Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Chương 13: Cười trên nỗi đau của người khác

Số chữ: 838
Đánh gần đủ rồi, người dẫn đầu cũng sợ xảy ra án mạng, lúc này mới lên tiếng ngăn cản: “Ném quần áo cho hai kẻ bại hoại thuần phong mỹ tục này, áp giải về xét xử công khai.”

Đợi hai người bị lôi đi, trong đám người vây xem có một người phụ nữ nói: “Sao lại là thằng ba nhà họ Tôn thế này?”

Bên cạnh có người nói tiếp: “Bà quen à?”

Người đó chỉ vào Tôn Thụy Minh: “Cậu thanh niên kia ở cùng khu với tôi, thằng bé xui xẻo này sao lại làm ra chuyện mất mặt như vậy, không được, dù gì cũng là hàng xóm cũ, tôi phải về báo tin.”

Người vây xem còn muốn hỏi gì đó, nhưng người đó đã ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tin tức động trời như vậy, bà ta đâu phải về báo tin, rõ ràng là vẻ mặt hả hê.

Vừa tới đầu phố, bà ta đã kéo người lại, vừa nói vừa khoa tay múa chân, kể lể một cách hăng say, nước miếng văng tung tóe.

Không bao lâu sau, chuyện thằng ba nhà họ Tôn gian díu với một người phụ nữ, bị bắt quả tang đã lan truyền xôn xao.

Bên kia, Vân Nhất tâm trạng rất tốt, cứ thế mua, mua, mua, cô dùng phiếu công nghiệp trong tay mua hai cái phích nước, hai cái chậu tráng men, ba cái hộp cơm bằng nhôm.

Tem vải trên tay, cô cũng dùng hết để mua vải dự trữ, dù sao sau khi xuống nông thôn chắc chắn hàng hóa sẽ không đầy đủ như ở Bắc Kinh.



Sau đó là sữa mạch nha, sữa bột, kẹo sữa, kẹo thập cẩm, đường đỏ, đường trắng, bánh hạnh nhân, bánh quy, giày cao su, xà phòng, diêm, găng tay bảo hộ lao động, tóm lại chuyến này, cô dùng hết sạch số tem phiếu tích trữ trong nhà mới thôi.

Dù sao những thứ này dù cô không dùng đến, thì sau khi xuống nông thôn cũng có thể có ích.

Ra khỏi cửa hàng bách hóa, cô tìm một nơi kín đáo, trực tiếp mang theo đồ đạc vào không gian.

Lúc ra ngoài, cô đã ở trong một diện mạo khác.

Cô lại quay lại cửa hàng bách hóa, đổi số tem phiếu lấy được từ nhà họ Tôn đêm qua thành vật tư, còn mua thêm không ít kẹo sữa và bánh ngọt giá cao không cần tem phiếu, chuẩn bị đến trại trẻ mồ côi ở ngoại ô.

Lúc nguyên chủ mới về Bắc Kinh, ông cụ Sở đã đưa cô đến đó.

Trong đó có mấy vị cựu chiến binh danh dự còn quen biết ông cụ Sở, Vân Nhất cũng muốn nhân cơ hội lần này đến thăm họ một chút.

Lúc cô tay xách nách mang xuống xe, trời đã gần trưa.

Thấy xung quanh không có ai qua lại, cô tìm một nơi kín đáo vào không gian trước để biến trở lại dáng vẻ của mình.



Từ không gian đi ra, cô lấy bánh bao chay đã chuẩn bị sẵn, định tìm một bóng râm ngồi lót dạ rồi tính sau.

Nơi xuống xe cách trại trẻ mồ côi khoảng hai dặm đường, lúc Vân Nhất đang đau đầu không biết làm sao để đi đến đó, thì nhìn thấy một chiếc xe bò từ xa chậm rãi đi tới.

Mắt Vân Nhất lập tức sáng lên, cô vội ăn hết chiếc bánh bao trên tay, đứng dậy chặn xe bò lại: “Ông ơi, cháu muốn đến trại trẻ mồ côi ở phía trước, ông có thể cho cháu đi nhờ một đoạn được không ạ?”

Ông cụ đánh xe nhìn những túi lớn túi nhỏ đặt trên mặt đất, rồi lại nhìn những người trong thôn đang ngồi trên xe, liếc qua chỗ trống trên xe: “Một hào, có đi không?”

Xe bò này là tài sản tập thể của thôn, người trong thôn đi xe lên thị trấn cũng phải trả tiền, từ đây đến trại trẻ mồ côi phía trước cũng không xa, vừa hay có thể tăng thêm thu nhập cho thôn.

Vân Nhất gật đầu với ông lão: “Dạ, cháu đi.”

Ông lão đánh xe rất nhiệt tình, biết cô giúp ông nội đến thăm các đồng chí lão thành cách mạng, còn giúp cô chuyển đồ đến tận cổng trại trẻ mồ côi, giúp Vân Nhất đỡ được không ít việc.

Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Vân Nhất mệt bở hơi tai, thầm nghĩ: Xem ra việc rèn luyện sức khỏe phải mau chóng đưa vào lịch trình thôi.

Người gác cổng nghe nói cô đến quyên tặng đồ đạc, liền quay người vào trong sân tìm người báo cho lãnh đạo.

Một lát sau đã có người ra đón, khi nhìn thấy đống vật tư chất trên mặt đất, người đó nói: “Tôi là người phụ trách trại trẻ mồ côi, cảm ơn nghĩa cử cao đẹp của đồng chí trẻ, tôi xin đại diện cho toàn thể nhân viên trại trẻ bày tỏ lòng cảm ơn.”
4 Bình luận