Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 8: Ghen ghét (2)

Số chữ: 985
Nói là nghiên cứu học vấn, nhưng đã hơn ba mươi tuổi mà còn chưa đỗ nổi tú tài, chỉ biết ở nhà ra vẻ là người đọc sách, cũng chẳng quan tâm tới cuộc sống gia đình, bởi vậy mới làm cho mẫu thân của tiểu Vân lao lực tới chết.

Nàng hít một hơi thật sâu, cũng không nói thêm gì nữa.

- Cái ví này rất tốt, để lúc khác ta mang vải cùng kim chỉ tới, ngươi may cho ta một cái túi.

Sắc mặt của Hổ Phách hiền hoà hơn nhiều. Thấy Vân Thư nhanh chóng đồng ý, Hổ Phách cũng không nói gì nữa, dẫn nàng từ trong căn phòng ngách đi ra ngoài.

Lão thái thái đang ngóng con của mình, thấy Vân Thư đi ra cũng không để ý lắm. Nhưng khi thấy nàng đeo thêm một ít đồ trang sức thì bà cũng rất hài lòng, hơi gật đầu. Còn Hổ Phách lại nỏi nhỏ vào tai của bà:

- Đó là một cô bé thành thực. Nô tỳ cho tự chọn, nàng chỉ chọn một cái nhẫn nhẹ nhất, nạm viên đá đỏ nhỏ nhất.

- Như vậy mới tốt. Cũng không phải người thấy tiền là sáng mắt, cũng chẳng có lòng tham không đáy.

Lúc này, lão thái thái mới nheo mắt cười với Vân Thư.

Vân Thư cũng không nói thêm câu gì, chỉ chúc phúc lão thái thái rồi mới ra khỏi phòng của bà.

Đi ra ngoài, nàng cũng không trở về chỗ phòng ngủ mà trở lại nơi nấu trà. Thấy trong phòng nấu trà không có ai, chẳng biết Oanh Nhi chạy đến chỗ nào, nàng khẽ thở dài một tiếng.

Có thể nói Oanh Nhi chạy khắp nơi để luồn cúi, cũng xuất hiện trước mặt lão thái thái nhưng lại thật sự chưa hề được ban thưởng như Vân Thư. Nếu như Oanh Nhi tập trung vào công việc, làm hết trách nhiệm trong phòng nếu trà, như vậy hôm nay người được lão thái thái thưởng cho mấy thứ này chẳng phải là nàng hay sao? Cuối cùng, Oanh Nhi lại đi ngược đường mất rồi.



Vừa suy nghĩ, nàng vừa móc mấy cái nhẫn mà Hổ Phách chọn cho mình ra khỏi túi, thấy nó được đính một viên đá mắt mèo và hai viên ngọc màu lam.

Cũng vì nàng nghe thấy lão thái thái nói hôm nay tam gia vừa đổ Thám Hoa sẽ tới chúc phúc lão thái thái, nên không dám đi, chỉ sợ phòng của chủ nhân cần nước trà nóng. Nhưng không ngờ khi trời tối, lại có một tiểu nha hoàn khác tới thay ca cho nàng.

Nghe nói hôm nay, vị tam gia đỗ Thám Hoa không về, mà đi xã giao với đám bạn đồng niên, vì vậy nàng về thẳng phòng nghỉ để ăn cơm.

Trong phòng của nàng có tổng cộng tám tiểu nha hoàn, cũng vì tuổi tác tương đương nên có thể nói chuyện với nhau. Mặc dù lúc này trong phòng chưa đủ người, nhưng tất cả cũng đang líu ríu nói về chuyện vui hôm nay ở trong phủ.

Các nàng vẫn chưa ăn cơm. Khi Vân Thư bước vào cửa, Thuý Liễu liền chạy tới, hớn hở nói:

- Người được hãnh diện nhất trong ngày hôm nay của chúng ta đã về.

Nàng kéo Vân Thư tới chỗ bàn ăn. Vân Thư thấy thức ăn được chia theo lệ mỗi ngày vẫn còn, nhưng ngoài ra còn được thêm món ăn khác, là thịt băm kho, màu tương còn tươi, nóng hổi, chắc là vừa mới ra khỏi nồi.

- Cái này cũng là phần thưởng? - Nàng tò mò hỏi.

- Không phải. Đó là thức ăn quốc công cho thêm ở trong phủ, để mọi người cùng vui vì tam gia đỗ đạt.

Thuý Liễu ấn nửa xâu tiền vào tay Vân Thư rồi mới nói:

- Nhưng hôm nay, ngươi được lão thái thái thưởng, đương nhiên chúng ta phải cùng chung vui.



Tình cờ Vân Thư được tới phòng của lão thái thái hầu hạ nửa ngày, đây là chuyện không thể giấu được. Vân Thư cũng không muốn nói dối. Nàng chỉ mỉm cười, chớp mắt, bưng chén trà trên bàn rồi cười nói:

- Ta liền lấy trà thay rượu, đã ta mọi người chờ ta về ăn cơm cùng.

Nàng nói xong làm cho mấy tiểu nha hoàn còn lại cười nghiêng ngả.

Vân Thư vẫn luôn đối xử tốt với mọi người, vì vậy mà mối quan hệ khá ổn. Mà tính tình của nàng cũng không tranh giành hiếu thắng, bởi vậy cũng chẳng có ai ghen tị với nàng.

Nhưng vẫn có tiểu nha hoàn hỏi Vân Thư hầu hạ lão thái thái chuyện gì, nàng liền trả lời thành thật:

- Ta làm gì có phần hầu hạ. Chỉ đi theo rồi đứng sau lưng các tỷ tỷ, lão thái thái thấy ta lạ mặt nên mới hỏi thêm đôi câu.

Mặc dù nghe nàng nói rất đơn giản nhưng cũng làm cho những người còn lại hâm mộ, Thuý Liễu nghe thấy vậy cũng nói với vài phần ao ước:

- Nếu có một ngày, ta cũng được lão thái thái hỏi đôi câu, cho dù bảo ta đứng cả một ngày cũng được.

Mối quan hệ giữa nàng với Vân Thư là tốt nhất. Vân Thư bật cười, cầm tay Thuý Liễu. Đúng lúc mấy tiểu nha hoàn đang cười nói vui vẻ với nhau thì nghe bên ngoài chợt có tiếng chân vọng vào.

Một lúc sau, một tiểu nha hoàn cũng mặc váy hồng có đôi mắt khá đẹp vén rèm đi vào.

Nàng ta vừa bước vào cửa liền trừng mắt tỏ ra căm hận với Vân Thư. Đi tới chỗ giường lớn lấy thứ gì đó, khi ngang qua người Vân Thư, nàng còn “hừ” một cái thật mạnh, sau đó mới hất rèm đi thẳng.
9 Bình luận