Đến những năm 90, khi tài nguyên than cạn kiệt, hàng loạt công nhân mỏ bị sa thải, người ở lại Phòng Bảo vệ thì trở thành bảo vệ bình thường, lương còn thấp hơn cả công nhân. Trong khi đó, người của Hội Phụ nữ tuy vẫn thuộc biên chế mỏ, nhưng do Hội Phụ nữ thành phố quản lý, điều phối và hướng dẫn công việc.
Nói trắng ra, nếu cô vào được Hội Phụ nữ mỏ, thì tương lai có khả năng rất lớn được điều lên Hội Phụ nữ thành phố, trở thành cán bộ nhà nước.
Từ bát cơm sắt thành bát cơm vàng, ai mà không muốn?
Trưởng phòng Nhâm uống một ngụm nước rồi bắt đầu giới thiệu tình hình Hội Phụ nữ ở mỏ.
Nói một hồi, La Ngọc đã hiểu rõ.
Hiện tại, Hội Phụ nữ mỏ toàn là các cô chú lớn tuổi, không có ai trẻ. Bình thường xử lý công việc thì ổn, nhưng cứ đến lúc phải viết bài, làm văn bản là lại đau đầu.
Họ biết chữ ít, đọc báo còn được, chứ viết lách thì chỉ có mỗi Trưởng ban Hứa là làm được. Nhưng không thể để mọi việc đều đổ lên đầu trưởng ban mãi được.
Vì vậy, Hội Phụ nữ đã tranh thủ dịp này xin thêm người, để hỗ trợ trưởng ban viết khẩu hiệu, làm tài liệu tuyên truyền và các công việc văn thư khác.
Về đãi ngộ thì cao hơn các phòng ban thông thường. Sau khi chính thức vào biên chế, mỗi tháng cô sẽ nhận được ít nhất 42 đồng, trong khi nhân viên văn phòng bình thường chỉ được 36 đồng, chênh lệch tới 6 đồng.
Đừng xem thường 6 đồng này. Thời điểm hiện tại, chi tiêu hàng tháng của một người chỉ khoảng 5 đồng. Nếu không tiêu xài gì nhiều, 6 đồng đủ để cô ăn uống thoải mái.
Hiểu rõ mọi chuyện, La Ngọc yên tâm, mỉm cười gật đầu.
“Đều là phục vụ nhân dân cả, tôi nghe theo sự sắp xếp của tổ chức.”
Mắt trưởng phòng Nhâm sáng lên, vui vẻ đập tay xuống bàn.
“Nói hay lắm, đều là phục vụ nhân dân. Làm việc ở đâu cũng là làm. Công tác Hội Phụ nữ có ý nghĩa sâu sắc, dễ tạo thành tích, dễ thăng tiến...”
Ông không nói hết câu, nhưng ý thì đã rõ ràng.
Làm ở Hội Phụ nữ dễ có thành tích chính trị, cơ hội thăng chức cũng cao. Nếu được điều lên Hội Phụ nữ thành phố thì càng tuyệt vời. Ai mà chẳng muốn tiến lên?
La Ngọc chỉ mỉm cười không nói gì, rồi tiếp lời.
“Trưởng phòng Nhâm, nhà tôi ở xa. Mỏ có ký túc xá cho công nhân không ạ? Tôi muốn ở lại mỏ để tiện phục vụ nhân dân tốt hơn.”
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho La Ngọc, thấy cô không gây khó dễ gì, lại còn giúp hoàn thành nhiệm vụ mà Hội Phụ nữ giao phó, trưởng phòng Nhâm rất hài lòng. Ông phất tay một cái, lập tức ký duyệt.
Cầm tờ giấy phê duyệt trong tay, La Ngọc rời khỏi văn phòng. Trưởng phòng Nhâm còn thân thiện tiễn cô ra tận cửa. Vừa bước ra ngoài, hai người liền bắt gặp Tịch Bắc Chiến đang đứng gác ngay trước cửa.
Trưởng phòng Nhâm hơi ngạc nhiên.
“Đội trưởng Tịch, sao vẫn còn ở đây?”
Tịch Bắc Chiến từ tư thế dựa tường chuyển sang đứng nghiêm chỉnh một cách trơn tru, nheo mắt nhìn La Ngọc một cái, thấy cô không sao thì mới quay sang trưởng phòng Nhâm.
“Là tôi đưa cô ấy vào, nên phải có trách nhiệm đến cùng.”
Trưởng phòng Nhâm lại ngẩn người.
Ý gì đây? Sợ tôi ăn thịt cô ấy chắc?
Nhìn lại gương mặt La Ngọc, ông dường như hiểu ra đôi chút.
Cô gái này đúng là xinh xắn, chỉ là hơi gầy, da dẻ cũng không được đẹp, vóc dáng thì gần như không có, trông như một cô bé chưa phát triển hết. Không biết đội trưởng Tịch nhìn trúng điểm nào nữa.
“À, nếu đội trưởng Tịch còn ở đây thì phiền anh chạy thêm một chuyến đến phòng quản lý nhà ở. Nhà La Ngọc ở xa, tôi đã phân cho cô ấy một căn phòng. Nhờ anh giúp xem có chỗ nào không ổn, đừng để cô ấy chịu thiệt.”
Nói trắng ra, nếu cô vào được Hội Phụ nữ mỏ, thì tương lai có khả năng rất lớn được điều lên Hội Phụ nữ thành phố, trở thành cán bộ nhà nước.
Từ bát cơm sắt thành bát cơm vàng, ai mà không muốn?
Trưởng phòng Nhâm uống một ngụm nước rồi bắt đầu giới thiệu tình hình Hội Phụ nữ ở mỏ.
Nói một hồi, La Ngọc đã hiểu rõ.
Hiện tại, Hội Phụ nữ mỏ toàn là các cô chú lớn tuổi, không có ai trẻ. Bình thường xử lý công việc thì ổn, nhưng cứ đến lúc phải viết bài, làm văn bản là lại đau đầu.
Họ biết chữ ít, đọc báo còn được, chứ viết lách thì chỉ có mỗi Trưởng ban Hứa là làm được. Nhưng không thể để mọi việc đều đổ lên đầu trưởng ban mãi được.
Vì vậy, Hội Phụ nữ đã tranh thủ dịp này xin thêm người, để hỗ trợ trưởng ban viết khẩu hiệu, làm tài liệu tuyên truyền và các công việc văn thư khác.
Về đãi ngộ thì cao hơn các phòng ban thông thường. Sau khi chính thức vào biên chế, mỗi tháng cô sẽ nhận được ít nhất 42 đồng, trong khi nhân viên văn phòng bình thường chỉ được 36 đồng, chênh lệch tới 6 đồng.
Đừng xem thường 6 đồng này. Thời điểm hiện tại, chi tiêu hàng tháng của một người chỉ khoảng 5 đồng. Nếu không tiêu xài gì nhiều, 6 đồng đủ để cô ăn uống thoải mái.
Hiểu rõ mọi chuyện, La Ngọc yên tâm, mỉm cười gật đầu.
“Đều là phục vụ nhân dân cả, tôi nghe theo sự sắp xếp của tổ chức.”
Mắt trưởng phòng Nhâm sáng lên, vui vẻ đập tay xuống bàn.
“Nói hay lắm, đều là phục vụ nhân dân. Làm việc ở đâu cũng là làm. Công tác Hội Phụ nữ có ý nghĩa sâu sắc, dễ tạo thành tích, dễ thăng tiến...”
Ông không nói hết câu, nhưng ý thì đã rõ ràng.
Làm ở Hội Phụ nữ dễ có thành tích chính trị, cơ hội thăng chức cũng cao. Nếu được điều lên Hội Phụ nữ thành phố thì càng tuyệt vời. Ai mà chẳng muốn tiến lên?
La Ngọc chỉ mỉm cười không nói gì, rồi tiếp lời.
“Trưởng phòng Nhâm, nhà tôi ở xa. Mỏ có ký túc xá cho công nhân không ạ? Tôi muốn ở lại mỏ để tiện phục vụ nhân dân tốt hơn.”
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho La Ngọc, thấy cô không gây khó dễ gì, lại còn giúp hoàn thành nhiệm vụ mà Hội Phụ nữ giao phó, trưởng phòng Nhâm rất hài lòng. Ông phất tay một cái, lập tức ký duyệt.
Cầm tờ giấy phê duyệt trong tay, La Ngọc rời khỏi văn phòng. Trưởng phòng Nhâm còn thân thiện tiễn cô ra tận cửa. Vừa bước ra ngoài, hai người liền bắt gặp Tịch Bắc Chiến đang đứng gác ngay trước cửa.
Trưởng phòng Nhâm hơi ngạc nhiên.
“Đội trưởng Tịch, sao vẫn còn ở đây?”
Tịch Bắc Chiến từ tư thế dựa tường chuyển sang đứng nghiêm chỉnh một cách trơn tru, nheo mắt nhìn La Ngọc một cái, thấy cô không sao thì mới quay sang trưởng phòng Nhâm.
“Là tôi đưa cô ấy vào, nên phải có trách nhiệm đến cùng.”
Trưởng phòng Nhâm lại ngẩn người.
Ý gì đây? Sợ tôi ăn thịt cô ấy chắc?
Nhìn lại gương mặt La Ngọc, ông dường như hiểu ra đôi chút.
Cô gái này đúng là xinh xắn, chỉ là hơi gầy, da dẻ cũng không được đẹp, vóc dáng thì gần như không có, trông như một cô bé chưa phát triển hết. Không biết đội trưởng Tịch nhìn trúng điểm nào nữa.
“À, nếu đội trưởng Tịch còn ở đây thì phiền anh chạy thêm một chuyến đến phòng quản lý nhà ở. Nhà La Ngọc ở xa, tôi đã phân cho cô ấy một căn phòng. Nhờ anh giúp xem có chỗ nào không ổn, đừng để cô ấy chịu thiệt.”