Sau khi hai bên hàn huyên vài câu, có người đến ghi chép chi tiết số vật tư quyên tặng. Vân Nhất cũng quyên góp luôn số tiền còn lại sau khi mua vật tư mà cô lấy được từ nhà họ Tôn.
Cô cũng nói rõ với người phụ trách rằng lần này chủ yếu đến thăm những người bạn cũ của ông nội. Người phụ trách rất nhiệt tình cử người dẫn cô đi.
Khi gặp mặt, mấy ông cụ đang ngồi ngẩn người, điều này khiến Vân Nhất không khỏi cảm thấy xót xa: “Họ đều là anh hùng mà.”
Có lẽ là do ý thức còn sót lại của nguyên chủ, nghĩ đến ông cụ Sở đã mất, hốc mắt cô hơi hoe đỏ: “Các ông ơi, còn nhớ cháu không?”
Một ông cụ trong số đó phản ứng nhanh nhất: “Cháu là cô bé Vân Nhất phải không?”
Vân Nhất cười gật đầu: “Dạ, là cháu.”
Cô không định nói cho các ông biết tin ông cụ Sở đã qua đời: “Cháu nhận lời dặn của ông nội, thay ông ấy đến thăm các ông đây ạ.”
Nói xong, cô còn giơ lên những món quà mua bằng tiền và tem phiếu của mình: “Xem này, đây là đồ bổ ông nội bảo cháu mang đến cho các ông, các ông có bất ngờ không ạ?”
Có lẽ đã quá lâu không có người quen đến thăm, mấy ông cụ sững sờ một lúc rồi lộ rõ vẻ vui mừng.
Ông cụ ngồi gần cửa nhất cười đứng dậy: “Đúng là con gái mười tám tuổi thay đổi nhiều thật, con bé cao hơn không ít, trông cũng xinh đẹp hơn rồi.”
Trò chuyện một lúc lâu, Vân Nhất thấy có hộ lý đang gội đầu cho các ông cụ khác, bèn nói: “Các ông ơi, cháu đến đây một chuyến cũng không dễ dàng, hôm nay để cháu gội đầu giúp các ông, chúng ta vừa làm vừa nói chuyện nhé.”
Hộ lý đang bận rộn bên cạnh nghe Vân Nhất muốn giúp: “Thế thì tốt quá, mấy ông cụ chắc chắn vui lắm đây.”
Cô lấy nước ấm tới, vừa giúp các ông gội đầu vừa trò chuyện, trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sảng khoái của mấy ông cụ.
Nhìn thấy tất cả những điều này, trong lòng Vân Nhất vô cùng xúc động, nghĩ rằng sau khi cô về Bắc Kinh, nhất định sẽ dành nhiều thời gian hơn để đến thăm các ông.
Vì trong lòng còn vướng bận chuyện khác, hơn nữa trời cũng không còn sớm, cô đành cáo từ rời đi trong ánh mắt lưu luyến của mấy ông cụ.
*
Nhà họ Tôn bên kia, quả thực là rối như tơ vò.
Sau khi mẹ Tôn biết chuyện con trai thứ ba gặp nạn, bà ta hoảng hốt vô cùng, nói với cô con gái út đang sợ đến tái mặt: “Yến Tử, mau đi tìm cha con và anh cả, anh hai con về đây.”
Tôn Hiểu Yến còn chưa chạy ra khỏi khu tập thể, cha Tôn - Tôn An Thọ đã vội vã bước vào sân, nhìn thấy con gái đang định chạy ra ngoài: “Yến Tử, rốt cuộc là có chuyện gì, sao anh ba con lại bị bắt?”
Tôn Hiểu Yến sốt ruột vô cùng. Nếu chuyện của anh ba nhà mình mà bị kết tội, thì cả nhà họ Tôn cũng sẽ gặp vạ lây, danh tiếng của cô ta cũng sẽ bị hủy hoại theo. Dù gấp gáp đến mấy cũng biết chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài: “Cha, vào nhà rồi nói.”
Cô ta vừa dứt lời, đã thấy anh cả Tôn Kiến Minh và anh hai Tôn Ái Minh cũng lần lượt chạy về.
Không đợi họ kịp hỏi, Tôn Hiểu Yến đã nói: “Vào nhà rồi nói.”
Mấy người thấy trong sân có hàng xóm đang duỗi đầu nhìn sang phía họ, cũng không muốn để người khác xem trò cười nhà mình, đành cúi đầu đi vào nhà.
Họ vừa vào cửa, mẹ Tôn đã gấp giọng nói: “Ông nó ơi, thằng ba bị bọn trời đánh ở ủy ban bắt đi rồi.”
Cha Tôn sợ quá vội vàng lao tới bịt miệng bà ta: “Bà điên rồi à, muốn kéo cả nhà chết chùm sao?”
Mẹ Tôn - Cao Hải Đường bị ông nhà quát khẽ một tiếng như vậy cũng tỉnh táo lại, gạt tay đang bịt miệng mình ra: “Cha nó ơi, giờ phải làm sao?”
Cha Tôn đẩy bà ta ra: “Bà nói trước đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Bà Tôn mặt mày trắng bệch, lắp ba lắp bắp kể lại những gì mình biết: “Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, chỉ nghe người ta nói vậy thôi.”
Cô cũng nói rõ với người phụ trách rằng lần này chủ yếu đến thăm những người bạn cũ của ông nội. Người phụ trách rất nhiệt tình cử người dẫn cô đi.
Khi gặp mặt, mấy ông cụ đang ngồi ngẩn người, điều này khiến Vân Nhất không khỏi cảm thấy xót xa: “Họ đều là anh hùng mà.”
Có lẽ là do ý thức còn sót lại của nguyên chủ, nghĩ đến ông cụ Sở đã mất, hốc mắt cô hơi hoe đỏ: “Các ông ơi, còn nhớ cháu không?”
Một ông cụ trong số đó phản ứng nhanh nhất: “Cháu là cô bé Vân Nhất phải không?”
Vân Nhất cười gật đầu: “Dạ, là cháu.”
Cô không định nói cho các ông biết tin ông cụ Sở đã qua đời: “Cháu nhận lời dặn của ông nội, thay ông ấy đến thăm các ông đây ạ.”
Nói xong, cô còn giơ lên những món quà mua bằng tiền và tem phiếu của mình: “Xem này, đây là đồ bổ ông nội bảo cháu mang đến cho các ông, các ông có bất ngờ không ạ?”
Có lẽ đã quá lâu không có người quen đến thăm, mấy ông cụ sững sờ một lúc rồi lộ rõ vẻ vui mừng.
Ông cụ ngồi gần cửa nhất cười đứng dậy: “Đúng là con gái mười tám tuổi thay đổi nhiều thật, con bé cao hơn không ít, trông cũng xinh đẹp hơn rồi.”
Trò chuyện một lúc lâu, Vân Nhất thấy có hộ lý đang gội đầu cho các ông cụ khác, bèn nói: “Các ông ơi, cháu đến đây một chuyến cũng không dễ dàng, hôm nay để cháu gội đầu giúp các ông, chúng ta vừa làm vừa nói chuyện nhé.”
Hộ lý đang bận rộn bên cạnh nghe Vân Nhất muốn giúp: “Thế thì tốt quá, mấy ông cụ chắc chắn vui lắm đây.”
Cô lấy nước ấm tới, vừa giúp các ông gội đầu vừa trò chuyện, trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười sảng khoái của mấy ông cụ.
Nhìn thấy tất cả những điều này, trong lòng Vân Nhất vô cùng xúc động, nghĩ rằng sau khi cô về Bắc Kinh, nhất định sẽ dành nhiều thời gian hơn để đến thăm các ông.
Vì trong lòng còn vướng bận chuyện khác, hơn nữa trời cũng không còn sớm, cô đành cáo từ rời đi trong ánh mắt lưu luyến của mấy ông cụ.
*
Nhà họ Tôn bên kia, quả thực là rối như tơ vò.
Sau khi mẹ Tôn biết chuyện con trai thứ ba gặp nạn, bà ta hoảng hốt vô cùng, nói với cô con gái út đang sợ đến tái mặt: “Yến Tử, mau đi tìm cha con và anh cả, anh hai con về đây.”
Tôn Hiểu Yến còn chưa chạy ra khỏi khu tập thể, cha Tôn - Tôn An Thọ đã vội vã bước vào sân, nhìn thấy con gái đang định chạy ra ngoài: “Yến Tử, rốt cuộc là có chuyện gì, sao anh ba con lại bị bắt?”
Tôn Hiểu Yến sốt ruột vô cùng. Nếu chuyện của anh ba nhà mình mà bị kết tội, thì cả nhà họ Tôn cũng sẽ gặp vạ lây, danh tiếng của cô ta cũng sẽ bị hủy hoại theo. Dù gấp gáp đến mấy cũng biết chuyện xấu trong nhà không thể đồn ra ngoài: “Cha, vào nhà rồi nói.”
Cô ta vừa dứt lời, đã thấy anh cả Tôn Kiến Minh và anh hai Tôn Ái Minh cũng lần lượt chạy về.
Không đợi họ kịp hỏi, Tôn Hiểu Yến đã nói: “Vào nhà rồi nói.”
Mấy người thấy trong sân có hàng xóm đang duỗi đầu nhìn sang phía họ, cũng không muốn để người khác xem trò cười nhà mình, đành cúi đầu đi vào nhà.
Họ vừa vào cửa, mẹ Tôn đã gấp giọng nói: “Ông nó ơi, thằng ba bị bọn trời đánh ở ủy ban bắt đi rồi.”
Cha Tôn sợ quá vội vàng lao tới bịt miệng bà ta: “Bà điên rồi à, muốn kéo cả nhà chết chùm sao?”
Mẹ Tôn - Cao Hải Đường bị ông nhà quát khẽ một tiếng như vậy cũng tỉnh táo lại, gạt tay đang bịt miệng mình ra: “Cha nó ơi, giờ phải làm sao?”
Cha Tôn đẩy bà ta ra: “Bà nói trước đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Bà Tôn mặt mày trắng bệch, lắp ba lắp bắp kể lại những gì mình biết: “Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, chỉ nghe người ta nói vậy thôi.”