“Nuôi không nổi thì đừng sinh. Không thể sống sung sướng rồi bắt người khác gánh hậu quả. Con nợ họ chắc?
Còn thằng Sáu với con Bảy, nếu nuôi không nổi thì đem cho người ta, đừng mong người chị này nuôi giùm.”
Sinh con ra rồi lại trông chờ đứa lớn nuôi đứa nhỏ, mặt mũi để đâu? Không cần nữa à?”
Nghe La Ngọc nói đến chuyện đem thằng Sáu với con Bảy cho người ta, ông La tức đến mức mặt mũi méo xệch, nhưng lại không cãi lại được.
Dù biết không nói lại được, ông ta vẫn không cam lòng, cố gắng tranh thủ thêm chút gì đó.
Ông La nhắm mắt lại, cố nén giận.
“Nhà mình đang khó khăn, con nên hiểu cho bố mẹ.”
“Con không hiểu. Tại sao con phải hiểu?”
“Bố mẹ kiếm tiền không dễ, ít nhất con cũng nên nghĩ đến chuyện bố mẹ đã nuôi con học hết cấp ba. Giờ con đi làm rồi, cũng nên báo đáp gia đình chứ?”
“Nhưng học hết cấp ba đâu phải chỉ mình con? Nhà mình có bảy đứa con, ai mà chẳng học xong cấp ba? Sao chỉ mình con phải báo đáp, còn mấy người kia thì ngồi không hưởng sẵn?”
“Ăn uống, học hành, cái gì mà chẳng tốn tiền? Bao nhiêu năm nay nhà mình không có nổi một đồng tiết kiệm, chẳng phải đều đổ vào các con hết sao?”
“Câu này bố đừng nói với con. Từ nhỏ đến lớn, con có từng mặc một bộ đồ mới nào chưa? Toàn là đồ chị cả với chị hai mặc cũ rồi mới đến lượt con.
Đúng, không chỉ nhà mình như vậy, cả nước đều thế, con nhỏ nhất nên con chấp nhận được.
Nhưng còn chuyện ăn uống thì sao? Bao nhiêu năm nay, con từng được ăn một miếng thịt chưa? Một quả trứng cũng không có.
Mấy anh chị khác sinh nhật còn được ăn hai quả trứng, đến lượt con thì sao? Lần nào cũng bị quên. Đừng nói đến thịt hay trứng, ngay cả cơm con cũng không được ăn no. Bố nhìn con xem, gầy đến mức biến dạng rồi.
Rồi nhìn lại mọi người trong nhà, ai mà chẳng béo tốt? Con như thế này mà đi lao động ở nông thôn? Chưa đầy một tháng chắc con chết mất xác ở đó rồi.”
Ông La lại im lặng.
Cô đúng là đứa gầy nhất nhà.
Thấy bố bị La Ngọc dồn đến mức không nói được gì nữa, La Lệ cũng hoàn toàn tuyệt vọng, ngồi bệt xuống đất, mặt mũi như mất hồn.
Bà La cũng chẳng khá hơn. Bà ta biết, qua hôm nay thôi, nhà này sẽ đổi khác. Không khéo sau này việc nhà sẽ đổ hết lên đầu bà ta.
Hai cô con dâu thì không trông mong gì được. Con gái thứ ba mới cưới mấy hôm trước, con thứ tư thì sắp phải đi lao động, con năm đi làm rồi chắc chắn sẽ không động tay vào việc nhà. Hai đứa nhỏ thì còn bé xíu, cuối cùng chẳng phải tất cả lại đổ lên đầu bà ta sao?
Bà La mặt mày u ám, bắt đầu nghĩ xem có nên nói chuyện với hai đứa con trai, bảo vợ chúng nó sau giờ làm về phụ giúp việc nhà không?
La Ngọc chẳng buồn quan tâm họ đang nghĩ gì. Cô phẩy tay.
“Con nói hết rồi. Tóm lại một câu, chuyện nhường việc hay đi lao động thì đừng mơ. Mơ còn nhanh hơn đấy.
Thế nhé, con ăn no rồi, về phòng đây. Tùy bố mẹ tính.”
Nói xong, La Ngọc quay người đi thẳng về phòng, đóng cửa lại rồi khóa trái.
Cô ngồi xuống giường, lặng lẽ nhìn vào màn hình hệ thống trước mặt.
“Điểm danh.”
【Đinh, điểm danh thành công. Phần thưởng hôm nay:
1. Bánh bao nhân thịt *10
2. Tiền mặt 10 đồng】
La Ngọc nhìn vào không gian hệ thống, thấy xuất hiện thêm mười đồng tiền mặt và mười cái bánh bao nhân thịt.
Vừa hay sáng nay ăn chưa no.
Cô định lấy một cái bánh bao nhân thịt ra ăn, nhưng nghĩ lại, cô đặt nó trở lại, rồi lấy hai cái bánh bao chay hôm qua ra ăn.
Bánh bao chay nhân nấm hương và cải thảo, vừa cắn một miếng, hương thơm đã lan tỏa khắp miệng, vị thanh mát của cải thảo khiến cô cảm thấy dễ chịu.
Còn thằng Sáu với con Bảy, nếu nuôi không nổi thì đem cho người ta, đừng mong người chị này nuôi giùm.”
Sinh con ra rồi lại trông chờ đứa lớn nuôi đứa nhỏ, mặt mũi để đâu? Không cần nữa à?”
Nghe La Ngọc nói đến chuyện đem thằng Sáu với con Bảy cho người ta, ông La tức đến mức mặt mũi méo xệch, nhưng lại không cãi lại được.
Dù biết không nói lại được, ông ta vẫn không cam lòng, cố gắng tranh thủ thêm chút gì đó.
Ông La nhắm mắt lại, cố nén giận.
“Nhà mình đang khó khăn, con nên hiểu cho bố mẹ.”
“Con không hiểu. Tại sao con phải hiểu?”
“Bố mẹ kiếm tiền không dễ, ít nhất con cũng nên nghĩ đến chuyện bố mẹ đã nuôi con học hết cấp ba. Giờ con đi làm rồi, cũng nên báo đáp gia đình chứ?”
“Nhưng học hết cấp ba đâu phải chỉ mình con? Nhà mình có bảy đứa con, ai mà chẳng học xong cấp ba? Sao chỉ mình con phải báo đáp, còn mấy người kia thì ngồi không hưởng sẵn?”
“Ăn uống, học hành, cái gì mà chẳng tốn tiền? Bao nhiêu năm nay nhà mình không có nổi một đồng tiết kiệm, chẳng phải đều đổ vào các con hết sao?”
“Câu này bố đừng nói với con. Từ nhỏ đến lớn, con có từng mặc một bộ đồ mới nào chưa? Toàn là đồ chị cả với chị hai mặc cũ rồi mới đến lượt con.
Đúng, không chỉ nhà mình như vậy, cả nước đều thế, con nhỏ nhất nên con chấp nhận được.
Nhưng còn chuyện ăn uống thì sao? Bao nhiêu năm nay, con từng được ăn một miếng thịt chưa? Một quả trứng cũng không có.
Mấy anh chị khác sinh nhật còn được ăn hai quả trứng, đến lượt con thì sao? Lần nào cũng bị quên. Đừng nói đến thịt hay trứng, ngay cả cơm con cũng không được ăn no. Bố nhìn con xem, gầy đến mức biến dạng rồi.
Rồi nhìn lại mọi người trong nhà, ai mà chẳng béo tốt? Con như thế này mà đi lao động ở nông thôn? Chưa đầy một tháng chắc con chết mất xác ở đó rồi.”
Ông La lại im lặng.
Cô đúng là đứa gầy nhất nhà.
Thấy bố bị La Ngọc dồn đến mức không nói được gì nữa, La Lệ cũng hoàn toàn tuyệt vọng, ngồi bệt xuống đất, mặt mũi như mất hồn.
Bà La cũng chẳng khá hơn. Bà ta biết, qua hôm nay thôi, nhà này sẽ đổi khác. Không khéo sau này việc nhà sẽ đổ hết lên đầu bà ta.
Hai cô con dâu thì không trông mong gì được. Con gái thứ ba mới cưới mấy hôm trước, con thứ tư thì sắp phải đi lao động, con năm đi làm rồi chắc chắn sẽ không động tay vào việc nhà. Hai đứa nhỏ thì còn bé xíu, cuối cùng chẳng phải tất cả lại đổ lên đầu bà ta sao?
Bà La mặt mày u ám, bắt đầu nghĩ xem có nên nói chuyện với hai đứa con trai, bảo vợ chúng nó sau giờ làm về phụ giúp việc nhà không?
La Ngọc chẳng buồn quan tâm họ đang nghĩ gì. Cô phẩy tay.
“Con nói hết rồi. Tóm lại một câu, chuyện nhường việc hay đi lao động thì đừng mơ. Mơ còn nhanh hơn đấy.
Thế nhé, con ăn no rồi, về phòng đây. Tùy bố mẹ tính.”
Nói xong, La Ngọc quay người đi thẳng về phòng, đóng cửa lại rồi khóa trái.
Cô ngồi xuống giường, lặng lẽ nhìn vào màn hình hệ thống trước mặt.
“Điểm danh.”
【Đinh, điểm danh thành công. Phần thưởng hôm nay:
1. Bánh bao nhân thịt *10
2. Tiền mặt 10 đồng】
La Ngọc nhìn vào không gian hệ thống, thấy xuất hiện thêm mười đồng tiền mặt và mười cái bánh bao nhân thịt.
Vừa hay sáng nay ăn chưa no.
Cô định lấy một cái bánh bao nhân thịt ra ăn, nhưng nghĩ lại, cô đặt nó trở lại, rồi lấy hai cái bánh bao chay hôm qua ra ăn.
Bánh bao chay nhân nấm hương và cải thảo, vừa cắn một miếng, hương thơm đã lan tỏa khắp miệng, vị thanh mát của cải thảo khiến cô cảm thấy dễ chịu.