Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 20

Số chữ: 709
Dù sao sau này sống chung một khu, chắc chắn còn phải nhờ vả nhiều.

Cô từ chối lời đề nghị đưa về của Tịch Bắc Chiến, rồi trong ánh mắt tiễn đưa của hai cô cháu nhà họ Tịch, nhanh chóng rời khỏi khu nhà, bắt xe buýt, vừa đi vừa tính toán xem cần mua gì.

Hai cái chậu rửa mặt, hai hộp cơm, xà phòng, dầu gội, bột giặt đều phải mua. Quần áo cũng phải sắm thêm vài bộ.

Quần áo của nguyên chủ không có cái nào mặc ra đường được, toàn là đồ chắp vá bốn năm miếng. Dù thời nay người ta còn coi trọng chuyện vá nhiều là tiết kiệm, nhưng cô làm việc ở văn phòng, ăn mặc quá tồi tàn cũng dễ bị người ta chê cười.

Trong lúc tính toán, xe đã đi được nửa đường. La Ngọc đã lên danh sách đầy đủ những thứ cần mua. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài đường, bất ngờ phát hiện trên tường ngoài một nhà máy có dán tờ giấy đỏ mới toanh. Người vừa dán còn chưa kịp rời đi.

La Ngọc cảm thấy tờ giấy đỏ này quen mắt. Nghĩ kỹ lại, trời ơi, chẳng phải là loại thông báo tuyển dụng giống hệt hai nơi cô từng xin việc trước kia sao?

Cô lập tức đứng bật dậy, chạy ra cửa xe. Xe vừa dừng, cô liền lao xuống, cắm đầu chạy ngược lại.

Chạy đến trước tờ giấy đỏ, thở hổn hển, cô nhìn kỹ rồi bật cười.



Chẳng lẽ cô đang cầm kịch bản nữ chính trong tay? Không thì sao lại gặp toàn chuyện tốt thế này?

Nghĩ lại, đúng là nguyên chủ ngoài việc sinh ra trong nhà họ La thì vận khí cũng không tệ.

Không nói đến việc trước khi bị ép đi nông thôn đã có hai công việc chờ sẵn, mà bình thường cũng hay nhặt được tiền lẻ. Nếu không thì bút vở cô dùng để viết lách lấy đâu ra? Mẹ cô chẳng bao giờ cho tiền mua mấy thứ đó.

Cho La Mỹ, La Lệ năm quyển vở thì còn nhớ mua cho cô một quyển là may. Còn không thì chỉ tay vào mặt cô bắt nghỉ học.

La Ngọc âm thầm thở dài, đè nén nỗi buồn trong lòng, ngẩng đầu nhìn tờ giấy đỏ.

Trên đó là thông báo tuyển dụng: cần tuyển năm nữ công nhân may, không cần thi viết, chỉ cần biết dùng máy may.

Nhưng có một điều kiện phải là cư dân của khu phố này. Vì đây là xưởng may do ủy ban khu phố mở ra, mục đích là tạo phúc lợi cho người dân địa phương, giúp những thanh niên sắp bị điều đi nông thôn có cơ hội ở lại thành phố.

Cái này thì cô đáp ứng được.



Nguyên chủ không biết dùng máy may, nhà họ La cũng chẳng có thứ xa xỉ đó. Nhưng cô thì biết. Kiếp trước đi học, cô từng làm thêm khắp nơi để kiếm tiền học phí và sinh hoạt. Mùa hè, mùa đông đều làm ở tiệm may, mà có một tiệm dùng đúng loại máy may đạp chân kiểu cũ này.

Không nghĩ ngợi gì, La Ngọc chạy thẳng đến phòng bảo vệ, lập tức đăng ký.

Đăng ký xong quay đầu lại, cô thấy trong sân đã có hơn hai mươi cô gái trẻ đang đứng chờ.

Ha, mới có mấy phút mà đã đông thế này? Cùng lắm ba phút chứ mấy?

Có đánh chết cô cũng không tin mấy người này không có “tay trong”.

Chắc chắn là mấy người kia đã biết tin từ trước, hoặc cha mẹ họ chính là công nhân trong xưởng may này.

La Ngọc mỉm cười với họ, rồi lặng lẽ đứng sang một bên.

Sau khi cô đăng ký xong, người thanh niên vừa dán tờ giấy đỏ cũng quay lại, lặng lẽ gỡ tờ giấy xuống, ánh mắt phức tạp nhìn La Ngọc.

Năm suất tuyển dụng này vốn là để dành cho con em công nhân trong xưởng, nhằm tạo cơ hội giữ chân những người trẻ sắp bị điều đi nông thôn. Dù biết là “thầy nhiều trò ít”, không thể giúp được tất cả, nhưng ít ra cũng là một tia hy vọng.
24 Bình luận