Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 14

Số chữ: 713
Anh liếc nhìn nét chữ. Không phải kiểu chữ mềm mại thường thấy ở con gái, mà mạnh mẽ, dứt khoát như chữ của đàn ông.

Tịch Bắc Chiến nheo mắt, nhìn chằm chằm vào cái tên trên sổ.

“La Ngọc...”

Tên mình được người đàn ông này khẽ gọi, La Ngọc bỗng thấy cả người không được tự nhiên.

Nét chữ đẹp như thư pháp khiến Tịch Bắc Chiến có ấn tượng rất tốt, thiện cảm với cô lại tăng thêm một bậc.

“Thiệu Dương, cậu ở lại đây. Tôi đưa đồng chí La đi báo danh.”

Không đợi Thiệu Dương phản đối, Tịch Bắc Chiến đã mở cửa bước ra, còn rất ga-lăng mở cổng nhỏ cho cô.

Ngay khi anh bước ra, La Ngọc đã âm thầm quan sát.

Chiều cao khoảng 1m88, dáng người cao gầy, đầu cắt cua gọn gàng, kiểu tóc hiếm thấy ở thời này. Dáng đi hơi khập khiễng, nhưng nhìn thế nào cũng giống người từng đi lính.

Bị thương à? Không biết sau này có để lại di chứng không? Hay là vốn đã bị tật?

La Ngọc nheo mắt, lặng lẽ dời ánh nhìn khỏi chân anh.

“Đồng chí, không biết quý danh là gì?”

Tịch Bắc Chiến từng là lính mười năm, từ binh nhì lên đến doanh trưởng, sao có thể không cảm nhận được ánh mắt nóng rực của cô?

“Chân tôi vừa phẫu thuật xong, hai tháng nữa sẽ hồi phục hoàn toàn.”

Câu trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi, không nói tên mà lại giải thích vì sao đi khập khiễng.

La Ngọc mỉm cười, trong lòng đã rõ.



Tịch Bắc Chiến có cảm tình với cô.

Cũng đúng thôi, ánh mắt anh nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống thế kia, ai mà không hiểu?

La Ngọc âm thầm gật đầu.

Cao ráo, chân dài, vai rộng eo thon, gương mặt lại đúng gu cô. Rất ổn.

“Ừm.”

Cô khẽ gật đầu, mỉm cười nhìn anh.

Tịch Bắc Chiến thầm thở phào.

“Tôi họ Tịch, tên Tịch Bắc Chiến, là đội trưởng đội một của phòng bảo vệ.”

La Ngọc hơi sững người.

“Anh có phải có anh trai tên là Tịch Nam Chinh không?”

Tịch Bắc Chiến chớp mắt.

“Cô quen anh tôi à?”

Không đúng lắm... Sao anh trai lại chưa từng nhắc đến một tiên nữ thế này?

Anh trai của anh ấy đã hy sinh được một năm rồi, lúc còn sống hai người cùng ở một đơn vị. Vậy mà anh chưa từng thấy anh trai mình thân thiết với nữ đồng chí nào cả.

La Ngọc nghẹn lời, khẽ lắc đầu.

“Không quen. Tôi chỉ đoán từ tên của anh thôi.”



Nam Chinh Bắc Chiến, đoán cũng dễ mà.

Hơn nữa, cái tên Tịch Nam Chinh hình như cô từng thấy trong một cuốn tiểu thuyết ở kiếp trước, hình như còn là nam chính thì phải.

Nghe không phải người quen của anh trai, Tịch Bắc Chiến thở phào nhẹ nhõm mà chính anh cũng không nhận ra.

Anh thật sự sợ mình và anh trai lại cùng thích một người.

Không khí có chút ngượng ngùng, cả hai không nói gì thêm, lặng lẽ một trước một sau đi về phía tòa nhà văn phòng.

Ban đầu La Ngọc còn tò mò muốn ngó nghiêng xem mỏ than trông như thế nào, nhưng nghĩ đến việc hiện giờ mỏ than quốc doanh kiểm soát rất nghiêm ngặt, đề phòng gián điệp phá hoại, cô lại vội cúi đầu, không dám nhìn quanh nữa.

Tịch Bắc Chiến đi phía trước, quay đầu liếc nhìn cô một cái.

Thấy cô ngoan ngoãn không nhìn ngang ngó dọc, anh âm thầm gật đầu.

Cô gái này biết điều đấy.

Chẳng mấy chốc đã đến tòa nhà văn phòng. Tịch Bắc Chiến dẫn cô lên tầng hai, đi đến căn phòng đầu tiên bên tay trái rồi gõ cửa.

“Trưởng phòng Nhâm, có đồng chí đến báo danh.”

Bên trong có tiếng đáp “vào đi”, Tịch Bắc Chiến liền đẩy cửa ra, sau đó lùi lại một bước, nhường lối cho cô.

La Ngọc khẽ gật đầu cảm ơn rồi bước vào.

“Chào trưởng phòng Nhâm, tôi là La Ngọc, đến để báo danh.”

Trưởng phòng Nhâm đang viết gì đó, ngẩng đầu lên nhìn thấy là một cô gái trẻ, liền đặt bút xuống, giọng nói trở nên ôn hòa.

“La Ngọc? Có phải là La Ngọc đứng đầu kỳ thi lần này không?”
24 Bình luận