Bình thường ông ta đi làm, mọi việc trong nhà đều do vợ lo. Ông ta thật sự không biết cô đã phải chịu bao nhiêu ấm ức.
Nhưng mà, dù có biết thì ông ta cũng chẳng để tâm. Miễn là có người làm việc nhà, ai làm cũng được, không quan trọng.
Ông La chỉ mong một điều đơn giản: gia đình yên ấm là được.
Ông ta trừng mắt nhìn La Lệ, ánh mắt đầy tức giận.
Cái con bé này, cũng chỉ vì con năm quá hiền nên mới bị nó bắt nạt. Nếu đổi lại là đứa nào khác trong nhà, chắc đã làm ầm lên từ lâu rồi.
Đều là con ruột, không cần phải đối xử công bằng tuyệt đối, nhưng ít ra cũng không nên chênh lệch quá đáng.
Ông La lại lạnh lùng liếc nhìn Tôn Tú Liên.
Dù sao thì vợ cũng là người của mình, là mẹ của các con mình, bà ta có sai thì ông vẫn phải đứng ra bảo vệ.
“Nhà nào mà con cái chẳng phải làm việc nhà? Chuyện đó chẳng đáng gì.”
Một câu nói của ông La như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận trong lòng La Ngọc bùng lên dữ dội.
Cô bật dậy khỏi ghế, va mạnh vào thành ghế tạo ra một tiếng “rầm” vang dội, khiến bà La và La Lệ giật mình, hoảng hốt nhìn cô.
Con năm này… đã không còn như trước nữa.
La Ngọc cúi đầu, nhìn ông La vẫn đang ngồi yên trên ghế, cười lạnh.
“Đương nhiên bố không quan tâm ai làm việc nhà, vì mẹ đối xử với con bất công thế nào thì bố mẹ cũng là người được lợi. Những người hưởng lợi thì không có tư cách nói câu đó.
Được lợi thì nên biết điều mà im lặng, được lợi rồi còn lên mặt thì chỉ khiến người ta chán ghét.”
Ông La tức đến mức mặt đỏ bừng, định phản bác thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng giá của con gái, ánh mắt ấy khiến ông ta rùng mình.
Cơn giận vừa bốc lên lập tức bị dập tắt.
Ông ta dè dặt nói: “Nhưng con cũng không thể không giúp gì cho gia đình được. Công việc thì con giữ, nhưng mỗi tháng cũng nên đưa tiền về nhà chứ?”
Nghe đến đây, La Lệ lập tức hét lên.
“Bố, sao bố lại nói vậy? Không phải đã nói là cho con đi làm sao?”
Ông La không cãi lại được La Ngọc, nhưng vẫn có thể dằn mặt La Lệ.
Ông ta gắt lên: “Im ngay. Công việc vốn là của con năm, nó muốn nhường thì nhường, không muốn thì cũng là chuyện bình thường.”
Nghe thấy giọng bố đầy tức giận, La Lệ không dám nói thêm lời nào, chỉ tức tối trừng mắt nhìn La Ngọc, ánh mắt đầy oán hận như muốn thiêu đốt.
La Ngọc chẳng thèm để tâm. Một kẻ như La Lệ, cô còn chẳng buồn để vào mắt.
“Vậy thì điều thứ hai, sau này khi bố mẹ nghỉ hưu, con sẽ chu cấp tiền dưỡng già, coi như tiền tiêu vặt. Nhưng con chỉ đưa một phần bảy.”
Lòng hiếu thảo thì có, nhưng chỉ một phần bảy mà thôi.
Ông La và bà La đều sững người.
Tiền dưỡng già mà cũng chia phần?
La Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đầy mỉa mai.
“Ai bảo bố mẹ sinh nhiều con làm gì? Một mình con lo hết thì chẳng phải đang tạo điều kiện cho mấy người kia bất hiếu sao? Con không làm chuyện đó được, phải để mọi người cùng hiếu thảo mới công bằng.
Nên là, bảy anh chị em chia đều.
Sau này bố mẹ nghỉ hưu, tiền lương hưu đủ để sống. Hiện tại, chi phí sinh hoạt trung bình mỗi người khoảng năm đồng một tháng, hai người là mười đồng, chia cho bảy người, mỗi người một đồng rưỡi. Đến cuối tháng, con sẽ đưa đúng một đồng rưỡi, không thiếu một xu.”
“Còn nữa, điều kiện để nhận được tiền dưỡng già là bố mẹ phải giữ công việc đến khi nghỉ hưu. Nếu giữa chừng chuyển việc cho ai khác, thì người đó phải chịu trách nhiệm chu cấp. Con không trả nữa.”
Không thể để người khác hưởng lợi, rồi lại để người khác thay cô gánh hậu quả được.
Nhưng mà, dù có biết thì ông ta cũng chẳng để tâm. Miễn là có người làm việc nhà, ai làm cũng được, không quan trọng.
Ông La chỉ mong một điều đơn giản: gia đình yên ấm là được.
Ông ta trừng mắt nhìn La Lệ, ánh mắt đầy tức giận.
Cái con bé này, cũng chỉ vì con năm quá hiền nên mới bị nó bắt nạt. Nếu đổi lại là đứa nào khác trong nhà, chắc đã làm ầm lên từ lâu rồi.
Đều là con ruột, không cần phải đối xử công bằng tuyệt đối, nhưng ít ra cũng không nên chênh lệch quá đáng.
Ông La lại lạnh lùng liếc nhìn Tôn Tú Liên.
Dù sao thì vợ cũng là người của mình, là mẹ của các con mình, bà ta có sai thì ông vẫn phải đứng ra bảo vệ.
“Nhà nào mà con cái chẳng phải làm việc nhà? Chuyện đó chẳng đáng gì.”
Một câu nói của ông La như đổ thêm dầu vào lửa, khiến cơn giận trong lòng La Ngọc bùng lên dữ dội.
Cô bật dậy khỏi ghế, va mạnh vào thành ghế tạo ra một tiếng “rầm” vang dội, khiến bà La và La Lệ giật mình, hoảng hốt nhìn cô.
Con năm này… đã không còn như trước nữa.
La Ngọc cúi đầu, nhìn ông La vẫn đang ngồi yên trên ghế, cười lạnh.
“Đương nhiên bố không quan tâm ai làm việc nhà, vì mẹ đối xử với con bất công thế nào thì bố mẹ cũng là người được lợi. Những người hưởng lợi thì không có tư cách nói câu đó.
Được lợi thì nên biết điều mà im lặng, được lợi rồi còn lên mặt thì chỉ khiến người ta chán ghét.”
Ông La tức đến mức mặt đỏ bừng, định phản bác thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như băng giá của con gái, ánh mắt ấy khiến ông ta rùng mình.
Cơn giận vừa bốc lên lập tức bị dập tắt.
Ông ta dè dặt nói: “Nhưng con cũng không thể không giúp gì cho gia đình được. Công việc thì con giữ, nhưng mỗi tháng cũng nên đưa tiền về nhà chứ?”
Nghe đến đây, La Lệ lập tức hét lên.
“Bố, sao bố lại nói vậy? Không phải đã nói là cho con đi làm sao?”
Ông La không cãi lại được La Ngọc, nhưng vẫn có thể dằn mặt La Lệ.
Ông ta gắt lên: “Im ngay. Công việc vốn là của con năm, nó muốn nhường thì nhường, không muốn thì cũng là chuyện bình thường.”
Nghe thấy giọng bố đầy tức giận, La Lệ không dám nói thêm lời nào, chỉ tức tối trừng mắt nhìn La Ngọc, ánh mắt đầy oán hận như muốn thiêu đốt.
La Ngọc chẳng thèm để tâm. Một kẻ như La Lệ, cô còn chẳng buồn để vào mắt.
“Vậy thì điều thứ hai, sau này khi bố mẹ nghỉ hưu, con sẽ chu cấp tiền dưỡng già, coi như tiền tiêu vặt. Nhưng con chỉ đưa một phần bảy.”
Lòng hiếu thảo thì có, nhưng chỉ một phần bảy mà thôi.
Ông La và bà La đều sững người.
Tiền dưỡng già mà cũng chia phần?
La Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói đầy mỉa mai.
“Ai bảo bố mẹ sinh nhiều con làm gì? Một mình con lo hết thì chẳng phải đang tạo điều kiện cho mấy người kia bất hiếu sao? Con không làm chuyện đó được, phải để mọi người cùng hiếu thảo mới công bằng.
Nên là, bảy anh chị em chia đều.
Sau này bố mẹ nghỉ hưu, tiền lương hưu đủ để sống. Hiện tại, chi phí sinh hoạt trung bình mỗi người khoảng năm đồng một tháng, hai người là mười đồng, chia cho bảy người, mỗi người một đồng rưỡi. Đến cuối tháng, con sẽ đưa đúng một đồng rưỡi, không thiếu một xu.”
“Còn nữa, điều kiện để nhận được tiền dưỡng già là bố mẹ phải giữ công việc đến khi nghỉ hưu. Nếu giữa chừng chuyển việc cho ai khác, thì người đó phải chịu trách nhiệm chu cấp. Con không trả nữa.”
Không thể để người khác hưởng lợi, rồi lại để người khác thay cô gánh hậu quả được.