Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 6

Số chữ: 739
La Ngọc liếc nhìn La Lệ, ánh mắt đầy ẩn ý.

La Lệ lập tức hiểu ra, câu đó là nói thẳng vào mặt cô ta.

Ý định để mẹ nhường công việc cho mình lập tức tan thành mây khói.

Không phải cô ta không muốn tranh, mà là có tranh cũng vô ích. Bố cô ta vốn ích kỷ, nếu không nhờ La Ngọc nhắc nhở, chuyện công việc còn có thể xoay chuyển. Nhưng giờ La Ngọc đã nói toạc ra, ông ta tuyệt đối sẽ không để mẹ nhường việc cho mình.

Mẹ cô ta mỗi tháng cũng kiếm được ba mươi bảy đồng rưỡi, nếu nhường việc thì chẳng những mất khoản tiền đó, mà đến tiền dưỡng già sau này cũng không có.

La Ngọc không đưa tiền, mà khi biết lý do rồi, mấy anh chị em khác chắc chắn cũng sẽ không đưa. Cô ta quá hiểu tính cách của họ rồi, đều giống hệt cha, đều là một lũ ích kỷ.

Ông La nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ.

La Lệ đoán không sai. Trước đó ông ta chưa nghĩ sâu xa đến vậy, nhưng sau khi bị La Ngọc nhắc, ông ta bắt đầu tính toán thiệt hơn.

Trước hết, nếu vợ ông ta nhường việc, mỗi tháng sẽ mất hơn ba mươi đồng. La Lệ dù có nhận việc thì lương cũng không cao bằng, mà con bé này lại ích kỷ, chắc chắn sẽ không đưa hết tiền về nhà. Dù có đưa thì cũng sẽ giữ lại một phần, như vậy là nhà lại mất thêm một khoản.



Thứ hai, La Lệ sớm muộn gì cũng phải lấy chồng. Đến lúc đó, công việc sẽ theo cô ta về nhà chồng. Bên nhà chồng chắc chắn không cho cô ta giữ việc lại cho nhà mẹ đẻ. Vậy là nhà lại mất thêm một nguồn thu.

Cuối cùng là chuyện tiền dưỡng già. Một đứa không đưa thì mấy đứa kia cũng sẽ không đưa. Mỗi tháng mười đồng, tiêu được bao nhiêu việc chứ!

Ông La tính toán nhanh như chớp, lập tức hiểu rõ lợi và hại.

La Lệ nhìn sắc mặt bố là biết ngay: chuyện thay mẹ đi làm coi như xong.

Ông La nheo mắt nhìn La Ngọc. Đưa tiền thì được, nhưng phải đợi đến lúc ông nghỉ hưu.

Năm nay ông mới bốn mươi sáu, còn bốn năm nữa mới được nghỉ. (Thợ mỏ làm việc dưới hầm được tính là ngành nghề đặc biệt, làm đủ chín năm có thể nghỉ hưu sớm năm năm. Thời đó, nam giới nghỉ hưu ở tuổi năm mươi lăm, sau này mới đổi thành sáu mươi.)

Nhưng giờ nhà đang khó khăn, chỗ nào cũng cần tiền. Không có lương của La Ngọc thì xoay xở sao nổi?

“Không được, giờ nhà đang cần tiền, con phải đưa ngay.”

La Ngọc cười lạnh.

“Nhà khó khăn là do con gây ra à? Không phải vì bố mẹ không biết kiềm chế, sinh quá nhiều con sao?”



Bị La Ngọc nói trúng tim đen, ông bà La đều đỏ mặt.

Nhưng cô chưa dừng lại, giọng nói sắc như dao:

“Chính vì sinh nhiều, lại nuông chiều mấy anh chị em quá mức, nên nhà mới khốn đốn thế này. Mà những chuyện đó đâu phải do con gây ra, tại sao con phải gánh?

Anh cả chị dâu cưới nhau, không bỏ ra một xu, ăn uống ở nhà, quần áo cũng là mẹ mua. Anh hai chị hai cũng vậy, cưới xong vẫn ăn bám nhà, chẳng ai đưa đồng nào. Vậy mà đến lượt con thì lại bắt con đưa tiền? Đây là phân biệt đối xử, con có thể đi tố cáo bố mẹ.”

Nghe đến đây, ông La tức đến mức mặt tái xanh.

Nhưng La Ngọc nói không sai. Anh cả anh hai cô cưới vợ đều do nhà lo hết, ăn ở cũng tại nhà, đúng là chưa từng đưa đồng nào.

Nghĩ đến đây, ông ta lại thấy giận, vừa giận vừa xót tiền mình kiếm bao năm qua.

Nếu không phải ông ta kiếm được nhiều, chắc nhà này cũng chẳng trụ nổi. Nhà nào giàu đến mấy mà tiêu kiểu này cũng sạt nghiệp.

Thấy ba người đều im lặng, La Ngọc tiếp tục nói, giọng càng lúc càng sắc bén.

“Cả nhà toàn lũ lười, suốt ngày trông chờ vào con hầu hạ, không đưa tiền thì thôi, lại còn bắt con nuôi cháu. Mặt mũi để đâu?”
24 Bình luận