Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 1

Số chữ: 731
Sáng sớm ngày 20 tháng 12 năm 1968.

La Ngọc ngồi bên bàn ăn, thong thả nhai từng miếng bữa sáng. Đối diện, mẹ cô mặt nặng như chì, ánh mắt đầy khó chịu nhìn chằm chằm.

“Con năm này, không thấy bố mẹ đang ngồi đây à? Vậy mà dám thản nhiên ăn hết quả trứng? Không chừa lại tí nào cho ai hết?”

“Mẹ thì không ăn cũng được, nhưng bố con còn phải xuống hầm mỏ, làm việc vất vả như thế, không ăn cho tử tế thì chịu sao nổi?”

La Ngọc chẳng buồn đáp, chỉ chậm rãi nhét nốt miếng trứng cuối cùng vào miệng, rồi bưng bát bột ngô loãng như nước lã lên uống.

Không đúng, phải gọi là nước tráng nồi mới đúng. Cô cố nuốt trôi phần lòng đỏ đang nghẹn trong cổ họng.

Cô vốn không thích ăn lòng đỏ, vì nó khô và khó nuốt hơn lòng trắng.

Bên cạnh, cô tư nhà họ La là La Lệ vội vàng đưa quả trứng của mình cho bố:

“Bố ăn của con đi. Mẹ nói đúng, bố làm việc cực nhọc, phải ăn cho đủ chất.”

Cơn giận của bố La vì chuyện La Ngọc không nhường trứng lập tức nguôi ngoai. Ông ta cười, đẩy quả trứng lại: “Bố không ăn đâu, con giữ mà ăn.”

La Lệ còn cố đẩy thêm hai lần nữa, thấy bố thật sự không nhận mới đành cầm lại, vừa ăn vừa liếc La Ngọc đầy đắc ý.



La Ngọc vẫn không để tâm. Lúc này cô đã uống xong bát bột ngô loãng trước mặt.

“Nhường à? Nhường kiểu gì? Cả đời này, hôm nay là lần đầu tiên tôi được ăn trứng luộc. Lần đầu tiên biết trứng có vị gì. Hôm nay còn là sinh nhật tôi nữa. Vậy mà các người bảo tôi phải nhường?”

“Bình thường sao chẳng ai nhường tôi lấy một lần?”

Giọng La Ngọc lạnh như gió bấc ngoài trời, khiến không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng lại.

Hai đứa sinh đôi nhà họ La vội vàng đặt đũa xuống: “Bố mẹ ơi, bọn con ăn xong rồi, tụi con đi học đây ạ.”

Mọi người trên bàn ăn đồng loạt quay sang nhìn cặp sinh đôi.

Chạy nhanh thật!

Chớp mắt, hai đứa đã nắm tay nhau chạy ra khỏi cửa. Ánh mắt của bố mẹ La và La Lệ lại quay về phía La Ngọc.

So với lúc nãy còn căng như dây đàn, giờ sắc mặt bố La có phần lúng túng. Mẹ La thì nhíu mày, còn La Lệ thì tỏ vẻ chẳng liên quan gì, thậm chí còn lén lườm La Ngọc một cái.

Bố La quay sang hỏi mẹ La: “Bộ con năm nó chưa từng ăn trứng à?”

Nghe câu đó, La Ngọc suýt bật cười vì tức.



Nguyên chủ dù có mờ nhạt đến đâu thì cũng sống trong cái nhà này suốt mười tám năm. Ngày ba bữa ăn cùng một bàn, cô ăn hay không ăn mà người làm bố như ông ta lại không hề để ý?

Đây mà là bố ruột sao?

Nghĩ đến mười tám năm nhẫn nhịn và hy sinh của nguyên chủ, La Ngọc đưa tay lau mặt.

Cuộc đời gì mà tệ hại đến thế?

Kiếp trước làm trẻ mồ côi còn thấy hạnh phúc hơn.

Bà La chẳng mấy bận tâm, thản nhiên nói: “Thời buổi này, nhà ai mà ngày nào cũng ăn trứng? Tiền đâu mà tiêu hoang thế? Nhà mình con cái đông, không tính toán thì sống sao nổi.”

Ông La nghe vậy gật đầu đồng tình: “Mẹ mày nói đúng đấy, nhà mình đông con, không tính toán thì làm sao mà sống nổi.”

La Ngọc mỉm cười, nhưng giọng nói lại đầy châm biếm: “Vâng, không tính toán thì sống không nổi. Nhưng sao cứ phải tính toán lên đầu con?

Cả nhà này ai mà chưa từng ăn trứng? Cùng lắm thì sinh nhật cũng được ăn một quả chứ?

Thế mà đến sinh nhật con, lúc thì bảo quên, lúc thì lại đem trứng chia cho mấy anh chị em khác, con đến mẩu lòng đỏ cũng chưa từng được nếm.

Bố mẹ thử nhìn lại mọi người trong nhà xem, rồi nhìn lại con. Không nói ai béo tốt, nhưng ít ra cũng có da có thịt. Còn con thì sao? Gầy đến mức biến dạng, vậy mà bố mẹ vẫn thấy chuyện con nhường là đương nhiên à?”
10 Bình luận