Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 9: Con đường kiếm tiền (1)

Số chữ: 1365
Thấy Oanh Nhi rời đi một cách hậm hực, Vân Thư không nhịn được đưa mắt nhìn.

Nàng nhìn theo cho tới khi bóng lưng của Oanh Nhi khuất sau rèm mới thôi.

- Không sao đâu, mặc kệ nàng.

Thuý Liễu coi như chẳng có chuyện gì, nhìn thấy Vân Thư hình như muốn nói gì đó, liền đưa tay ngăn lại, sau đó nhét vào miệng nàng một miếng bánh rồi nói nhỏ:

- Nàng ta mạnh mẽ như vậy, có khả năng thì đi cãi nhau với mấy tỷ tỷ. Chẳng lẽ trong số chúng ta chỉ có một mình nàng ấy được chiều chuộng, mà không còn ai được xuất hiện trước mặt chủ nhân nữa? Rõ ràng cô ta chạy đi chơi ở chỗ khác, tỷ tỷ Hổ Phách tới gọi không thấy mới bảo ngươi đi thay, sao bây giờ lại thành lỗi của ngươi? Cho dù nàng xuất hiện nhiều trước mặt lão thái thái, nhưng chẳng lẽ không được dùng người khác? Cùng là nha hoàn như nhau, nàng tỏ ra cao quý hơn ai?

Mặc dù câu nói nay nghe thì như đang nói Oanh Nhi, nhưng thật ra Thuý Liễu cũng nói cho các tiểu nha hoàn khác nghe.

Dù sao thì nguyên nhân hôm nay cũng là do Vân Thư được ban thưởng, mặc dù không thể hiện ra mặt, nhưng vẫn có người cảm thấy khó chịu.

Chưa kể theo lời Thuý Liễu nói, để mọi người nghĩ tới Oanh Nhi mới là người ngang ngược nhất trong số tiểu nha hoàn, chiếm hết phần của mọi người. Bởi vậy mà Vân Thư cũng được cho qua.

Vân Thư nở nụ cười, nhìn Thuý Liễu mà chớp chớp mắt.

Thuý Liễu cũng nở nụ cười với nàng.

Bữa cơm này ăn rất nhanh, Oanh Nhi cũng không về. Nhưng Vân Thư nghĩ tới tỷ tỷ của Oanh Nhi đang là đại nha hoàn trước mặt lão thái thái, mặc dù không có được sự tín nhiệm của lão thái thái giống như Hổ Phách, được quản lý phòng riêng của lão thái thái, nhưng bình thường ở trong phủ cũng có chút mặt mũi. Bây giờ, cô ta cảm thấy ấm ức, chắc là đi tìm tỷ tỷ của mình. Vì vậy Vân Thư cũng chẳng thèm để ý.

Hằng ngày, Oanh Nhi cũng thường xuyên tới phòng của tỷ tỷ nàng để ngủ, nói là khó chịu vì sự chật chội của phòng chung, một phần nguyên nhân cũng là vì nha hoàn lớn nhỏ trong viện cũng nể mặt tỷ tỷ của cô ấy một chút nên mới nuông chiều nàng. Vì vậy mới tạo ra cái tính thích ganh đua trong đám tiểu nha hoàn đó.

Nàng ta không quay về, Vân Thư cũng chẳng để ý.

Bản thân nàng cũng không phải là người thích bị ngược đãi.



Mặc dù không muốn tranh chấp với người khác, nhưng nếu có người đã động tới mình, như vậy nàng cũng không để mặc cho người ta bắt nạt.

- Ngươi nói vậy là được rồi.

Thấy các tiểu nha hoàn khác, có người đi thu dọn bát đũa, có người đi trực đêm, có người đi múc nước, Thuý Liễu liền kéo Vân Thư ngồi trên cái giường to, còn nàng vừa nằm vừa nói nhỏ:

- Phải để cho nàng ấy biết là chúng ta không dễ chọc. Tỷ tỷ của nàng ấy là người được lão thái thái hài lòng thì sao? Chẳng lẽ còn đi đánh giết chúng ta? Các tỷ tỷ ở bên trên đều biết, hai tỷ muội nàng ta cũng đừng mong lấy thúng úp voi.

Cũng vì hôm nay thấy Oanh Nhi bị tổn thất nặng, còn Vân Thư được lợi, Thuý Liễu rất đắc ý. Nàng vẫn luôn có một chút mạnh mẽ, thường xuyên che chở Vân Thư.

Vân Thư nghe vậy cũng chỉ gật đầu rồi nói nhỏ:

- Ta biết ngươi muốn tốt cho ta.

Nàng vừa nói vừa vén chăn màn ở vị trí của mình lên, để lộ bên trong một cái hộp gỗ nhỏ.

Bởi vì căn phòng này rất đơn giản, nên son phấn trang điểm đều đặt chung một chỗ, cũng không có chỗ để đồ cá nhân của nàng. Toàn bộ vốn liếng của nàng đều mang theo người, chỉ có tiền đồng hơi nặng, lại tốn chỗ để nên mới cất trong phòng.

Lúc này, nàng mở hộp ra, bên trong là một đống tiến đồng vụn vặt, cộng lại cũng tới hai ba trăm đồng. Đây đều là số tiền được ban thưởng khi trong phủ có việc.

Vân Thư bỏ nửa xâu tiền vào đó.

- Tích góp thêm một thời gian nữa, ta lại bảo mẫu thân của ta đổi thành bạc cho ngươi. - Thuý Liễu nói.

Mọi người trong nhà của nàng đều làm việc ở phủ Quốc công. Cha của nàng là quản sự đi theo Quốc công, mẫu thân nàng phụ trách mua sắm đủ mọi thứ đồ vật linh tinh của đám nữ quyến trong phủ. Bởi vậy, hằng ngày, bà đi lại thuận tiện hơn nhiều so với đám tiểu nha hoàn các nàng chỉ được ở trong hậu trach.

Vân Thư không có người nhà ở trong phủ, để số tiền đồng này ở đây khó tránh khỏi có người để ý. Bởi vậy, mỗi lần tích góp đủ một xâu tiền liền nhờ mẫu thân của Thuý Liễu đổi thành bạc. Mẹ của Thuý Liễu ra ngoài mua sắm đồ cần thiết ở trong phủ, nên cần sử dụng cả tiền đồng và bạc, vì vậy cũng mang ý tốt, vui vẻ đổi cho Vân Thư.



- Vẫn còn chưa cám ơn được thím đây. Luôn quan tâm tới ta. - Vân Thư nói nhỏ.

- Ngươi nói vậy là khách sáo. Nhưng nếu ngươi thật lòng muốn tạ ơn, thì thêu cho ta một cái túi.

Thuý Liễu thích đồ mà Vân Thư thêu, nhưng vì nàng bị bệnh chưa khỏi, nên mới chưa đòi hỏi.

Vân Thư cảm thấy cái yêu cầu này của Thuý Liễu quá đơn giản, liền cười gật đầu, lại hỏi nàng thích thêu cái gì. Đôi mắt của Thuý Liễu như toả, sáng, suy nghĩ một lát rồi nói:

- Một bông hoa đón xuân.

Khi nhắc tới đoá hoa, hai mắt của nàng tưởng như phát sáng. Vân Thư không nhịn được bật cười. Thấy không ai để ý tới hai người đang nằm trên giường chung, nàng liền móc từ trong túi ra ba cái nhẫn mà hôm nay mình được thưởng, rồi để lên lòng bàn tay trắng như trứng gà bóc của mình.

- Đây là đồ mà tỷ tỷ Hổ Phách đưa cho ngươi?

Thuý Liễu thấy ba cái nhẫn nhỏ nhắn như vậy thì số vàng cũng chẳng tính là gì, nhưng nhìn một viên đá mắt mèo với hai viên đá màu lam thì đều là đá quý rất hiếm, hai mắt mắt nàng lại sáng rực.

Ánh mắt của nàng chỉ có sự yêu thích mà không tham lam. Vân Thư đưa cả ba cái nhẫn cho nàng rồi nói nhỏi:

- Ngươi chọn lấy một cái.

Vân Thư thường xuyên phải nhờ Thuý Liễu và mẹ của nàng giúp mình đổi bạc. Mà bây giờ, sức khoẻ của cô cũng tốt lên nhiều, bệnh đã khỏi hắn, đang nghĩ cách làm sao nhân lúc thời gian rảnh rỗi kiếm thêm chút bạc để sau này.

Nàng cũng biết thêu, ngoài ra bản thân còn học may túi.

Kỹ thuật thêu hoa phức tạp này là nhờ mẹ của tiểu Vân dạy, bây giờ Vân Thư vẫn còn nhớ rõ.

Nàng có hơn người bên cạnh một chút ưu thế đó là những thứ từ trước khi “xuyên không” vẫn còn nhớ được. Thời đại này vẫn còn chưa có những đồ vật như vậy. Mặc dù những thứ đó dơn giản, nhưng chỉ sợ khi đưa ra sẽ có người học được. Có điều chỉ cần những thứ đồ đó mang lại điều tốt lành, như vậy luôn có thể bán được thành tiền ở cái đất Kinh thành rộng lớn như thế này.

Nước chảy đá mòn, tích tiểu thành đại, từ từ tiền bạc cũng sẽ được tích luỹ.
14 Bình luận