Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 19

Số chữ: 718
Nhà đông người, nếu không được phân thêm phòng thì thật sự không đủ chỗ ở. Con gái lớn rồi mà còn ngủ chung giường với vợ chồng già thì cũng khó nói với người ngoài.

Bà có một trai một gái. Con trai năm ngoái mới cưới vợ, đang ở trong căn nhà gạch nhỏ xây trong sân. Cô con gái út còn đang đi học, vẫn ngủ chung phòng với vợ chồng bà. Phòng nhỏ, không thể kê hai giường đất, nên mỗi tối chỉ có thể kéo rèm ngăn cách tạm.

Giờ thiếu nhà ở, nhà nào cũng vậy, chẳng ai chê trách ai được.

Cậu cán bộ trẻ vội vàng xua tay.

“Không không, nhà của thím vẫn chưa được duyệt đâu ạ. Hôm nay cháu đến là để dẫn đồng chí La đi xem nhà, chính là căn đối diện nhà thím đấy.”

Nghe vậy, sắc mặt của cô hai hơi trầm xuống.

Căn nhà bà muốn chính là căn đối diện. Dù không rộng nhưng đủ để con gái bà có không gian riêng.

Nhưng bà cũng hiểu rõ, căn đó khó mà được phân cho nhà mình, vì còn nhiều gia đình thiếu thốn hơn. Có nhà sáu bảy người còn phải ngủ chung một giường đất là chuyện thường.

Dù hơi thất vọng, nhưng nếu căn nhà đó được phân cho cô gái tên La Ngọc này thì cũng không phải không chấp nhận được.

Bà liếc nhìn La Ngọc. Gương mặt đoan chính, tính cách có vẻ hiền lành, không giống kiểu người hay gây chuyện. Nếu ở gần nhau chắc cũng không có mâu thuẫn gì.



Cô hai cũng không ngại có người ở gần, chỉ sợ gặp phải người hay sinh chuyện. Ai mà chẳng muốn sống yên ổn, chứ ngày nào cũng cãi vã thì mệt lắm.

Nhìn La Ngọc thanh tú, trầm tĩnh, bà càng thấy hài lòng.

Dù không hài lòng cũng chẳng làm gì được, chuyện phân nhà không phải bà quyết định.

“Được rồi, cháu cứ yên tâm ở gần nhà cô. Nhà cô chỉ có một trai một gái, không có chuyện gì rắc rối đâu. Chị dâu cháu cũng hiền lắm, gặp rồi cháu sẽ biết.”

Bà quay sang cậu cán bộ nói: “Thế nhé, Tiểu Trương à, cháu mở cửa cho con bé xem nhà đi. Nếu được thì thím sẽ giúp nó dọn dẹp. Nhà đó bỏ không hơn một năm rồi, không biết bên trong bẩn đến mức nào. Dọn dẹp chắc cũng mất kha khá thời gian đấy.”

Cô hai nhanh chóng nghĩ thông suốt, rồi thoăn thoắt đứng dậy chuẩn bị giúp La Ngọc dọn dẹp căn phòng.

Tiểu Trương thấy bà đồng ý thì thở phào nhẹ nhõm, cười tươi đứng dậy đi mở cửa.

La Ngọc và Tịch Bắc Chiến đi theo sau. Khi cửa mở ra, La Ngọc liếc vào trong, lập tức cảm thấy rất hài lòng.

Căn phòng không lớn, chưa đến mười mét vuông. Bên trái là giường đất rộng khoảng hai mét, bên phải cách tường khoảng một mét rưỡi.

Từ cửa vào đến tường đối diện chỉ khoảng ba mét, nền nhà lát gạch đỏ, không có đồ đạc gì, chứng tỏ người ở trước đã dọn dẹp sạch sẽ trước khi rời đi, chỉ còn một lớp bụi mỏng.



Giường đất trát vữa trắng, sạch sẽ.

Trần nhà dán báo, bị ám khói bếp lâu ngày nên hơi ngả vàng, xỉn màu.

La Ngọc mỉm cười gật đầu.

“Chọn căn này đi. Phòng sạch sẽ, dọn dẹp cũng dễ.”

Thấy cô đã quyết, Tiểu Trương ghi chép lại, thu một đồng tiền thuê nhà rồi rời đi.

Đừng tưởng nhà được đơn vị phân là miễn phí. Muốn ở vẫn phải trả tiền, tuy không nhiều. Như căn nhỏ thế này là một đồng một tháng, phòng lớn hơn thì hai ba đồng.

Tịch Bắc Chiến tiễn Tiểu Trương ra ngoài, quay lại thấy La Ngọc đang trò chuyện vui vẻ với cô hai ở trong bếp, trong lòng nhẹ nhõm hẳn.

Cuối cùng cũng đưa được người về gần mình. Sau này ở gần, anh tiện chăm sóc, cũng tiện… theo đuổi vợ.

Tịch Bắc Chiến nheo mắt, khóe môi khẽ cong lên.

Không thể ngăn được sự nhiệt tình của bà, La Ngọc quyết định sau khi bà giúp dọn dẹp xong sẽ mời cả nhà bà một bữa cơm để cảm ơn.
24 Bình luận