Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 2

Số chữ: 705
Ba đứa nhỏ trong nhà đứa nào cũng tròn trịa, chẳng giống nhà thiếu ăn chút nào. Ngay cả trong thế hệ của cô, bảy anh chị em thì chỉ có mình cô là gầy tong teo.

Nói không ngoa, đến sói gặp cô chắc cũng phải rơi nước mắt.

Lần này ông La im lặng, quay sang nhìn vợ với ánh mắt khó tin, trong đó có cả sự trách móc.

Bà đối xử với con năm như thế à? Đến sinh nhật cũng không có nổi quả trứng?

Bà La nhíu mày, định lên tiếng giải thích, nhưng bị La Ngọc cắt ngang, giọng đầy khó chịu:

“Thôi, có chuyện gì thì nói luôn đi. Không thì giờ này bố mẹ cũng phải đi làm rồi chứ chẳng rảnh ở nhà thế này.”

Nói nhanh lên, nói xong cô còn rời khỏi cái nhà này cho nhẹ người.

Bà La không giải thích nữa, mắt sáng lên liếc nhìn La Lệ, cả hai như vừa đạt được thỏa thuận ngầm, mặt mày rạng rỡ.

Bà La dịu giọng, nói như rót mật:

“Chuyện là thế này, năm à, hôm qua con nói con đậu vào vị trí phát thanh viên ở mỏ Bình An đúng không?

Giờ nhà nước đang khuyến khích thanh niên trí thức về nông thôn, mấy đứa trẻ chưa có việc làm đều phải đi lao động ở quê.



Trong nhà, đến tuổi chỉ còn con với chị hai. Con thì có việc rồi, còn chị con thì chưa.

Nếu không có việc, chị con sẽ phải đi xuống nông thôn. Mà con cũng biết, từ nhỏ chị con đã chẳng quen làm việc nặng, không như con, ở nhà làm mãi thành quen rồi.

Nên mẹ nghĩ thế này, con nhường công việc đó cho chị con đi, để chị đi làm, còn con thì đăng ký xuống nông thôn.

Như vậy, chị con có việc, khỏi phải đi xa, còn con xuống đó cũng có thêm khẩu phần ăn.

Nhà mình khó khăn, con cũng biết rồi. Bớt một người ăn, thêm một khẩu phần, tiết kiệm được bao nhiêu là tiền.

Cháu con cũng lớn rồi, nhà cần tiền nhiều lắm. Chị con đi làm còn có thể đỡ đần cho gia đình. Con thấy sao hả?”

Không thấy sao hết.

Dù không phải lần đầu nghe, nhưng La Ngọc vẫn tức đến nghẹn lời.

Tối qua, nguyên chủ vì vô tình nghe được cuộc bàn bạc giữa mẹ và chị hai tính toán để cô nhường việc và bị ép đi lao động mà tức đến chết. Cô đến đây, tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, tất nhiên cũng nhớ rõ từng lời một.

La Ngọc quay sang nhìn ông La: “Bố, bố thấy sao?”

Ông La ngẩng đầu liếc nhìn La Ngọc một cái, chậm rãi nói: “Bố cũng nghĩ vậy. Nhà mình khó khăn, chỗ cần dùng đến tiền thì nhiều, con thông cảm một chút.



Với lại, đâu phải bố mẹ bỏ mặc con. Đợi con xuống nông thôn rồi, mỗi tháng bố mẹ sẽ gửi cho con năm đồng. Cộng thêm khẩu phần con tự kiếm được, cũng đủ sống rồi.”

Giọng ông La mang theo vẻ bề trên, như thể đang ban ơn khi nói ra quyết định của mình.

La Ngọc bật cười lạnh, rồi quay sang nhìn La Lệ.

“Chị hai, hôm qua chị với mẹ bàn bạc xong hết rồi đúng không? Để em đi lao động, còn chị thì đi làm.”

La Lệ liếc nhìn bà La, gật đầu với vẻ kiêu ngạo:

“Đúng là có bàn qua. Chị cũng nghĩ cho em thôi. Làm việc mệt lắm, mà việc nhà cũng chẳng ít. Chị đi làm về còn phải làm việc nhà nữa. Em đi rồi, mấy việc đó chẳng phải đều đổ lên đầu chị sao?”

La Ngọc cười nhạt: “Vậy là bàn xong hết rồi, giờ chỉ gọi em ra để thông báo thôi hả?”

La Lệ gật đầu: “Em nghĩ vậy cũng được.”

Cái con năm này hôm nay sao lắm lời thế. Bảo nhường việc thì nhường đi, hỏi han lắm chuyện làm gì?

La Ngọc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thu hút ánh nhìn của cả ba người về phía mình.

“Nhìn tôi giống đứa ngốc lắm à?”

Cả ba người đều sững lại, đưa mắt nhìn nhau.
24 Bình luận