Nhưng nàng không thể lấy được chỉ thêu ở hậu trạch, những thứ này đều phải nhờ mẹ của Thuý Liễu mang vào giúp.
Làm phiền như vậy, nàng cảm thấy ngại.
Chưa kể, Thuý Liễu cũng rất tốt với nàng, là một người bạn vô cùng tốt. Nếu mình có đồ tốt, bản thân chia sẻ với người bạn tốt của mình thì có gì sai?
- Không được. Ta không thể lấy của ngươi thứ đồ có giá trị như vậy.
Thuý Liễu cũng chưa được hầu hạ trước mặt lão thái thái. Bởi vậy ngày thường, phần thưởng nhận được đều là những thứ vật dụng thông thường, làm gì có được loại nhẫn nhỏ nhắn xinh xắn, lại còn gắn đá quý như vậy.
Mặc dù, khi nàng vào viện của lão thái thái, cha mẹ cũng cho nàng hai cái nhẫn, nhưng nhìn không đẹp như nhẫn của Vân Thư. Mặc dù nàng thích, nhưng nàng cũng không thể lợi dụng để chiếm của Vân Thư, bởi vậy cương quyết đẩy ra. Nhưng nàng lại nghe Vân Thư hỏi nhỏ:
- Chẳng lẽ ngươi ghét ta hay sao?
Nhìn ánh mắt tỏ ra đáng thương, Thuý Liễu có cảm giác Vân Thư như “tội phạm lại tố cáo trước“.
- Ở trong phủ ngươi chỉ có một mình, tích góp một ít vàng bạc mới tốt. Đây là phần thưởng của lão thái thái, ngươi cho ta làm gì.
- Nếu sau này ta được ban thưởng, nhất định sẽ không cho ngươi nữa. Có điều đây là lần đầu tiên ta được chủ nhân thưởng. Nó là một kỷ niệm có ý nghĩa cho nên muốn chia sẻ với ngươi. Ngươi mau chọn một cái. Để lâu, các nàng ấy nhìn thấy, ta không có đủ để chia.
Cuối cùng thì Vân Thư cũng thuyết phục thành công, Thuý Liễu hơi do dự một chút rồi gật đầu. Nàng cũng không nhìn nhiều, cầm lấy một cái nhẫn có viên đá màu lam rồi nói:
- Mau cất đi.
Nàng vẫn còn là một thiếu nữ, mặc dù cảm thấy hơi hối hận khi cầm đồ của Vân Thư nhưng nàng vẫn đeo nó vào tay, rồi đưa ra soi dưới ánh đèn.
- Đẹp quá.
- Còn cần ngươi phải nói. Sau này không đuọc hào phòng một cách ngốc nghếch như vậy nữa. - Thuý Liễu nói với Vân Thư.
- Nếu là người khác, ta cũng chẳng cho.
Hai thiếu nữ tựa vào nhau. Bởi vì rửa ráy vệ sinh xong, cả hai rúc vào trong chăn mà nói chuyện. Vân Thư đưa cái nhẫn có gắng viên đá đỏ và vòng tay có khắc hai con rồng đoạt châu cho Thuý Liễu xem.
Ở nhà, Thuý Liễu cũng đã được thấy mấy thứ như vậy, liền che miệng, nói nhỏ:
- Tỷ tỷ Hổ Phách đúng là hào phòng.
Nàng xầm xì nói với Vân Thư:
- Bình thường, trông tỷ tỷ Hổ Phách luôn lạnh lùng, mắt không có người khác, không hiền hoà cười nói như mấy vị tỷ tỷ khác, nhưng đối xử với mọi người cũng rất thật lòng.
- Còn nhắc nhở ta vài lần. Có thể thấy được là một người ngoài lạnh nhưng trong ấm. Từ trước tới nay, chúng ta hiểu nhầm tỷ ấy rồi.
Trong số mấy đại nha hoàn hầu hạ ở phòng của lão thái thái, cơ bản đều ấm áp hiền hoà. Các nàng đều có sự quan tâm tới mấy tiểu nha hoàn, cơ bản là thường xuyên cười nói cũng không bao giờ đánh mắng.
Mọi người đều hơi sợ Hổ Phách. Cũng bởi vì, nét mặt của Hổ Phách thường lạnh nhạt, cho dù không mắng các nàng, nhưng lại làm cho mọi người có cảm giác hơi khó gần.
- Nhìn người không thể trông mặt mà bắt hình dong. - Thuý Liễu nói nhỏ:
- Sau này tỷ tỷ Hổ Phách có lại gọi người đi làm việc, ta cũng vui vẻ đi làm.
Thường ngày, nàng cũng hay sợ làm không tốt bị Hổ Phách mắng, nhưng bây giờ nghĩ lại, thật ra chưa bao giờ bị thế. Vân Thư cũng gật đầu. Nàng khẽ vuốt ve cái vòng tay trên tay, lại nghĩ tới số vàng bạc mà mình đã tích góp, trong lòng chợt có thêm phần mong đợi đối với tương lai.
Bây giờ, mình còn nhỏ tuổi đã có thể tích góp được tiền. Sau này, chờ khi mình có thể làm việc kiếm tiền, hiển nhiên là còn có thể thêm tiền vào túi. Nghĩ tới đây, Vân Thư liền nói nhỏ với Thuý Liễu:
- Ta nghe nói, năm nay trong phủ lại thả một đợt nha hoàn?
Phủ Đường Quốc công luôn làm việc thiện tích đức, nếu nha hoàn tới tuổi, không muốn sống chết ở đây, lại không đính hôn với quản sự người hầu trong phủ, như vậy có khả nang được phủ Đường Quốc công xoá bỏ văn tự bán thân.
- Không có chuyện đó. Nghe nói là đều khóc lóc không chịu đi. Ngươi nghĩ lại xem, cuộc sống trong phủ phú quý như thế nào, cho dù là đám tiểu nha đầu chúng ta thì cũng có được cuộc sống hơn đám con gái gia đình tầm thường một chút. Có ai muốn ra ngoài.
Vân Thư hơi cụp mắt xuống.
Nàng lại thích được ra ngoài.
Bản thân nàng chỉ cảm thấy may mắn vì được người ta bán vào một nơi như phủ Đường Quốc công.
Chờ khi nàng đủ tuổi, nếu được phủ Đường Quốc công thả ra, như vậy sẽ được tự do rồi.
Nghĩ tới đây, Vân Thư nhớ tới cảnh thanh nhàn trong phòng nấu trà, bản thân mình chỉ phải ngồi chết dí trước bếp lò, nơi đó rất ít người ra vào, nàng khẽ chọc một cái vào eo của Thuý Liễu.
- Nhờ ngươi nói với thím, ta muốn mua một ít chỉ màu. Nhờ thím ra ngoài để ý giúp ta một chút.
Nàng hơi sờ sờ cái hộp gỗ đựng tiền bên cạnh mình.
Nghĩ tới tương lai, nàng không nhịn được muốn tự mình kiếm tiền.
Làm phiền như vậy, nàng cảm thấy ngại.
Chưa kể, Thuý Liễu cũng rất tốt với nàng, là một người bạn vô cùng tốt. Nếu mình có đồ tốt, bản thân chia sẻ với người bạn tốt của mình thì có gì sai?
- Không được. Ta không thể lấy của ngươi thứ đồ có giá trị như vậy.
Thuý Liễu cũng chưa được hầu hạ trước mặt lão thái thái. Bởi vậy ngày thường, phần thưởng nhận được đều là những thứ vật dụng thông thường, làm gì có được loại nhẫn nhỏ nhắn xinh xắn, lại còn gắn đá quý như vậy.
Mặc dù, khi nàng vào viện của lão thái thái, cha mẹ cũng cho nàng hai cái nhẫn, nhưng nhìn không đẹp như nhẫn của Vân Thư. Mặc dù nàng thích, nhưng nàng cũng không thể lợi dụng để chiếm của Vân Thư, bởi vậy cương quyết đẩy ra. Nhưng nàng lại nghe Vân Thư hỏi nhỏ:
- Chẳng lẽ ngươi ghét ta hay sao?
Nhìn ánh mắt tỏ ra đáng thương, Thuý Liễu có cảm giác Vân Thư như “tội phạm lại tố cáo trước“.
- Ở trong phủ ngươi chỉ có một mình, tích góp một ít vàng bạc mới tốt. Đây là phần thưởng của lão thái thái, ngươi cho ta làm gì.
- Nếu sau này ta được ban thưởng, nhất định sẽ không cho ngươi nữa. Có điều đây là lần đầu tiên ta được chủ nhân thưởng. Nó là một kỷ niệm có ý nghĩa cho nên muốn chia sẻ với ngươi. Ngươi mau chọn một cái. Để lâu, các nàng ấy nhìn thấy, ta không có đủ để chia.
Cuối cùng thì Vân Thư cũng thuyết phục thành công, Thuý Liễu hơi do dự một chút rồi gật đầu. Nàng cũng không nhìn nhiều, cầm lấy một cái nhẫn có viên đá màu lam rồi nói:
- Mau cất đi.
Nàng vẫn còn là một thiếu nữ, mặc dù cảm thấy hơi hối hận khi cầm đồ của Vân Thư nhưng nàng vẫn đeo nó vào tay, rồi đưa ra soi dưới ánh đèn.
- Đẹp quá.
- Còn cần ngươi phải nói. Sau này không đuọc hào phòng một cách ngốc nghếch như vậy nữa. - Thuý Liễu nói với Vân Thư.
- Nếu là người khác, ta cũng chẳng cho.
Hai thiếu nữ tựa vào nhau. Bởi vì rửa ráy vệ sinh xong, cả hai rúc vào trong chăn mà nói chuyện. Vân Thư đưa cái nhẫn có gắng viên đá đỏ và vòng tay có khắc hai con rồng đoạt châu cho Thuý Liễu xem.
Ở nhà, Thuý Liễu cũng đã được thấy mấy thứ như vậy, liền che miệng, nói nhỏ:
- Tỷ tỷ Hổ Phách đúng là hào phòng.
Nàng xầm xì nói với Vân Thư:
- Bình thường, trông tỷ tỷ Hổ Phách luôn lạnh lùng, mắt không có người khác, không hiền hoà cười nói như mấy vị tỷ tỷ khác, nhưng đối xử với mọi người cũng rất thật lòng.
- Còn nhắc nhở ta vài lần. Có thể thấy được là một người ngoài lạnh nhưng trong ấm. Từ trước tới nay, chúng ta hiểu nhầm tỷ ấy rồi.
Trong số mấy đại nha hoàn hầu hạ ở phòng của lão thái thái, cơ bản đều ấm áp hiền hoà. Các nàng đều có sự quan tâm tới mấy tiểu nha hoàn, cơ bản là thường xuyên cười nói cũng không bao giờ đánh mắng.
Mọi người đều hơi sợ Hổ Phách. Cũng bởi vì, nét mặt của Hổ Phách thường lạnh nhạt, cho dù không mắng các nàng, nhưng lại làm cho mọi người có cảm giác hơi khó gần.
- Nhìn người không thể trông mặt mà bắt hình dong. - Thuý Liễu nói nhỏ:
- Sau này tỷ tỷ Hổ Phách có lại gọi người đi làm việc, ta cũng vui vẻ đi làm.
Thường ngày, nàng cũng hay sợ làm không tốt bị Hổ Phách mắng, nhưng bây giờ nghĩ lại, thật ra chưa bao giờ bị thế. Vân Thư cũng gật đầu. Nàng khẽ vuốt ve cái vòng tay trên tay, lại nghĩ tới số vàng bạc mà mình đã tích góp, trong lòng chợt có thêm phần mong đợi đối với tương lai.
Bây giờ, mình còn nhỏ tuổi đã có thể tích góp được tiền. Sau này, chờ khi mình có thể làm việc kiếm tiền, hiển nhiên là còn có thể thêm tiền vào túi. Nghĩ tới đây, Vân Thư liền nói nhỏ với Thuý Liễu:
- Ta nghe nói, năm nay trong phủ lại thả một đợt nha hoàn?
Phủ Đường Quốc công luôn làm việc thiện tích đức, nếu nha hoàn tới tuổi, không muốn sống chết ở đây, lại không đính hôn với quản sự người hầu trong phủ, như vậy có khả nang được phủ Đường Quốc công xoá bỏ văn tự bán thân.
- Không có chuyện đó. Nghe nói là đều khóc lóc không chịu đi. Ngươi nghĩ lại xem, cuộc sống trong phủ phú quý như thế nào, cho dù là đám tiểu nha đầu chúng ta thì cũng có được cuộc sống hơn đám con gái gia đình tầm thường một chút. Có ai muốn ra ngoài.
Vân Thư hơi cụp mắt xuống.
Nàng lại thích được ra ngoài.
Bản thân nàng chỉ cảm thấy may mắn vì được người ta bán vào một nơi như phủ Đường Quốc công.
Chờ khi nàng đủ tuổi, nếu được phủ Đường Quốc công thả ra, như vậy sẽ được tự do rồi.
Nghĩ tới đây, Vân Thư nhớ tới cảnh thanh nhàn trong phòng nấu trà, bản thân mình chỉ phải ngồi chết dí trước bếp lò, nơi đó rất ít người ra vào, nàng khẽ chọc một cái vào eo của Thuý Liễu.
- Nhờ ngươi nói với thím, ta muốn mua một ít chỉ màu. Nhờ thím ra ngoài để ý giúp ta một chút.
Nàng hơi sờ sờ cái hộp gỗ đựng tiền bên cạnh mình.
Nghĩ tới tương lai, nàng không nhịn được muốn tự mình kiếm tiền.