Hai người cùng lúc đưa tay định mở cửa sổ, tay chạm nhau giữa không trung. Thiệu Dương bị Tịch Bắc Chiến lườm một cái, vội rụt tay lại.
Tịch Bắc Chiến mở cửa sổ ra, thò đầu nhìn ra ngoài.
Khi thấy người đứng ngoài là La Ngọc, anh sững người.
Trời ơi! Anh em ơi, tiên nữ giáng trần rồi!
Cô gái đứng ngoài cửa sổ có đôi mày cong như lá liễu, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, đôi môi đỏ hồng khẽ hé. Dáng người thì hơi gầy, nhìn bộ quần áo thì như người chạy nạn.
Nhưng gương mặt ấy thật sự quá đẹp. Dù gầy, da hơi vàng, nhưng vẫn không che được nét thanh tú dịu dàng. Cô như tiên nữ bước xuống trần gian, không vướng bụi trần, vừa nhìn đã biết là kiểu phụ nữ hiền thục, đảm đang.
Anh em ơi, vợ tương lai của tôi xuất hiện rồi!
Tịch Bắc Chiến nhìn chằm chằm vào La Ngọc, đến mức khiến cô cũng thấy bối rối.
Người này bị gì vậy? Sao lại nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ thế kia?
Chẳng lẽ... phải chăng là trúng tiếng sét ái tình rồi?
La Ngọc theo phản xạ đưa tay sờ mặt.
Trước khi ra khỏi nhà cô đã soi gương rồi. Dung mạo không khác kiếp trước là mấy, chỉ là giờ gầy quá, mặt hơi hóp lại, da cũng xỉn màu, thiếu sức sống. Nhưng cô tin, chỉ cần vài tháng nữa thôi, cô nhất định sẽ lấy lại vẻ đẹp khuynh thành như kiếp trước.
Ánh mắt cô lại lướt qua gương mặt tuấn tú của Tịch Bắc Chiến, suýt nữa chân mềm nhũn, muốn nhào tới hôn hai cái cho bõ.
Tịch Bắc Chiến không phải kiểu đàn ông mặt vuông chữ điền, cứng cáp mà các dì các cô thời này mê mẩn. Anh giống mấy “tiểu thịt tươi” của hậu thế hơn, môi đỏ răng trắng, đường nét tinh tế, thậm chí còn đẹp hơn cả minh tinh mà cô từng mê mệt ở kiếp trước.
Khác biệt duy nhất là người đàn ông trước mặt có thêm chút ngông nghênh, bất cần. Kiểu khí chất khiến các cô gái trẻ hét lên vì mê mẩn. Nhìn một cái là không dứt mắt ra được.
Nếu cô là tiên nữ hạ phàm, thì anh chính là ma quân giáng thế. Vẻ đẹp yêu nghiệt khiến tim người ta run rẩy.
Sớm biết hôm nay gặp được cực phẩm thế này, cô đã dời lịch báo danh sang ngày mai, tranh thủ tút tát lại nhan sắc cho thật hoàn hảo, để gây ấn tượng đầu tiên thật sâu sắc.
Ấn tượng đầu tiên tốt, sau này mới dễ phát triển quan hệ sâu hơn chứ.
Không sai, La Ngọc vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình với Tịch Bắc Chiến, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm: phải tóm được người đàn ông này.
Cô chưa bao giờ có ý định sống độc thân đến già.
Ông trời đã cho cô cơ hội làm lại cuộc đời, sao lại phải cô đơn? Tất nhiên là phải tìm một người chồng vừa hợp ý vừa đẹp trai để cùng nhau sống đến đầu bạc răng long rồi.
La Ngọc đứng chờ một lúc, thấy Tịch Bắc Chiến vẫn chưa hoàn hồn, cứ nhìn cô chằm chằm, bèn nhẹ nhàng ho một tiếng.
“Đồng chí?”
Tịch Bắc Chiến như bừng tỉnh, mặt hơi đỏ lên, cũng ho khan một tiếng.
“À... đồng chí vừa nói... đến làm gì ấy nhỉ?”
La Ngọc mỉm cười.
“Tôi đến báo danh.”
“À đúng rồi, báo danh... chờ chút.”
Không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Thiệu Dương, Tịch Bắc Chiến giật lấy sổ đăng ký, móc từ túi áo ra cây bút máy rồi đưa cho La Ngọc.
“Đồng chí, mời ghi tên.”
La Ngọc cầm bút lên xem. Ồ, là bút hiệu Anh Hùng đấy nhé.
Cô điền tên, thời gian đến và người cần gặp vào sổ.
Giống như mỏ Bình An, mỏ Ngũ Long cũng là mỏ quốc doanh, ra vào đều phải đăng ký. Đây là quy định bắt buộc, đến tận hậu thế cũng vẫn giữ nguyên, không phải cứ muốn vào là vào được.
Viết xong, cô đưa sổ lại cho Tịch Bắc Chiến.
Tịch Bắc Chiến mở cửa sổ ra, thò đầu nhìn ra ngoài.
Khi thấy người đứng ngoài là La Ngọc, anh sững người.
Trời ơi! Anh em ơi, tiên nữ giáng trần rồi!
Cô gái đứng ngoài cửa sổ có đôi mày cong như lá liễu, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, đôi môi đỏ hồng khẽ hé. Dáng người thì hơi gầy, nhìn bộ quần áo thì như người chạy nạn.
Nhưng gương mặt ấy thật sự quá đẹp. Dù gầy, da hơi vàng, nhưng vẫn không che được nét thanh tú dịu dàng. Cô như tiên nữ bước xuống trần gian, không vướng bụi trần, vừa nhìn đã biết là kiểu phụ nữ hiền thục, đảm đang.
Anh em ơi, vợ tương lai của tôi xuất hiện rồi!
Tịch Bắc Chiến nhìn chằm chằm vào La Ngọc, đến mức khiến cô cũng thấy bối rối.
Người này bị gì vậy? Sao lại nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ thế kia?
Chẳng lẽ... phải chăng là trúng tiếng sét ái tình rồi?
La Ngọc theo phản xạ đưa tay sờ mặt.
Trước khi ra khỏi nhà cô đã soi gương rồi. Dung mạo không khác kiếp trước là mấy, chỉ là giờ gầy quá, mặt hơi hóp lại, da cũng xỉn màu, thiếu sức sống. Nhưng cô tin, chỉ cần vài tháng nữa thôi, cô nhất định sẽ lấy lại vẻ đẹp khuynh thành như kiếp trước.
Ánh mắt cô lại lướt qua gương mặt tuấn tú của Tịch Bắc Chiến, suýt nữa chân mềm nhũn, muốn nhào tới hôn hai cái cho bõ.
Tịch Bắc Chiến không phải kiểu đàn ông mặt vuông chữ điền, cứng cáp mà các dì các cô thời này mê mẩn. Anh giống mấy “tiểu thịt tươi” của hậu thế hơn, môi đỏ răng trắng, đường nét tinh tế, thậm chí còn đẹp hơn cả minh tinh mà cô từng mê mệt ở kiếp trước.
Khác biệt duy nhất là người đàn ông trước mặt có thêm chút ngông nghênh, bất cần. Kiểu khí chất khiến các cô gái trẻ hét lên vì mê mẩn. Nhìn một cái là không dứt mắt ra được.
Nếu cô là tiên nữ hạ phàm, thì anh chính là ma quân giáng thế. Vẻ đẹp yêu nghiệt khiến tim người ta run rẩy.
Sớm biết hôm nay gặp được cực phẩm thế này, cô đã dời lịch báo danh sang ngày mai, tranh thủ tút tát lại nhan sắc cho thật hoàn hảo, để gây ấn tượng đầu tiên thật sâu sắc.
Ấn tượng đầu tiên tốt, sau này mới dễ phát triển quan hệ sâu hơn chứ.
Không sai, La Ngọc vừa nhìn đã trúng tiếng sét ái tình với Tịch Bắc Chiến, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm: phải tóm được người đàn ông này.
Cô chưa bao giờ có ý định sống độc thân đến già.
Ông trời đã cho cô cơ hội làm lại cuộc đời, sao lại phải cô đơn? Tất nhiên là phải tìm một người chồng vừa hợp ý vừa đẹp trai để cùng nhau sống đến đầu bạc răng long rồi.
La Ngọc đứng chờ một lúc, thấy Tịch Bắc Chiến vẫn chưa hoàn hồn, cứ nhìn cô chằm chằm, bèn nhẹ nhàng ho một tiếng.
“Đồng chí?”
Tịch Bắc Chiến như bừng tỉnh, mặt hơi đỏ lên, cũng ho khan một tiếng.
“À... đồng chí vừa nói... đến làm gì ấy nhỉ?”
La Ngọc mỉm cười.
“Tôi đến báo danh.”
“À đúng rồi, báo danh... chờ chút.”
Không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Thiệu Dương, Tịch Bắc Chiến giật lấy sổ đăng ký, móc từ túi áo ra cây bút máy rồi đưa cho La Ngọc.
“Đồng chí, mời ghi tên.”
La Ngọc cầm bút lên xem. Ồ, là bút hiệu Anh Hùng đấy nhé.
Cô điền tên, thời gian đến và người cần gặp vào sổ.
Giống như mỏ Bình An, mỏ Ngũ Long cũng là mỏ quốc doanh, ra vào đều phải đăng ký. Đây là quy định bắt buộc, đến tận hậu thế cũng vẫn giữ nguyên, không phải cứ muốn vào là vào được.
Viết xong, cô đưa sổ lại cho Tịch Bắc Chiến.