ còn lại tiếng xì xào bàn tán và ánh mắt chế giễu của đám đông hàng xóm.

***

Một chiếc xe jeep dừng lại bên ngoài một khoảng sân nhỏ, một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu đen, chân đi đôi giày da đen bước xuống.

Liếc nhìn hai bên rồi mới bước vào sân.

Không nhìn những người khác trong sân, ông ta đi thẳng vào nhà chính.

Người bên trong vội vàng bước tới, nịnh nọt nói: “Sao ngài lại đến đây ạ?”

Người đó hạ giọng hỏi: “Tôn Lão Lục, mọi việc đã sắp xếp xong chưa?”

Tôn Lão Lục vẻ mặt tươi cười lấy lòng: “Xin ngài cứ yên tâm, tôi đảm bảo mọi việc sẽ được thực hiện đúng theo lời ngài dặn, vô cùng ổn thỏa.”



Người đến thấy vẻ mặt của anh ta, ánh mắt trở nên sắc lẹm: “Cứ làm theo lời tôi dặn, đừng có giở trò khôn lỏi với tôi. Nếu chuyện tối nay xảy ra dù chỉ một chút sai sót, các người đừng hòng bén mảng ở đất Bắc Kinh này nữa.”

Tôn Lão Lục tim đập thót một cái, vội vàng cúi đầu khom lưng: “Không dám, không dám, Tôn Lão Lục tôi tuyệt đối không dám dương phụng âm vi với ngài đâu ạ.”

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng: “Cậu hiểu là tốt rồi.”

Đợi người đàn ông đó rời đi, một tên đàn em mới vào nhà nói: “Đại ca, người đó là ai mà dám sai bảo chúng ta làm việc, lại còn vênh váo thế?”

Tôn Lão Lục liếc nhìn kẻ vừa tới với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Chuyện không nên hỏi thì bớt tò mò đi.”

Quay đầu nhìn một người khác vừa vào nhà: “Cho người qua đó canh chừng, đừng để xảy ra sai sót thật đấy.”

***

Vân Nhất chẳng mấy chốc đã đến một khu nhà tập thể lớn, quen đường quen lối đi vào khoảng sân thứ hai.

Ngụy Hồng Diễm đang nấu cơm trong sân thấy cô vào, vẫy chiếc xẻng xào rau, mừng rỡ nói: “Vân Nhất, sao em lại đến đây?”

Cô ấy vừa dứt lời, mẹ cô ấy đã vỗ một cái vào sau gáy: “Hỏi linh tinh gì thế, còn không mau mời Vân Nhất vào nhà ngồi.”

Sau khi ông cụ Sở qua đời, đây là lần đầu tiên Vân Nhất đến nhà, lòng mẹ Ngụy vô cùng thương xót đứa trẻ này.

Thấy Vân Nhất đến vào giờ này, bà thầm nghĩ chắc con bé gặp phải chuyện gì khó khăn, vội vàng gọi: “Vân Nhất, mau vào nhà đi con.”
4 Bình luận