“La Ngọc, cảm ơn cậu nhiều lắm.”
La Ngọc mỉm cười. “Cậu xứng đáng mà. Cậu bỏ tiền, tôi nhường việc. Đôi bên cùng có lợi, chẳng có gì phải khách sáo.”
Quả thật, mẹ con nhà họ Ngụy trông rất dễ gần. Nếu sau này còn có cơ hội gặp lại, cô cũng muốn tiếp xúc thêm một chút.
Dù sao thì cô cũng là một linh hồn đến từ thế giới khác, sống trong một nơi xa lạ như thế này thật sự rất cô đơn.
Cô cũng mong có một người bạn, dù chỉ là người sẵn sàng nắm tay cô lúc khó khăn nhất, hoặc đơn giản là lắng nghe cô giãi bày nỗi lòng, cũng đã là điều quý giá rồi.
Sau khi sắp xếp xong công việc cho Ngụy Hồng, trước khi rời đi, Giang Ngọc Mai không quên dặn dò La Ngọc: “Công việc ổn định rồi thì nhớ chuyển hộ khẩu ra, tiện thể làm luôn sổ gạo. Không thì sang tháng là không có gạo ăn đâu đấy.”
Chế độ lương thực chỉ được cấp khi đã vào biên chế đơn vị, tuy không phải miễn phí nhưng giá rẻ hơn nhiều. Tự bỏ tiền ăn ở ngoài thì đắt đỏ lắm.
La Ngọc gật đầu đáp: “Con biết rồi, dì yên tâm đi.”
Ba người lại lên xe đi về phía trung tâm. Khi đến nhà Ngụy Hồng, hai mẹ con xuống xe, còn La Ngọc tiếp tục ngồi đến trạm cuối.
Trạm cuối chính là cổng mỏ Ngũ Long. La Ngọc chỉnh lại tóc tai, vuốt phẳng quần áo rồi mới bước về phía cổng mỏ.
…
“Đội trưởng Tịch, anh ở chốt gác này ba tháng rồi đấy. Cứ thế này là sắp thành hai năm luôn rồi. Bao giờ anh mới chịu quay lại tổ làm việc đây?”
Tịch Bắc Chiến ngồi tựa trên ghế, hai chân gác lên bàn, miệng ngậm điếu thuốc, mắt lim dim nhìn làn khói lượn lờ.
Khói thuốc mờ ảo che khuất gương mặt điển trai của anh, khiến người ta không đoán được tâm trạng hay suy nghĩ của anh lúc này.
“Đội trưởng, anh nói gì đi chứ. Tổ trưởng Hình bảo hôm nay nhất định phải đưa anh về, không thì mai em khỏi cần đi làm luôn. Em xin anh đấy, nể mặt mẹ già tám mươi của em, anh quay lại tổ làm việc đi mà!”
Cuối cùng, Tịch Bắc Chiến cũng ngẩng đầu nhìn Thiệu Dương – người đang nhăn nhó như khổ chủ.
“Tôi mới ở đây ba tháng, sao quay đi quay lại đã thành hai năm rồi?”
Thiệu Dương thấy anh chịu nói chuyện, lập tức cười nịnh: “Thì sắp Tết rồi còn gì, qua Tết chẳng phải là sang năm mới à, thế là hai năm rồi còn gì.”
Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô khiến Tịch Bắc Chiến không khỏi lườm nguýt.
“Tôi là người què, về tổ làm gì? Tôi thấy ở chốt gác này cũng ổn mà.”
Thiệu Dương cuống lên: “Đừng thế chứ, anh về làm đội trưởng không tốt hơn à? Sao cứ phải bám lấy chốt gác này? Làm đội trưởng vừa oai vừa lương cao, chốt gác thì được bao nhiêu?”
Tịch Bắc Chiến cười cười nhìn Thiệu Dương: “Đồng chí Thiệu Dương, tư tưởng này của cậu không ổn đâu, cần phải cải tạo lại đấy. Công việc không phân sang hèn, đều là phục vụ nhân dân cả thôi.
Tôi làm ở chốt gác hay ở tổ bảo vệ cũng như nhau, đều là bảo vệ an toàn cho mỏ Ngũ Long, đảm bảo sản xuất an toàn, ngăn chặn kẻ địch phá hoại.
Xét về bản chất thì chẳng khác gì nhau cả.”
Thiệu Dương ngơ ngác.
Khác chứ sao không? Một bên là đội trưởng tổ bảo vệ, tiền đồ rộng mở, lương gấp ba lần cậu. Một bên là gác cổng, chẳng khác gì bị đày đi biên ải, lương chỉ bằng một nửa. Đến đứa ngốc cũng biết chọn cái nào tốt hơn!
Cậu còn định nói thêm thì đúng lúc đó, từ ô cửa nhỏ hướng ra cổng vọng vào một giọng nói nhẹ nhàng:
“Có ai không ạ? Tôi đến báo danh, cho tôi hỏi đi đường nào ạ?”
Cả hai đồng loạt ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nhưng chỉ thấy một lớp sương mờ, chẳng nhìn rõ gì cả.
La Ngọc mỉm cười. “Cậu xứng đáng mà. Cậu bỏ tiền, tôi nhường việc. Đôi bên cùng có lợi, chẳng có gì phải khách sáo.”
Quả thật, mẹ con nhà họ Ngụy trông rất dễ gần. Nếu sau này còn có cơ hội gặp lại, cô cũng muốn tiếp xúc thêm một chút.
Dù sao thì cô cũng là một linh hồn đến từ thế giới khác, sống trong một nơi xa lạ như thế này thật sự rất cô đơn.
Cô cũng mong có một người bạn, dù chỉ là người sẵn sàng nắm tay cô lúc khó khăn nhất, hoặc đơn giản là lắng nghe cô giãi bày nỗi lòng, cũng đã là điều quý giá rồi.
Sau khi sắp xếp xong công việc cho Ngụy Hồng, trước khi rời đi, Giang Ngọc Mai không quên dặn dò La Ngọc: “Công việc ổn định rồi thì nhớ chuyển hộ khẩu ra, tiện thể làm luôn sổ gạo. Không thì sang tháng là không có gạo ăn đâu đấy.”
Chế độ lương thực chỉ được cấp khi đã vào biên chế đơn vị, tuy không phải miễn phí nhưng giá rẻ hơn nhiều. Tự bỏ tiền ăn ở ngoài thì đắt đỏ lắm.
La Ngọc gật đầu đáp: “Con biết rồi, dì yên tâm đi.”
Ba người lại lên xe đi về phía trung tâm. Khi đến nhà Ngụy Hồng, hai mẹ con xuống xe, còn La Ngọc tiếp tục ngồi đến trạm cuối.
Trạm cuối chính là cổng mỏ Ngũ Long. La Ngọc chỉnh lại tóc tai, vuốt phẳng quần áo rồi mới bước về phía cổng mỏ.
…
“Đội trưởng Tịch, anh ở chốt gác này ba tháng rồi đấy. Cứ thế này là sắp thành hai năm luôn rồi. Bao giờ anh mới chịu quay lại tổ làm việc đây?”
Tịch Bắc Chiến ngồi tựa trên ghế, hai chân gác lên bàn, miệng ngậm điếu thuốc, mắt lim dim nhìn làn khói lượn lờ.
Khói thuốc mờ ảo che khuất gương mặt điển trai của anh, khiến người ta không đoán được tâm trạng hay suy nghĩ của anh lúc này.
“Đội trưởng, anh nói gì đi chứ. Tổ trưởng Hình bảo hôm nay nhất định phải đưa anh về, không thì mai em khỏi cần đi làm luôn. Em xin anh đấy, nể mặt mẹ già tám mươi của em, anh quay lại tổ làm việc đi mà!”
Cuối cùng, Tịch Bắc Chiến cũng ngẩng đầu nhìn Thiệu Dương – người đang nhăn nhó như khổ chủ.
“Tôi mới ở đây ba tháng, sao quay đi quay lại đã thành hai năm rồi?”
Thiệu Dương thấy anh chịu nói chuyện, lập tức cười nịnh: “Thì sắp Tết rồi còn gì, qua Tết chẳng phải là sang năm mới à, thế là hai năm rồi còn gì.”
Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô khiến Tịch Bắc Chiến không khỏi lườm nguýt.
“Tôi là người què, về tổ làm gì? Tôi thấy ở chốt gác này cũng ổn mà.”
Thiệu Dương cuống lên: “Đừng thế chứ, anh về làm đội trưởng không tốt hơn à? Sao cứ phải bám lấy chốt gác này? Làm đội trưởng vừa oai vừa lương cao, chốt gác thì được bao nhiêu?”
Tịch Bắc Chiến cười cười nhìn Thiệu Dương: “Đồng chí Thiệu Dương, tư tưởng này của cậu không ổn đâu, cần phải cải tạo lại đấy. Công việc không phân sang hèn, đều là phục vụ nhân dân cả thôi.
Tôi làm ở chốt gác hay ở tổ bảo vệ cũng như nhau, đều là bảo vệ an toàn cho mỏ Ngũ Long, đảm bảo sản xuất an toàn, ngăn chặn kẻ địch phá hoại.
Xét về bản chất thì chẳng khác gì nhau cả.”
Thiệu Dương ngơ ngác.
Khác chứ sao không? Một bên là đội trưởng tổ bảo vệ, tiền đồ rộng mở, lương gấp ba lần cậu. Một bên là gác cổng, chẳng khác gì bị đày đi biên ải, lương chỉ bằng một nửa. Đến đứa ngốc cũng biết chọn cái nào tốt hơn!
Cậu còn định nói thêm thì đúng lúc đó, từ ô cửa nhỏ hướng ra cổng vọng vào một giọng nói nhẹ nhàng:
“Có ai không ạ? Tôi đến báo danh, cho tôi hỏi đi đường nào ạ?”
Cả hai đồng loạt ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nhưng chỉ thấy một lớp sương mờ, chẳng nhìn rõ gì cả.