La Ngọc tiếp lời: “Tôi không ngốc, mà còn là đứa thông minh nhất nhà. Không có tôi thì hai bà chị gái vô dụng làm sao tốt nghiệp nổi cấp ba? Bị trường đuổi học từ lâu rồi ấy chứ.
Hai người thi rớt hai năm liền, nhà có giàu đến mấy, trường cũng chẳng muốn giữ lại.”
Nghe bị gọi là “vô dụng”, La Lệ lập tức nổi giận, bật dậy khỏi ghế.
“Con kia, mày nói ai vô dụng hả?”
La Ngọc nhìn thẳng vào chị ta, không hề né tránh:
“Nói chị đấy. Sao, có ý kiến à? Có thì cũng nín lại cho tôi.”
Giọng La Ngọc lạnh như băng, sắc mặt không chút biểu cảm, cả khuôn mặt phủ đầy sương giá.
La Lệ tức giận giơ tay định tát La Ngọc, nhưng bị cô nhanh chóng bắt lấy cổ tay, rồi mạnh tay đẩy ngược lại khiến La Lệ ngã nhào xuống đất.
Tình huống bất ngờ khiến ông La và bà La giật mình, vội vàng đứng bật dậy.
Bà La vội đỡ La Lệ dậy, vừa tức vừa chỉ tay vào La Ngọc mắng chửi.
“Đồ sao chổi, tao đúng là không nên sinh mày ra. Mày to gan thật rồi, dám đẩy cả chị mày, còn biết phép tắc trên dưới nữa không?”
La Ngọc cũng đứng dậy, cười lạnh nhìn hai mẹ con đang ôm nhau đầy tình cảm.
“Không còn. Đã định cắt đường sống của tôi rồi, còn nói gì đến phép tắc? Nói cho rõ luôn, chuyện công việc thì đừng mơ. Muốn có việc thì tự đi thi, tôi không nhường.”
Bà La và La Lệ đều sững người.
“Mày… sao mày có thể như vậy?”
Nếu cô không chịu nhường việc, thì bọn họ biết làm sao? Chẳng lẽ thật sự phải đi lao động ở nông thôn ư?
La Lệ bật khóc, gục đầu vào vai mẹ nức nở.
“Mẹ ơi, con muốn có việc làm, mẹ bảo nó nhường cho con đi, con không muốn xuống nông thôn đâu.”
Bà La đau lòng vỗ về lưng con gái.
“Không phải đi đâu cả, công việc đó là của con, ai cũng đừng hòng tranh. Tao bảo con năm nhường thì nó phải nhường, tao là mẹ ruột của nó.”
Nghe được lời hứa chắc nịch của mẹ, La Lệ ngẩng đầu lên, ánh mắt đắc ý nhìn La Ngọc, trong mắt chẳng còn chút nước mắt nào.
Bà La quay sang nhìn La Ngọc, giọng cứng rắn.
“Tao nói mày nhường là mày phải nhường. Quyết định vậy rồi. Hôm nay mày đi đăng ký xuống nông thôn, mai nhường việc cho chị mày.”
La Ngọc mỉm cười nhìn bà ta.
“Tôi nói rồi, tôi không nhường.”
Thấy con không nghe lời, bà La lập tức đứng dậy, chộp lấy cây chổi ở cửa rồi lao tới quật thẳng vào mặt La Ngọc.
La Ngọc nheo mắt, giơ tay bắt lấy cây chổi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào bà ta.
“Còn đánh tôi nữa thì đừng trách tôi ra tay.”
Cô siết nhẹ một cái, giật phăng cây chổi khỏi tay bà La rồi ném xuống đất, ánh mắt trở lại bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Đã nói đến chuyện công việc, thì tôi cũng có chuyện muốn nói với mọi người.”
Ông La nhìn căn nhà đang rối tung cả lên, cau mày.
“Có chuyện thì nói, nhưng công việc…”
La Ngọc giơ tay ngăn lại.
“Bố im đi. Nói thêm câu nào nữa là tôi đi báo chính quyền ngay. ”
Nghe đến đây, ba người nhà họ La đều sợ đến mềm cả chân.
Bình thường thì im lặng, nay vừa mở miệng đã dọa nạt thế này, ai mà chịu nổi?
Thấy ba người bị dọa cho cứng họng, La Ngọc không để họ kịp phản ứng, nói tiếp:
“Thứ nhất, từ nay chuyện hôn nhân của tôi do tôi tự quyết. Các người không được can thiệp, cũng đừng lấy lý do vì tôi mà tự ý sắp đặt. Nếu còn dám, tôi sẽ tố cáo các người ép hôn.”
Hai người thi rớt hai năm liền, nhà có giàu đến mấy, trường cũng chẳng muốn giữ lại.”
Nghe bị gọi là “vô dụng”, La Lệ lập tức nổi giận, bật dậy khỏi ghế.
“Con kia, mày nói ai vô dụng hả?”
La Ngọc nhìn thẳng vào chị ta, không hề né tránh:
“Nói chị đấy. Sao, có ý kiến à? Có thì cũng nín lại cho tôi.”
Giọng La Ngọc lạnh như băng, sắc mặt không chút biểu cảm, cả khuôn mặt phủ đầy sương giá.
La Lệ tức giận giơ tay định tát La Ngọc, nhưng bị cô nhanh chóng bắt lấy cổ tay, rồi mạnh tay đẩy ngược lại khiến La Lệ ngã nhào xuống đất.
Tình huống bất ngờ khiến ông La và bà La giật mình, vội vàng đứng bật dậy.
Bà La vội đỡ La Lệ dậy, vừa tức vừa chỉ tay vào La Ngọc mắng chửi.
“Đồ sao chổi, tao đúng là không nên sinh mày ra. Mày to gan thật rồi, dám đẩy cả chị mày, còn biết phép tắc trên dưới nữa không?”
La Ngọc cũng đứng dậy, cười lạnh nhìn hai mẹ con đang ôm nhau đầy tình cảm.
“Không còn. Đã định cắt đường sống của tôi rồi, còn nói gì đến phép tắc? Nói cho rõ luôn, chuyện công việc thì đừng mơ. Muốn có việc thì tự đi thi, tôi không nhường.”
Bà La và La Lệ đều sững người.
“Mày… sao mày có thể như vậy?”
Nếu cô không chịu nhường việc, thì bọn họ biết làm sao? Chẳng lẽ thật sự phải đi lao động ở nông thôn ư?
La Lệ bật khóc, gục đầu vào vai mẹ nức nở.
“Mẹ ơi, con muốn có việc làm, mẹ bảo nó nhường cho con đi, con không muốn xuống nông thôn đâu.”
Bà La đau lòng vỗ về lưng con gái.
“Không phải đi đâu cả, công việc đó là của con, ai cũng đừng hòng tranh. Tao bảo con năm nhường thì nó phải nhường, tao là mẹ ruột của nó.”
Nghe được lời hứa chắc nịch của mẹ, La Lệ ngẩng đầu lên, ánh mắt đắc ý nhìn La Ngọc, trong mắt chẳng còn chút nước mắt nào.
Bà La quay sang nhìn La Ngọc, giọng cứng rắn.
“Tao nói mày nhường là mày phải nhường. Quyết định vậy rồi. Hôm nay mày đi đăng ký xuống nông thôn, mai nhường việc cho chị mày.”
La Ngọc mỉm cười nhìn bà ta.
“Tôi nói rồi, tôi không nhường.”
Thấy con không nghe lời, bà La lập tức đứng dậy, chộp lấy cây chổi ở cửa rồi lao tới quật thẳng vào mặt La Ngọc.
La Ngọc nheo mắt, giơ tay bắt lấy cây chổi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào bà ta.
“Còn đánh tôi nữa thì đừng trách tôi ra tay.”
Cô siết nhẹ một cái, giật phăng cây chổi khỏi tay bà La rồi ném xuống đất, ánh mắt trở lại bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Đã nói đến chuyện công việc, thì tôi cũng có chuyện muốn nói với mọi người.”
Ông La nhìn căn nhà đang rối tung cả lên, cau mày.
“Có chuyện thì nói, nhưng công việc…”
La Ngọc giơ tay ngăn lại.
“Bố im đi. Nói thêm câu nào nữa là tôi đi báo chính quyền ngay. ”
Nghe đến đây, ba người nhà họ La đều sợ đến mềm cả chân.
Bình thường thì im lặng, nay vừa mở miệng đã dọa nạt thế này, ai mà chịu nổi?
Thấy ba người bị dọa cho cứng họng, La Ngọc không để họ kịp phản ứng, nói tiếp:
“Thứ nhất, từ nay chuyện hôn nhân của tôi do tôi tự quyết. Các người không được can thiệp, cũng đừng lấy lý do vì tôi mà tự ý sắp đặt. Nếu còn dám, tôi sẽ tố cáo các người ép hôn.”