Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 7: Ghen ghét (1)

Số chữ: 1372
Vân Thư đang cầm vòng tay, nhất thời tay chân liền luống cuống.

- Nhiều quá. - Nàng nói với Hổ Phách.

- Lão thái thái không thích có a hoàn ăn mặc xuề xoà xuất hiện trước mặt mình.

Mặc dù trang phục của Hổ Phách khá giản dị, nhưng ở trên đầu và tay cũng đeo khá nhiều trang sức. Nàng chỉ chỉ về phía mình để Vân Thư nhìn cái bông tai bằng vàng nguyên chất có gắn một viên đá đỏ, rồi lại giơ cổ tay để Vân Thư nhìn cái vòng mà mình đang đeo, sau đó nói:

- Ngươi là nha hoàn hầu hạ trước mặt lão thái thái của phủ Đường quốc công, để người ngoài nhìn thấy mình ăn mặc xuề xoà, cũng làm lão thái thái mất mặt. Ngươi là người xuất hiện trong phòng lão thái thái, mặc dù không thể đeo đồ vàng đồ bạc, ăn mặc lụa là gấm vóc, nhưng cũng không được giản dị quá, nếu không người ta sẽ coi thường.

- Đa tạ tỷ tỷ dạy bảo. - Vân Thư chợt hiểu ra.

Nàng hơi đỏ mặt.

Trước đó, đúng là Vân Thư không có lấy một món trang sức trên người.

Nhưng đó cũng không phải lỗi của nàng.

Lúc đầu, tiểu Vân bị bán vào đây vốn chỉ mặc một cái váy rách, trên người không có nổi một vật có giá trị, cho dù muốn mặc đẹp cũng không có để mặc. Nhưng Hổ Phách cũng nhận ra tình cảnh khốn khó trước đây của nàng, liền nói:

- Cầm mấy thứ này là đủ rồi. Sau này khi xuất hiện trước mặt lão thái thái....

Thấy Vân Thư muốn nói gì đó như lại thôi, hiển nhiên vẫn còn sự do dự, nàng liền cụp mắt xuống, nói chậm rãi:

- Khi ta gọi ngươi, ngươi phải đi theo ta để hầu hạ lão thái thái. Nếu ta không gọi, ngươi cũng không cần phải đến để hầu hạ.

Nàng không nói thêm gì nữa, khoá cái hộp trước mặt lại. Thấy Vân Thư giơ tay lên đeo cái vòng tay và cái nhẫn có đính viên đá hồng, nàng hơi gật đầu.

Mặc dù Vân Thư chọn cái nhẫn hơi bé, nhưng cũng vì nàng còn nhỏ tuổi, ngón tay mảnh khảnh, nên khi đeo cái nhẫn này trông khá phù hợp, nó không làm cô giống một như kiểu nhà giàu mới nổi.

- Đúng là một cô bé biết suy nghĩ.

Nếu Vân Thư không biết suy nghĩ, mang vòng tay cất đi, như vậy sẽ phụ tấm lòng của Hổ Phách.



Dù sao thì cho Vân Thư chính là để nàng đeo, cũng là để cho lão thái thái vui vẻ.

- Nếu không được tỷ tỷ nhắc nhở, muội làm sao hiểu được chuyện này?

Vân Thư cũng biết một đai nha hoàn như Hổ Phách cũng chẳng thèm để ý tới một chút đồ của mình, bởi vậy cũng không tặng nàng cái gì, mà chỉ nói với vài phần biết ơn:

- Nếu sau này tỷ tỷ có gì sai bảo, muội sẽ cố gắng thực hiện.

Nàng vừa nói vừa móc cái túi bên hồng, định bỏ ba cái nhẫn còn lại vào đó. Nhưng khi Hổ Phách liếc qua cái túi có phần bình thường kia thì lại sửng sốt, hỏi:

- Đây là túi của ngươi?

Cái túi rất đơn giản, chất vải bình thường, đường chỉ cũng không có gì nổi bật, nhìn qua rất giản dị, nhưng chỉ có bông hoa sen thêu trên nó là thể hiện được kỹ thuật nền tảng.

May vá cẩn thận, có kỹ thuật tương đối tốt rồi.

Đường chỉ thêu bông hoa sen không có gì nổi bật, nhưng nhìn nó lại có phần sống động.

- Thật ra cái túi của ngươi cũng được.

- Trước khi mẹ của muội qua đời cũng là thợ may ở Giang Nam, nhờ đó cũng dạy muội được một ít.

Cái túi này là của tiểu Vân, nhưng bây giờ Vân Thư thừa kế cơ thể của nàng, nên cũng nhớ được kỹ thuật may vá cái túi này.

Thấy Hổ Phách đang tỏ ra lắng nghe, nàng liền hơi xoay nhẹ cái túi mà nói nhỏ:

- Kỹ thuật may của nàng rất tốt, trước đây từng làm cho một cửa hàng thêu thùa. Khi còn nhỏ, muội cũng được nàng dạy, nên bây giờ cũng có được một chút kỹ thuật của mẫu thân.

Nàng không giấu diếm về khả năng của mình với Hổ Phách, bởi vì nếu muốn lên chức trong viện của lão thái thái thì cũng cần phải có một chút vốn liếng nào đó.

Nàng không định chạy khắp nơi như Oanh Nhi, nhưng lại muốn mình có thể nhờ vào kỹ thuật may vá của bản thân để có được một cái vị trí khá hơn một chút.

Mà trong phạm vi hậu trạch, ngoại trừ khả năng nấu nương cũng chỉ còn chuyện may vá mà thôi.



- Mẫu thân của ngươi mất rồi? - Hổ Phách hỏi.

- Năm ngoái bị bệnh đã qua đời.

Nói ra thì xuất thân của tiểu Vân cũng làm cho người khác nghe phải thổn thức.

Nàng vốn là người ở thôn trấn gần Kinh thành, mặc dù gia đình bần hàn nhưng vì mẫu thân là một thợ may vá thêu thùa, nên sinh hoạt cũng không đến nỗi. Có điều năm trước, khi mẫu thân qua đời, phụ thân của nàng liền cưới một người vợ mới.

Người ta vẫn nói, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng (1), người vợ mới được đón qua cửa lập tức làm cho phụ thân của tiểu Vân điên đảo, gần như bỏ mặc đứa con gái của mình. Bởi vậy, không lâu sau, phụ thân của tiểu Vân nghe người vợ kế xúi giục mà bán nàng.

Cũng vì tiểu Vân xinh xắn, lại biết vài chữ, nên nếu bán ở thôn trấn sẽ không được giá. Vì thế, người môi giới mới trả cho cha nàng mười lượng bạc, rồi bán nàng vào phủ Đường quốc công.

Vân Thư nghĩ tới việc tiểu Vân bị phụ thân bán với giá mười lượng bạc mà trong lòng lại cảm thấy nhói đau.

Đây có lẽ là tâm trạng của tiểu Vân còn giữ lại trong cơ thể của nàng.

- Xin lỗi.

Nét mặt của Hổ Phách dịu đi một chút.

- Không có gì. Tỷ tỷ không nên để trong lòng. Ở trong phủ, muội được chủ nhân và các tỷ tỷ quan tâm, được ăn ngon mặc ấm....

Thật ra, ngoại trừ chuyện mình trở thành nha hoàn, cuộc sống của Vân Thư ở trong phủ Đường quốc công cũng khá ổn.

Mỗi tháng được phát nửa xâu tiền, cái này có thể nói là hiếm có rồi. Như nhà dân chúng bình thường ở bên ngoài, một nửa xâu tiền đủ để có được cuộc sống khá ổn. Nhưng cũng vì phủ Đường quốc công bao ăn bao ở, cứ ba tháng lại được phát một bộ váy mới, nên số tiền mỗi tháng đều là khoản mà Vân Thư có thể tích góp được.

Nếu không như vậy, Vân Thư cũng không thể ăn nói hùng hồn rằng sau này có thể trở thành một tiểu địa chủ rồi.

Cuộc sống của nàng ở phủ Đường quốc công rất tốt, nên cơ thể phát triển cũng rất tốt, khá hơn ở nhà rất nhiều.

Lúc ở nhà, mẹ ruột của tiểu Vân luôn quan tâm tới phụ thân của nàng trước, sau đó mới tới tiểu Vân. Lại thêm việc cha của nàng cũng không phải là một người quan tâm tới vợ con, chỉ cần có thứ gì tốt là dùng trước, làm gì có chuyện quan tâm tới vợ và con gái của chính mình?

Nghĩ tới chuyện khi tiểu Vân ở nhà từng nhìn cha của mình há miệng ăn hết toàn bộ cái đùi gà, sau đó luôn miệng nói phải đọc sách nghiên cứu học vấn, không hề hỏi han tới chuyện ăn uống của hai mẹ con, Vân Thư lại cảm thấy căm ghét.

Chú thích: (1) Đây là câu nói lan truyền trên mạng, ám chỉ việc những ông bố dần lạnh nhạt, bỏ bê con cái sau khi cưới vợ mới.
9 Bình luận