Mẹ Ngụy nhận lấy chiếc xẻng xào rau từ tay con gái: “Vân Nhất, mau vào nhà ngồi với Hồng Diễm, tối nay ở lại ăn cơm với thím nhé.”
Hiện tại nhà nào cũng eo hẹp, Vân Nhất sao có thể ở lại thật: “Thím Ngụy, con có chuyện muốn nói với thím và chị.”
Mẹ Ngụy nhìn vẻ mặt của Vân Nhất, biết là có chuyện quan trọng. Năm đó nếu không có ông cụ Sở, chân của chồng bà e là không giữ được, ân tình này cả nhà bà vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Nghĩ rằng Vân Nhất có chuyện cần họ giúp, bà cũng không trì hoãn nữa, đưa ngay chiếc xẻng trên tay cho con trai út: “Hồng Quốc, con đảo thêm vài lượt nữa rồi múc rau ra.”
Sau đó, bà kéo Vân Nhất vào nhà: “Chuyện gì, con nói đi?”
Vân Nhất không kể chuyện nhà họ Tôn tính kế mình, dù sao cô cũng không muốn làm ầm ĩ cho mọi người đều biết: “Thím ơi, chị Hồng Diễm, sau khi ông nội con mất, căn nhà đó có quá nhiều kỷ niệm, con muốn tạm thời thay đổi môi trường sống nên đã đăng ký xuống nông thôn rồi ạ.”
Mẹ Ngụy nghe vậy, mắt trợn tròn: “Cái gì, con đăng ký xuống nông thôn rồi sao?”
Vân Nhất gật đầu: “Vâng ạ.”
Mẹ Ngụy sốt sắng: “Con có biết ở nông thôn khổ cực thế nào không?”
Vân Nhất vội vàng giải thích: “Thím ơi, con chỉ muốn tạm thời thay đổi môi trường thôi, sớm muộn gì cũng sẽ trở về mà.”
Nghe Vân Nhất nói vậy, mẹ Ngụy mới dịu lại: “Nếu đã đăng ký rồi thì cũng đành vậy thôi, may mà sau này có thể về bất cứ lúc nào.”
Nói xong, bà còn khẽ cốc vào trán cô.
Bà thật lòng thương Vân Nhất như con cháu trong nhà: “Vậy con đến đây có chuyện gì?”
Vân Nhất nhìn sang Ngụy Hồng Diễm đang đứng bên cạnh: “Thím ơi, theo chính sách, nếu chị Hồng Diễm không tìm được việc làm thì cũng phải xuống nông thôn.”
Nhắc đến chuyện này, hai mẹ con đều lộ vẻ buồn rầu: “Đúng vậy, cuối tháng này, nếu không tìm được việc thì nó cũng phải xuống nông thôn.”
Vân Nhất cũng không vòng vo với họ nữa: “Công việc hiện tại của con, không biết thím và chị có hứng thú không?”
Hai mẹ con đồng thời nhìn về phía Vân Nhất, bọn họ biết mẹ nuôi của Vân Nhất có để lại một công việc cho cô nên vừa rồi mẹ Ngụy mới nói muốn về lúc nào cũng được.
Mẹ Ngụy sau khi hoàn hồn, vội vàng xua tay: “Không được, công việc đó con tuyệt đối không được đụng đến, mất suất biên chế rồi, sau này con làm sao về thành được?”
Vân Nhất vỗ nhẹ vào tay bà để trấn an: “Thím ơi, con nói thật với thím và chị, công việc này của con có không ít người đang nhòm ngó đâu, nhưng con không muốn để người khác hưởng lợi. Sau này con muốn về thành, bạn bè của ông nội và cha con sẽ không bỏ mặc con đâu.”
Nói đến nước này, mẹ con nhà họ Ngụy tuy có chút áy náy, nhưng nếu có thể ở lại thành phố thì ai lại muốn xuống nông thôn chịu khổ.
Mẹ Ngụy thấy mắt con gái ánh lên vẻ vui mừng, hỏi lại một lần nữa cho chắc: “Vân Nhất, con không lừa thím đấy chứ?”
Vân Nhất mỉm cười nhẹ nhàng: “Thím ơi, đám tang của ông nội con, không phải thím cũng luôn ở trong sân giúp đỡ sao, những người đó thím đều đã gặp qua rồi mà.”
Mẹ Ngụy dĩ nhiên biết thân phận những người đó không tầm thường, nên cũng không khách sáo nữa: “Được, công việc này chúng ta nhận, ân tình này thím cũng ghi nhớ.”
Vân Nhất làm bộ hờn dỗi: “Xem thím nói kìa, ân tình gì chứ, trước đây thím và chị Hồng Diễm cũng giúp con không ít mà.”
Mẹ Ngụy trong lòng vô cùng cảm kích, cũng nói thẳng thắn: “Vậy thím cũng không khách sáo với con nữa, con xem tám trăm đồng có được không?”
Không phải bà không muốn đưa nhiều hơn, mà thật sự là trong tay bà muốn gom đủ số tiền đó cũng phải đi vay mượn thêm, hơn nữa giá thị trường của một công việc chính thức hiện tại cũng chỉ khoảng bảy trăm đồng.
Vân Nhất đương nhiên không có ý cho không, biết mức giá này quả thực đã rất hợp lý, liền gật đầu đồng ý.
Cô cũng nhắc qua chuyện Tôn Hiểu Yến đang làm thay, để họ có sự chuẩn bị tâm lý trước, dù sao miếng mồi đến miệng mà bay mất, Tôn Hiểu Yến chắc chắn sẽ nổi điên.
Hiện tại nhà nào cũng eo hẹp, Vân Nhất sao có thể ở lại thật: “Thím Ngụy, con có chuyện muốn nói với thím và chị.”
Mẹ Ngụy nhìn vẻ mặt của Vân Nhất, biết là có chuyện quan trọng. Năm đó nếu không có ông cụ Sở, chân của chồng bà e là không giữ được, ân tình này cả nhà bà vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Nghĩ rằng Vân Nhất có chuyện cần họ giúp, bà cũng không trì hoãn nữa, đưa ngay chiếc xẻng trên tay cho con trai út: “Hồng Quốc, con đảo thêm vài lượt nữa rồi múc rau ra.”
Sau đó, bà kéo Vân Nhất vào nhà: “Chuyện gì, con nói đi?”
Vân Nhất không kể chuyện nhà họ Tôn tính kế mình, dù sao cô cũng không muốn làm ầm ĩ cho mọi người đều biết: “Thím ơi, chị Hồng Diễm, sau khi ông nội con mất, căn nhà đó có quá nhiều kỷ niệm, con muốn tạm thời thay đổi môi trường sống nên đã đăng ký xuống nông thôn rồi ạ.”
Mẹ Ngụy nghe vậy, mắt trợn tròn: “Cái gì, con đăng ký xuống nông thôn rồi sao?”
Vân Nhất gật đầu: “Vâng ạ.”
Mẹ Ngụy sốt sắng: “Con có biết ở nông thôn khổ cực thế nào không?”
Vân Nhất vội vàng giải thích: “Thím ơi, con chỉ muốn tạm thời thay đổi môi trường thôi, sớm muộn gì cũng sẽ trở về mà.”
Nghe Vân Nhất nói vậy, mẹ Ngụy mới dịu lại: “Nếu đã đăng ký rồi thì cũng đành vậy thôi, may mà sau này có thể về bất cứ lúc nào.”
Nói xong, bà còn khẽ cốc vào trán cô.
Bà thật lòng thương Vân Nhất như con cháu trong nhà: “Vậy con đến đây có chuyện gì?”
Vân Nhất nhìn sang Ngụy Hồng Diễm đang đứng bên cạnh: “Thím ơi, theo chính sách, nếu chị Hồng Diễm không tìm được việc làm thì cũng phải xuống nông thôn.”
Nhắc đến chuyện này, hai mẹ con đều lộ vẻ buồn rầu: “Đúng vậy, cuối tháng này, nếu không tìm được việc thì nó cũng phải xuống nông thôn.”
Vân Nhất cũng không vòng vo với họ nữa: “Công việc hiện tại của con, không biết thím và chị có hứng thú không?”
Hai mẹ con đồng thời nhìn về phía Vân Nhất, bọn họ biết mẹ nuôi của Vân Nhất có để lại một công việc cho cô nên vừa rồi mẹ Ngụy mới nói muốn về lúc nào cũng được.
Mẹ Ngụy sau khi hoàn hồn, vội vàng xua tay: “Không được, công việc đó con tuyệt đối không được đụng đến, mất suất biên chế rồi, sau này con làm sao về thành được?”
Vân Nhất vỗ nhẹ vào tay bà để trấn an: “Thím ơi, con nói thật với thím và chị, công việc này của con có không ít người đang nhòm ngó đâu, nhưng con không muốn để người khác hưởng lợi. Sau này con muốn về thành, bạn bè của ông nội và cha con sẽ không bỏ mặc con đâu.”
Nói đến nước này, mẹ con nhà họ Ngụy tuy có chút áy náy, nhưng nếu có thể ở lại thành phố thì ai lại muốn xuống nông thôn chịu khổ.
Mẹ Ngụy thấy mắt con gái ánh lên vẻ vui mừng, hỏi lại một lần nữa cho chắc: “Vân Nhất, con không lừa thím đấy chứ?”
Vân Nhất mỉm cười nhẹ nhàng: “Thím ơi, đám tang của ông nội con, không phải thím cũng luôn ở trong sân giúp đỡ sao, những người đó thím đều đã gặp qua rồi mà.”
Mẹ Ngụy dĩ nhiên biết thân phận những người đó không tầm thường, nên cũng không khách sáo nữa: “Được, công việc này chúng ta nhận, ân tình này thím cũng ghi nhớ.”
Vân Nhất làm bộ hờn dỗi: “Xem thím nói kìa, ân tình gì chứ, trước đây thím và chị Hồng Diễm cũng giúp con không ít mà.”
Mẹ Ngụy trong lòng vô cùng cảm kích, cũng nói thẳng thắn: “Vậy thím cũng không khách sáo với con nữa, con xem tám trăm đồng có được không?”
Không phải bà không muốn đưa nhiều hơn, mà thật sự là trong tay bà muốn gom đủ số tiền đó cũng phải đi vay mượn thêm, hơn nữa giá thị trường của một công việc chính thức hiện tại cũng chỉ khoảng bảy trăm đồng.
Vân Nhất đương nhiên không có ý cho không, biết mức giá này quả thực đã rất hợp lý, liền gật đầu đồng ý.
Cô cũng nhắc qua chuyện Tôn Hiểu Yến đang làm thay, để họ có sự chuẩn bị tâm lý trước, dù sao miếng mồi đến miệng mà bay mất, Tôn Hiểu Yến chắc chắn sẽ nổi điên.