Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Chương 15: Rối tung cả lên

Số chữ: 784
Cha Tôn tuy sốt ruột nhưng vẫn giữ được bình tĩnh: “Thằng cả, giờ con ra ngoài nghe ngóng tình hình. Thằng hai, con đi tìm cậu họ của con, ông ấy quen biết người bên Ủy ban Cách mạng, xem có nhờ vả đè chuyện này xuống được không.”

Hai anh em Tôn Kiến Minh và Tôn Ái Minh cũng biết chuyện của em ba lần này rất phiền phức, không dám chậm trễ, “dạ” một tiếng rồi chạy ra ngoài.

Cha Tôn nhìn cô con gái út trong nhà, chợt nhớ ra điều gì đó: “Yến Tử, con đến nhà họ Sở một chuyến, tìm cách thuyết phục Sở Vân Nhất nhờ vả mối quan hệ, xem có thể bảo lãnh cho anh ba con ra trước được không.”

Tôn Hiểu Yến nghe vậy vội vàng đáp: “Đúng rồi, sao lại quên mất cô ta, con đi ngay đây.”

Nói xong, cô cũng chạy nhanh ra cửa.

Cha Tôn thấy các con đều đi rồi mới nói với mẹ Tôn: “Lấy ít tiền ra đây.”

Mẹ Tôn đang bực bội trong lòng, nhất thời không hiểu ý ông ta: “Lấy tiền làm gì?”

Cha Tôn lườm bà ta một cái: “Giờ này là giờ nào rồi mà bà còn không hiểu? Cứ cho là có người đứng ra giúp bảo lãnh, bà nghĩ không lo lót thì chuyện này có thể qua được sao?”

Mẹ Tôn lúc này mới hiểu ra, nhưng vừa nghĩ đến việc phải móc tiền túi ra, bà ta lại càng xót của: “Những người trước đây giúp Sở Vân Nhất đều có vai vế không tầm thường, chẳng lẽ chỉ một câu nói của họ là xong, còn cần chúng ta phải lo lót thêm sao?”

Cha Tôn dĩ nhiên cũng không muốn bỏ tiền, nhưng ông ta thừa hiểu trước khi con trai thứ ba của mình được thả ra, nếu không lo lót trước một chút, e là ở trong đó không biết sẽ bị hành hạ đến mức nào.

Mẹ Tôn dù không muốn cũng đành chịu, quay người đi vào nhà trong.



Chỉ một lát sau, trong nhà vang lên tiếng hét thất thanh: “Á, tiền của tôi đâu?”

Cha Tôn nghe tiếng hét, ba chân bốn cẳng chạy vào nhà trong: “Sao thế?”

Mẹ Tôn gào lên chửi rủa: “Thằng trời đánh thánh vật nào trộm tiền của tôi?”

Hàng xóm láng giềng nghe động tĩnh đều tụ tập lại: “Cao Hải Đường lại làm loạn chuyện gì thế?”

“Hình như là mất tiền trong nhà thì phải?”

“Không thể nào, nhà họ Tôn xui xẻo đến vậy sao?”

“Nói linh tinh gì đấy, lời này không dám nói bừa đâu.”

“Haiz, cái miệng của tôi thật đáng đánh.”

Lúc này, nghe thấy mẹ Tôn hét lớn: “Báo công an, mau đi báo công an, đây là không cho nhà chúng tôi sống nữa mà.”

Cha Tôn không thể chấp nhận sự thật nhà mình bị mất tiền: “Bà nghĩ kỹ lại xem, có phải để ở chỗ nào khác không?”

Mẹ Tôn lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Tối hôm qua sau bữa cơm, tôi còn lấy cho thằng ba hai đồng, không thể nào để chỗ khác được.”



Lần này, cha Tôn hoàn toàn suy sụp: “Cả ngày bà ở nhà, sao tiền lại có thể mất được?”

Đầu óc mẹ Tôn rối như tơ vò: “Tôi không biết, cha nó ơi, mau báo công an đi, đó là toàn bộ gia sản của nhà mình đấy.”

Cha Tôn tức tối gầm lên: “Bà còn làm được cái tích sự gì nữa?”

Nói xong, ông ta hớt hải chạy ra ngoài, nhìn thấy hàng xóm tụ tập ngoài cửa, sắc mặt càng thêm khó coi.

Lúc Vân Nhất trở về, nghe thấy mấy người tụm năm tụm ba ở đầu ngõ đang bàn tán chuyện nhà họ Tôn, thầm nghĩ: Xem các người còn thời gian đâu mà tính kế người khác nữa không?

Cô vừa đi đến gần nhà mình thì thấy Tôn Hiểu Yến đang đi đi lại lại ở đó.

Định quay người tránh đi, không ngờ Tôn Hiểu Yến vừa lúc ngẩng đầu nhìn sang, vẻ mặt lo lắng chạy tới chỗ cô: “Vân Nhất, cô đi đâu vậy?”

Thấy không thể tránh được, đành đối mặt trực tiếp vậy: “Tìm tôi có việc gì?”

Tôn Hiểu Yến không biết phải nói với Vân Nhất thế nào, tránh ánh mắt của hàng xóm nhìn sang, nói úp mở: “Ừm, muốn nhờ cô giúp một việc.”

Vân Nhất tỏ vẻ hứng thú: “Việc gì, cô nói xem?”

Tôn Hiểu Yến dù mặt dày đến mấy cũng không tiện nói trước mặt hàng xóm chuyện anh ba mình dan díu với người phụ nữ khác rồi nhờ Vân Nhất đi cứu người: “Chúng ta vào sân rồi nói nhé.”
4 Bình luận