Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 17

Số chữ: 730
Ông ấy quay sang La Ngọc.

“La Ngọc này, chắc cô sẽ mất chút thời gian để dọn dẹp và chuyển đồ. Ngày mai là thứ Bảy, tôi cho cô nghỉ một ngày. Ngày kia là Chủ nhật, phòng ban đều nghỉ, vậy cô cứ đến thứ hai tuần sau hãy đi làm.”

Mỏ không có ký túc xá cho công nhân, nhưng vẫn có nhà ở. Phần lớn đã được phân cho những công nhân lâu năm có gia đình. Theo lý thì người mới như La Ngọc sẽ không được phân nhà, nhưng cô là cán bộ văn phòng, lại vừa chịu chút thiệt thòi, nên được phân cho một căn nhỏ cũng không có gì quá đáng.

Dù sao thì nhà cũng không thuộc quyền sở hữu của cô, quyền sử dụng vẫn là tạm thời và thuộc về mỏ.

Nghe vậy, ánh mắt Tịch Bắc Chiến lóe lên một tia sáng, anh mỉm cười đáp lại.

“Được, tôi sẽ đi cùng, đảm bảo tìm cho đồng chí La một căn nhà tốt.”

Nói xong, hai người một trước một sau rời đi, trưởng phòng Nhâm cũng không tiễn thêm.

Phòng quản lý nhà ở nằm ngay tầng một. Hai người xuống cầu thang, bước vào văn phòng, tìm đến cán bộ phụ trách. Vừa đưa tờ giấy phê duyệt ra, người cán bộ trẻ tuổi chẳng hỏi han gì, lập tức lấy ra năm quyển sổ lớn.



“Hai người chọn đi. Trong này đều là nhà đã được ghi nhận, nhưng toàn là phòng nhỏ, lớn nhất cũng chỉ khoảng mười sáu, mười bảy mét vuông, thường là phân cho gia đình ba bốn người ở. Còn như cô thì chỉ được ở phòng chưa tới mười mét vuông thôi.”

Nói xong, anh ta liếc nhìn tờ giấy phê duyệt của trưởng phòng Nhâm, ý rõ ràng là: tôi nể mặt trưởng phòng mới làm thế này, cô nên nhớ ơn ông ấy, tiện thể nói tốt vài câu giúp tôi.

La Ngọc từng trải qua môi trường cạnh tranh khốc liệt ở kiếp trước, tất nhiên hiểu rõ ẩn ý trong lời nói của người cán bộ trẻ. Cô lập tức gật đầu, mỉm cười đáp lại.

“Không phải tự nhiên người ta làm trưởng phòng. Tầm nhìn đúng là khác biệt, chuyện nhỏ như vậy mà cũng để tâm. Tôi đúng là may mắn mới được làm việc ở mỏ mình. Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, hòa đồng với mọi người.”

Một câu nói vừa khéo léo khen trưởng phòng Nhâm, lại vừa ngầm hứa sẽ nói tốt giúp cậu cán bộ trẻ trước mặt lãnh đạo. Đó chính là nghệ thuật ngôn ngữ.

Cậu cán bộ trẻ rất hài lòng, lập tức nhiệt tình giới thiệu cho La Ngọc những căn nhà gần mỏ, căn nào điều kiện tốt, căn nào có hàng xóm thân thiện. Anh ta thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý đến việc Tịch Bắc Chiến đã liếc anh ta mấy lần.

Cuối cùng không nhịn được nữa, Tịch Bắc Chiến vươn tay, dứt khoát đè tay lên quyển sổ.

“Tôi biết căn nào tốt. Đi theo tôi.”

Cậu cán bộ trẻ và La Ngọc liếc nhìn nhau, lại bị Tịch Bắc Chiến hừ lạnh một tiếng, không vui quay người đi trước.



Cậu cán bộ kia vẫn phải đi cùng để xác nhận và ghi chép lại thông tin nhà ở, nên La Ngọc và anh ta cùng đi theo sau Tịch Bắc Chiến.

Ba người rời khỏi cổng mỏ Ngũ Long, rẽ phải, đi men theo bức tường bao của mỏ.

Ngay sát mỏ là một khu nhà ở rộng lớn, toàn là nhà cấp bốn xây gạch ngói, tuy không mới nhưng rất gọn gàng. Trong thời buổi này, có được nhà gạch ngói như vậy đã là điều hiếm có.

Họ đi thêm hai phút nữa, băng qua dãy nhà đầu tiên, đến dãy thứ hai. Vừa rẽ vào căn đầu tiên, Tịch Bắc Chiến dừng lại trước cửa.

Anh giơ tay gõ cửa, bên trong lập tức vang lên giọng nữ sang sảng.

“Ai đấy?”

“Cô hai, là cháu đây, mở cửa đi.”

Cánh cửa kêu “két” một tiếng rồi mở ra, người chưa thấy mà giọng đã tới trước.

“Thằng nhóc chết tiệt, còn biết nhà cô mở cửa hướng nào à? Cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, bận cái gì mà đến bữa cũng không về ăn cơm?”
24 Bình luận