La Ngọc mỉm cười gật đầu.
“Nếu trong kỳ thi chỉ có một người tên La Ngọc thì chắc là tôi rồi.”
Trưởng phòng Nhâm bật cười, đứng dậy, thái độ càng thêm thân thiện.
“Vậy thì đúng rồi, chính là cô.”
Ông mời La Ngọc ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc, rồi rót cho cô một cốc nước ấm.
La Ngọc vội vàng đứng dậy, hoảng hốt đón lấy cốc nước, trong lòng thầm nghĩ: chuyện gì thế này? Một lãnh đạo lớn như ông ấy sao lại tự tay rót nước cho mình? Mình chỉ là một nhân viên mới đến báo danh thôi mà, sao có thể nhận được đãi ngộ thế này?
Chẳng lẽ... công việc của cô có thay đổi?
Lông mày La Ngọc khẽ nhíu lại, cảm thấy có gì đó không ổn.
Trưởng phòng Nhâm ngồi xuống, mỉm cười nói.
“Chuyện là thế này, đồng chí La Ngọc. Cô thi đậu vị trí nhân viên văn phòng, nhưng hiện tại, cấp trên đột nhiên điều một sinh viên đại học xuống. Chuyện này...”
Ông nói đến đây thì hơi ngập ngừng, ánh mắt đầy áy náy nhìn cô.
Tim La Ngọc khẽ thắt lại. Quả nhiên là có thay đổi.
Cô cẩn thận ôm cốc nước, dè dặt hỏi.
“Vậy... còn tôi thì sao?”
Không lẽ bị điều xuống hầm mỏ?
Nghĩ vậy nhưng cô lại tự phủ định ngay. Xuống hầm làm việc toàn là đàn ông, cô là phụ nữ, chắc chắn không đến mức bị phân công làm việc dưới đó.
Nghĩ đến đây, La Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy mọi chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển. Dù sao cô cũng là người đứng đầu kỳ thi, hoàn toàn dựa vào năng lực để vào được văn phòng, chắc chắn không đến mức bị phân công làm công việc tay chân.
Chỉ cần không phải làm việc nặng là được, những chuyện khác tính sau.
Trưởng phòng Nhâm, người đàn ông có gương mặt rám nắng và thân hình hơi đẫy đà, nở nụ cười niềm nở.
“Đồng chí La, văn phòng thì không thiếu người, nhưng các phòng ban khác thì lại đang cần. Trước đó chúng tôi họp và thống nhất sẽ điều cô sang Hội Phụ nữ, nơi rất rèn luyện con người. Không biết cô thấy thế nào?”
Nghe nói được điều sang Hội Phụ nữ, mắt La Ngọc lập tức sáng lên.
Còn có chuyện tốt thế này sao?
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô đã thu lại nụ cười, cúi đầu không nói gì.
Trưởng phòng Nhâm cũng nhận ra sự thay đổi trong sắc mặt của cô. Ông vốn tưởng cô sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng chỉ thấy cô vui một chút rồi lại có vẻ đắn đo.
“Đồng chí La có khó khăn gì không? Cứ nói ra, chỉ cần trong khả năng của mỏ, chúng tôi nhất định sẽ hỗ trợ.”
Trưởng phòng Nhâm hào sảng hứa hẹn, La Ngọc cũng không giấu giếm nữa.
“Trưởng phòng Nhâm, công việc ở Hội Phụ nữ đãi ngộ thế nào ạ? Có thường xuyên phải ra ngoài giải quyết mâu thuẫn trong dân không? Như anh thấy đấy, sức khỏe tôi không được tốt lắm, e là...”
E là không can nổi mấy vụ cãi vã ấy chứ sao.
Lỡ bị vạ lây thì oan uổng biết bao. Nhưng Hội Phụ nữ là một cơ hội hiếm có, cô phải tranh thủ cơ hội này để đòi quyền lợi cho mình.
Cô nhớ rất rõ, ở các mỏ quốc doanh như mỏ than này, Hội Phụ nữ và Phòng Bảo vệ đều là đơn vị độc lập. Hội Phụ nữ thuộc sự quản lý của Hội Phụ nữ thành phố, lương cũng do bên đó chi trả. Còn Phòng Bảo vệ thì trực thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự, lương do nhà nước phát.
Đến cuối những năm 80, người làm ở Hội Phụ nữ mỏ có khả năng rất cao được điều lên Hội Phụ nữ thành phố, từ nhân viên doanh nghiệp trở thành cán bộ sự nghiệp, đãi ngộ lại càng cao hơn.
Còn Phòng Bảo vệ thì có người được chuyển sang ngành công an, trở thành cảnh sát chính quy, lương bổng cũng khác hẳn.
Tất nhiên, không phải ai cũng được điều đi. Phải là người có thành tích, hoặc giữ chức vụ nhất định, ví dụ như trưởng phòng thì khả năng được chuyển sang công an là rất cao.
“Nếu trong kỳ thi chỉ có một người tên La Ngọc thì chắc là tôi rồi.”
Trưởng phòng Nhâm bật cười, đứng dậy, thái độ càng thêm thân thiện.
“Vậy thì đúng rồi, chính là cô.”
Ông mời La Ngọc ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc, rồi rót cho cô một cốc nước ấm.
La Ngọc vội vàng đứng dậy, hoảng hốt đón lấy cốc nước, trong lòng thầm nghĩ: chuyện gì thế này? Một lãnh đạo lớn như ông ấy sao lại tự tay rót nước cho mình? Mình chỉ là một nhân viên mới đến báo danh thôi mà, sao có thể nhận được đãi ngộ thế này?
Chẳng lẽ... công việc của cô có thay đổi?
Lông mày La Ngọc khẽ nhíu lại, cảm thấy có gì đó không ổn.
Trưởng phòng Nhâm ngồi xuống, mỉm cười nói.
“Chuyện là thế này, đồng chí La Ngọc. Cô thi đậu vị trí nhân viên văn phòng, nhưng hiện tại, cấp trên đột nhiên điều một sinh viên đại học xuống. Chuyện này...”
Ông nói đến đây thì hơi ngập ngừng, ánh mắt đầy áy náy nhìn cô.
Tim La Ngọc khẽ thắt lại. Quả nhiên là có thay đổi.
Cô cẩn thận ôm cốc nước, dè dặt hỏi.
“Vậy... còn tôi thì sao?”
Không lẽ bị điều xuống hầm mỏ?
Nghĩ vậy nhưng cô lại tự phủ định ngay. Xuống hầm làm việc toàn là đàn ông, cô là phụ nữ, chắc chắn không đến mức bị phân công làm việc dưới đó.
Nghĩ đến đây, La Ngọc thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy mọi chuyện vẫn còn cơ hội xoay chuyển. Dù sao cô cũng là người đứng đầu kỳ thi, hoàn toàn dựa vào năng lực để vào được văn phòng, chắc chắn không đến mức bị phân công làm công việc tay chân.
Chỉ cần không phải làm việc nặng là được, những chuyện khác tính sau.
Trưởng phòng Nhâm, người đàn ông có gương mặt rám nắng và thân hình hơi đẫy đà, nở nụ cười niềm nở.
“Đồng chí La, văn phòng thì không thiếu người, nhưng các phòng ban khác thì lại đang cần. Trước đó chúng tôi họp và thống nhất sẽ điều cô sang Hội Phụ nữ, nơi rất rèn luyện con người. Không biết cô thấy thế nào?”
Nghe nói được điều sang Hội Phụ nữ, mắt La Ngọc lập tức sáng lên.
Còn có chuyện tốt thế này sao?
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cô đã thu lại nụ cười, cúi đầu không nói gì.
Trưởng phòng Nhâm cũng nhận ra sự thay đổi trong sắc mặt của cô. Ông vốn tưởng cô sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng chỉ thấy cô vui một chút rồi lại có vẻ đắn đo.
“Đồng chí La có khó khăn gì không? Cứ nói ra, chỉ cần trong khả năng của mỏ, chúng tôi nhất định sẽ hỗ trợ.”
Trưởng phòng Nhâm hào sảng hứa hẹn, La Ngọc cũng không giấu giếm nữa.
“Trưởng phòng Nhâm, công việc ở Hội Phụ nữ đãi ngộ thế nào ạ? Có thường xuyên phải ra ngoài giải quyết mâu thuẫn trong dân không? Như anh thấy đấy, sức khỏe tôi không được tốt lắm, e là...”
E là không can nổi mấy vụ cãi vã ấy chứ sao.
Lỡ bị vạ lây thì oan uổng biết bao. Nhưng Hội Phụ nữ là một cơ hội hiếm có, cô phải tranh thủ cơ hội này để đòi quyền lợi cho mình.
Cô nhớ rất rõ, ở các mỏ quốc doanh như mỏ than này, Hội Phụ nữ và Phòng Bảo vệ đều là đơn vị độc lập. Hội Phụ nữ thuộc sự quản lý của Hội Phụ nữ thành phố, lương cũng do bên đó chi trả. Còn Phòng Bảo vệ thì trực thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự, lương do nhà nước phát.
Đến cuối những năm 80, người làm ở Hội Phụ nữ mỏ có khả năng rất cao được điều lên Hội Phụ nữ thành phố, từ nhân viên doanh nghiệp trở thành cán bộ sự nghiệp, đãi ngộ lại càng cao hơn.
Còn Phòng Bảo vệ thì có người được chuyển sang ngành công an, trở thành cảnh sát chính quy, lương bổng cũng khác hẳn.
Tất nhiên, không phải ai cũng được điều đi. Phải là người có thành tích, hoặc giữ chức vụ nhất định, ví dụ như trưởng phòng thì khả năng được chuyển sang công an là rất cao.