Con trai cả nhà họ Tần, Tần Hồng Lĩnh, không biết ông cụ nhà mình đã nói gì với Vân Nhất, nhưng ông ta vẫn muốn bày tỏ thái độ của mình: “Vân Nhất, sau này cháu phải một mình đối mặt với cuộc sống rồi. Người xưa nói rất đúng, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình, chú muốn sắp xếp cho cháu một công việc, coi như một chút đền bù cho cháu, cháu thấy thế nào?”
Vân Nhất cảm thấy người này có chút giả dối, lắc đầu nói: “Công việc thì không cần đâu, ông nội cháu đã sắp xếp mọi thứ cho cháu rồi.”
Nói xong, cô lấy từ trong cặp sách ra một miếng ngọc bội: “Đây là tín vật năm đó nhà họ Tần đưa.”
Không đợi ông cụ Tần lên tiếng, Ngô Lệ Quyên đã nhanh nhẹn lấy từ túi áo ra một chiếc vòng ngọc bọc trong vải nhung đưa cho Vân Nhất: “Đồ này cô cất cho kỹ, sau này cô và Giang Huy nhà chúng tôi không còn quan hệ gì nữa.”
Vân Nhất không đáp lại lời thừa thãi của bà ta, sau khi xác nhận là đồ của nhà họ Sở mới cất đi.
Thấy những việc cần làm đã xong, cô khéo léo từ chối lời mời ở lại dùng cơm của ông cụ Tần rồi cáo từ rời khỏi nhà họ Tần.
Cuối cùng cũng giải quyết xong một mối bận tâm.
Tiếp theo, cũng nên đi làm việc chính rồi!
Vân Nhất sớm đã thay đổi trang phục, tìm một nơi kín đáo chờ đợi, không bao lâu sau liền thấy cặp đôi khốn nạn đó một trước một sau đi vào.
Nhìn Tô Ái Ngọc, Vân Nhất có chút không hiểu, Tôn Thụy Minh rốt cuộc thích cô ta ở điểm nào?
Tuy cũng ưa nhìn, thanh tú, nhưng thật sự không thể so sánh với nguyên chủ.
Còn về gia cảnh, cha của Tô Ái Ngọc là một công nhân bình thường của nhà máy cán thép, mẹ cô ta làm công nhân thời vụ ở nhà ăn nhà máy dệt, nhà có năm đứa con phải nuôi, sống rất chật vật.
Chẳng lẽ đây chính là nồi nào úp vung nấy, vừa mắt nhau rồi sao?
Nghe Tô Ái Ngọc mở miệng, Vân Nhất lúc này mới nhớ ra, cô gái nói chuyện trước linh đường hôm đó chính là cô ta, thì ra là vậy!
Xác nhận bọn họ đang mặn nồng đến hồi cao trào, cô nhanh chóng rời khỏi đó.
Cũng không cần tìm người khác, để tiện hành động, sáng sớm cô đã chuẩn bị sẵn.
Trước tiên, cô chạy đến trụ sở ủy ban ở đầu phố, vừa hay thấy mấy cán bộ trẻ từ trong đi ra, cô giả vờ hoảng hốt, thở hổn hển: “Đồng chí, trong căn nhà tồi tàn ở hẻm Phùng Gia phía trước có người đang làm trò đồi bại.”
Mấy người vừa nghe thấy chuyện này còn ra thể thống gì, sự chú ý đều tập trung vào mấy chữ “có người làm trò đồi bại”, hoàn toàn không để ý người báo tin là ai, một người trong số họ vung tay: “Đi, đi xem sao.”
Vân Nhất thấy họ chạy đi xa liền tiếp tục chạy đến đồn công an phía trước, đương nhiên phải ra tay cả hai phía, đóng đinh bọn họ lên cột ô nhục.
Thấy bên này cảnh sát cũng đã xuất phát, cô mới âm thầm rút lui sau khi lập công, phủi tay đi về phía cửa hàng bách hóa, không cần xem cũng đoán được kết cục của bọn họ.
Không phải cô không muốn đứng từ xa xem bộ dạng thảm hại của họ, mà thực sự là thời gian của cô có hạn, trước khi xuống nông thôn còn rất nhiều việc phải làm, không thể lãng phí thời gian.
*
Tôn Thụy Minh và Tô Ái Ngọc ở phía bên kia thì thảm rồi.
Hai người đang lúc say sưa hành sự thì bị một đám người vây xem, cảnh tượng đó có thể tưởng tượng được.
Tô Ái Ngọc là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, hét lên một tiếng, trực tiếp dọa Tôn Thụy Minh sợ đến mềm nhũn.
Trên mặt Tô Ái Ngọc tràn đầy vẻ kinh hãi, trong lòng hiện lên hai chữ “tiêu rồi“.
Tôn Thụy Minh cũng sợ đến ngây người, anh ta không bao giờ ngờ được, hẹn hò bí mật với Tô Ái Ngọc ở đây bao nhiêu lần không sao, sao hôm nay lại bị phát hiện?
Tôn Thụy Minh còn chưa kịp biện minh, những người kia đã trực tiếp ra tay, hai người trần như nhộng bị họ đấm đá túi bụi, những lời chửi rủa thậm tệ tuôn ra không ngớt.
Ra tay không chỉ có người của ủy ban, mà còn có những người hiếu kỳ kéo đến xem, trong đó không thiếu kẻ nhân cơ hội trút giận và đục nước béo cò.
Vân Nhất cảm thấy người này có chút giả dối, lắc đầu nói: “Công việc thì không cần đâu, ông nội cháu đã sắp xếp mọi thứ cho cháu rồi.”
Nói xong, cô lấy từ trong cặp sách ra một miếng ngọc bội: “Đây là tín vật năm đó nhà họ Tần đưa.”
Không đợi ông cụ Tần lên tiếng, Ngô Lệ Quyên đã nhanh nhẹn lấy từ túi áo ra một chiếc vòng ngọc bọc trong vải nhung đưa cho Vân Nhất: “Đồ này cô cất cho kỹ, sau này cô và Giang Huy nhà chúng tôi không còn quan hệ gì nữa.”
Vân Nhất không đáp lại lời thừa thãi của bà ta, sau khi xác nhận là đồ của nhà họ Sở mới cất đi.
Thấy những việc cần làm đã xong, cô khéo léo từ chối lời mời ở lại dùng cơm của ông cụ Tần rồi cáo từ rời khỏi nhà họ Tần.
Cuối cùng cũng giải quyết xong một mối bận tâm.
Tiếp theo, cũng nên đi làm việc chính rồi!
Vân Nhất sớm đã thay đổi trang phục, tìm một nơi kín đáo chờ đợi, không bao lâu sau liền thấy cặp đôi khốn nạn đó một trước một sau đi vào.
Nhìn Tô Ái Ngọc, Vân Nhất có chút không hiểu, Tôn Thụy Minh rốt cuộc thích cô ta ở điểm nào?
Tuy cũng ưa nhìn, thanh tú, nhưng thật sự không thể so sánh với nguyên chủ.
Còn về gia cảnh, cha của Tô Ái Ngọc là một công nhân bình thường của nhà máy cán thép, mẹ cô ta làm công nhân thời vụ ở nhà ăn nhà máy dệt, nhà có năm đứa con phải nuôi, sống rất chật vật.
Chẳng lẽ đây chính là nồi nào úp vung nấy, vừa mắt nhau rồi sao?
Nghe Tô Ái Ngọc mở miệng, Vân Nhất lúc này mới nhớ ra, cô gái nói chuyện trước linh đường hôm đó chính là cô ta, thì ra là vậy!
Xác nhận bọn họ đang mặn nồng đến hồi cao trào, cô nhanh chóng rời khỏi đó.
Cũng không cần tìm người khác, để tiện hành động, sáng sớm cô đã chuẩn bị sẵn.
Trước tiên, cô chạy đến trụ sở ủy ban ở đầu phố, vừa hay thấy mấy cán bộ trẻ từ trong đi ra, cô giả vờ hoảng hốt, thở hổn hển: “Đồng chí, trong căn nhà tồi tàn ở hẻm Phùng Gia phía trước có người đang làm trò đồi bại.”
Mấy người vừa nghe thấy chuyện này còn ra thể thống gì, sự chú ý đều tập trung vào mấy chữ “có người làm trò đồi bại”, hoàn toàn không để ý người báo tin là ai, một người trong số họ vung tay: “Đi, đi xem sao.”
Vân Nhất thấy họ chạy đi xa liền tiếp tục chạy đến đồn công an phía trước, đương nhiên phải ra tay cả hai phía, đóng đinh bọn họ lên cột ô nhục.
Thấy bên này cảnh sát cũng đã xuất phát, cô mới âm thầm rút lui sau khi lập công, phủi tay đi về phía cửa hàng bách hóa, không cần xem cũng đoán được kết cục của bọn họ.
Không phải cô không muốn đứng từ xa xem bộ dạng thảm hại của họ, mà thực sự là thời gian của cô có hạn, trước khi xuống nông thôn còn rất nhiều việc phải làm, không thể lãng phí thời gian.
*
Tôn Thụy Minh và Tô Ái Ngọc ở phía bên kia thì thảm rồi.
Hai người đang lúc say sưa hành sự thì bị một đám người vây xem, cảnh tượng đó có thể tưởng tượng được.
Tô Ái Ngọc là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, hét lên một tiếng, trực tiếp dọa Tôn Thụy Minh sợ đến mềm nhũn.
Trên mặt Tô Ái Ngọc tràn đầy vẻ kinh hãi, trong lòng hiện lên hai chữ “tiêu rồi“.
Tôn Thụy Minh cũng sợ đến ngây người, anh ta không bao giờ ngờ được, hẹn hò bí mật với Tô Ái Ngọc ở đây bao nhiêu lần không sao, sao hôm nay lại bị phát hiện?
Tôn Thụy Minh còn chưa kịp biện minh, những người kia đã trực tiếp ra tay, hai người trần như nhộng bị họ đấm đá túi bụi, những lời chửi rủa thậm tệ tuôn ra không ngớt.
Ra tay không chỉ có người của ủy ban, mà còn có những người hiếu kỳ kéo đến xem, trong đó không thiếu kẻ nhân cơ hội trút giận và đục nước béo cò.