Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 6: Vòng tay bằng vàng (2)

Số chữ: 1042
- Nô tỳ thấy nàng ấy tới viện được một thời gian, nhưng vẫn chưa tới phòng của lão thái thái hầu hạ lần nào, nên mới dẫn tới đây.

- Phòng của ta cũng không phải nơi để nhiều người ra vào, nếu gặp phải người không có giới hạn, chỉ muốn tranh giành, như vậy sẽ làm loạn phòng của ta. Nha đầu kia là người hiểu chuyện. Con mắt nhìn người của ngươi rất tốt, sau này gọi nàng tới đây nhiều hơn.

Lão thái thái dừng một chút, thấy Vân Thư không hề có một món trang sức nào liền nói chậm rãi:

- Hôm nay là ngày rất vui. Nhân niềm vui của lão tam, nha đầu kia lại bước vào phòng của ta, giống như con chim báo điềm vui vậy.

Bà vừa dứt lời, mấy đại nha hoàn đều bật cười. Vân Thư hơi đỏ mặt, có phần hồi hộp. Nàng chợt thấy Hổ Phách đứng dậy, hơi liếc mắt nhìn mình và lắc đầu.

Vân Thư liền không nói thêm câu nào nữa.

- Ta đã thấy đám tiểu nha đầu khác, còn nàng thì muộn hơn. Nhưng nàng lại tới đúng lúc. Một lát nữa, ngươi thưởng cho nàng thay ta. - Lão thái thái nói.

- Đâu thể xin lão thái thái phần thưởng được?

- Phần thưởng chính là sự may mắn của ngươi. Cái váy hồng này mặc thật đúng thời điểm.

Hôm nay, niềm vui của lão thái thái tràn cả ra ngoài, nên cũng thích đám nha hoàn vui vẻ. Mà Vân Thư mặc váy hồng, nhìn giống như là để chúc mừng vậy.

Có nguyên nhân là vì niềm vui, Vân Thư không nói thêm câu nào nữa, chỉ tạ ơn với lão thái thái, sau đó được Hổ Phách vẫy đi vào một gian phòng ngách. Mặc dù nói là phòng ngách, nhưng nó không hề nhỏ, diện tích ít nhất cũng tưởng tự như cái phòng mà Vân Thư đang ngủ. Hổ Phách đi vào trong phòng ngách cũng không nhìn Vân Thư lấy một cái, so với lúc cười nói trước mặt lão thái thái, nàng như biến thành một người khác.



Hổ Phách đi thẳng tới cái giá bằng gỗ lim trước mặt, cầm một cái hộp to mà đặt xuống cái bàn nhỏ, sau đó nói với Vân Thư:

- Ngươi tới đây.

Vân Thư đi tới bên cạnh, thấy nàng lấy từ trong túi ra một cái chìa khoá nhỏ, rồi mở khoá hộp.

Tới lúc này, Vân Thư đã hiểu rõ vị trí của Hổ Phách ở trong phòng của lão thái thái rồi.

Đây chính là đại nha hoàn có thể quản lý một phần tiền bạc của cải của lão thái thái, ở trong phủ Quốc công có thể coi như là người giữ quyền cao chức trọng rồi.

Hổ Phách cũng không biết Vân Thư có thêm phẩn hiểu rõ vị trí của mình ở trước mặt lão thái thái. Nàng bình thản mở cái hộp gỗ lim có thếp vàng ra. Nhất thời, Vân Thư thấy trước mắt mình như có tia sáng vàng loé lên.

Khi ánh sáng biến mất, trang sức châu báu ở trong hộp liền xuất hiện. Trâm, nhẫn, vòng tay bằng vàng và có cả vòng cổ ngọc trai được để lẫn với nhau. Mặc dù nhìn kiểu dáng rất bình thường, nhưng tất cả đều là đồ bằng vàng bạc. Nàng đang cảm thấy hai mắt hơi nhức, thì Hổ Phách đã mở miệng nói:

- Lão thái thái nói muốn thưởng cho ngươi, nhưng ta không biết ngươi thích cái gì. Tự ngươi chọn đi.

- Tỷ tỷ thưởng cho muội món gì cũng được.

Vân Thư thật sự không ngờ nghe nói phủ Đường quốc công phú quý, nhưng lại phú quý hiển hách tới mức này. Tiện tay thưởng cho một người cũng là đồ trang sức bằng vàng bằng ngọc.

Chưa cần nói tới thức khác, chỉ riêng số trang sức ở đây cũng toàn là vàng tinh khiết, có giá trị. Chỉ riêng một cái nhẫn vàng nhỏ bé cũng tương đương với số tiền một tháng của nàng rồi.



Mặc dù lão thái thái nói nàng là chim báo tin mừng, nên ban thưởng cho, nhưng Vân Thư không mong tới việc được ban thưởng lớn.

Trong lúc nàng đang hồi hộp, Hổ Phách chỉ “hừ” một tiếng, mở miệng nói một cách bình thản:

- Ta không có thời gian để đoán suy nghĩ của người khác. Ngươi tự chọn đi.

Nghe giọng nói có phần không vui của Hổ Phách, Vân Thư không dám làm mất lòng của nàng. Hơi do dự một chút, nàng mới thò tay vào trong hộp để tìm kiếm.

Trong cái hộp này, phần lớn là vàng nạm ngọc, vàng nạm đá quý, vàng nạm trân châu, gần như không có một món trang sức nào đơn giản. Mặc dù đều để thưởng cho người, nhưng không công chẳng dám nhận lộc, Vân Thư chỉ chọn một cái nhẫn vàng nạm viên đá đỏ. Nàng đưa cho Hổ Phách rồi nói nhỏ:

- Đa tạ tỷ tỷ để cho muội tự chọn. Đã chọn xong rồi.

Cái nhẫn này là một món đơn giản nhất trong hộ, mặc dù nó được nạm một viên đánh quý đỏ nho nhỏ, làm tăng thêm giá trị hơn một chút, nhưng cũng là món đồ không đáng giá nhất mà Vân Thư có thể chọn ra được.

Chưa kể viên đá đỏ có phần hợp với bầu không khí vui vẻ trong phòng lão thái thái, cũng có thể nói coi như ban thưởng vì niềm vui.

Hổ Phách thấy nàng cầm cái nhẫn vàng có nạm viên đá đỏ, ngửa đầu nhìn mình với đôi mắt trong veo, thì hơi cụp mắt, lại lấy từ bên trong ra ba cái nhẫn nạm đá quý mà nhét vào tay Vân Thư.

Suy nghĩ một chút, Hổ Phách lại nhíu mày, lấy một cái vòng tay bằng vàng có chạm hai con rồng đang đoạt châu đưa cho nàng.

Cái vòng tay được chạm trổ rất khéo léo, mặc dù nó rất nhỏ, nhưng chất lượng vàng là thật. Chưa nói cái khác, chỉ riêng hạt trân châu ở giữa cũng có giá trị không tưởng tượng được rồi.
9 Bình luận