Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 4

Số chữ: 716
Ông La nghe xong, tức đến mức suýt nghẹt thở.

Lại còn dọa tố cáo nữa?

Mà nói đi cũng phải nói lại, thời buổi này, chuyện hôn nhân của con cái chẳng phải đều do cha mẹ quyết sao? Ông ta làm chủ thì đã sao chứ?

Nhưng nghĩ đến hậu quả nếu bị tố cáo, ông La đành phải nhịn.

“Được rồi, bố đồng ý. Chuyện hôn nhân của con, con tự quyết. Con muốn lấy ai thì lấy, nhà không can thiệp. Nhưng của hồi môn thì nhà cũng không lo đâu đấy.”

Bà La định nói gì đó, nhưng bị ông La trừng mắt một cái liền im bặt.

La Ngọc chẳng buồn để ý đến bà ta, tiếp tục nói: “Được thôi. Nhưng tiền sính lễ, các người không được giữ lại một xu.”

Nghe xong, ông La càng thêm tức giận, nhưng lại chẳng làm gì được La Ngọc.

Ông ta sợ con bé này mà không vừa ý thì thật sự sẽ đi tố cáo.

Giờ đang là thời điểm nhạy cảm, nếu thật sự bị tố, chẳng những không có lợi gì mà còn có thể mất cả công việc. Quan trọng hơn, bị chính con ruột mình tố cáo, chuyện đó mà lan ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.



Ông La nghiến răng, cố nén cơn giận.

“Bố chỉ không hiểu, tố cáo người nhà thì con được lợi gì?”

La Ngọc cười, mắt híp lại vì tức giận.

“Không được lợi gì cả, thậm chí còn có thể liên lụy đến con. Nhưng chỉ cần con sống không yên, thì cả nhà cũng đừng mong sống yên. Đừng mong con tiếp tục chịu khổ, hy sinh tất cả một mình. Những ngày tháng đó chấm dứt rồi, tốt nhất là mọi người nên biết trân trọng hiện tại đi.”

Nghe vậy, ông La thở hắt ra một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Được rồi, bố đồng ý. Không của hồi môn, không giữ sính lễ, hôn nhân tự do. Nhưng còn chuyện công việc…”

La Ngọc lạnh lùng nhìn ông ta.

“Đã bảo đừng có mơ tưởng nữa. Còn nhắc đến nữa là con đi thẳng ra ủy ban phường bây giờ.”

Ông La hít sâu một hơi.

“Nhưng chẳng lẽ bố không được chút lợi gì sao?”



La Ngọc khoát tay.

“Không có. Lợi gì nữa? Bao nhiêu năm nay, bố mẹ hưởng lợi còn ít à?

Bốn tuổi con đã phải đứng lên ghế để nấu cơm, sáu tuổi thì việc nhà đổ hết lên đầu con, còn phải hầu mẹ ở cữ. Bố thử hỏi xem, có nhà nào để con gái hầu mẹ đẻ ở cữ không? Đi tám trăm dặm cũng chẳng tìm được nhà thứ hai như vậy.

Bảy tuổi, mẹ vì muốn có người hầu chị dâu ở cữ mà ép con nghỉ học. Chị dâu xong thì đến lượt chị hai sinh, rồi chị dâu lại có bầu. Nếu không phải ủy ban phường đến hỏi, chín tuổi mẹ còn chẳng cho con đi học. (Ở đây tính tuổi dương lịch, vùng Đông Bắc phải tám tuổi mới được vào lớp một.)

Còn hai bà chị dâu, từ lúc bước chân vào nhà, đừng nói là đồ của chồng, đến cả quần áo lót của họ cũng là con giặt. Có ai bị bóc lột đến mức đó không?

Thời phong kiến làm đầy tớ cho địa chủ cũng chưa chắc khổ như con.

Bao nhiêu năm nay, con vừa học vừa làm việc nhà, còn phải giúp hai chị gái gian lận thi cử, làm hết bài tập cho họ. Học xong lại nấu cơm, giặt đồ, trông trẻ. Có đứa trẻ nào sống như con không? Như một người hầu chính hiệu.”

La Ngọc càng nói càng tức, tức vì sự ích kỷ của nhà họ La, cũng tức vì sự cam chịu của nguyên chủ. Nếu không vì quá yếu đuối, thì đâu đến nỗi bị uất ức mà chết tức tưởi như vậy.

Cô thấy nguyên chủ thật ngốc. Cùng là con người, tại sao phải nhường nhịn tất cả? Thà làm cho cả nhà sụp đổ còn hơn sống trong uất ức.

Ông La bị nói cho cứng họng, không thốt nổi một lời. Ông ta quay sang nhìn vợ, thấy bà ta né tránh ánh mắt, không dám đối diện, thì biết ngay cô không hề nói sai.
24 Bình luận