Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 5: Vòng tay bằng vàng (1)

Số chữ: 1363
Vân Thư thấy vậy thì hơi sửng sốt.

Ánh mắt của Hổ Phách cũng nhanh chóng rời khỏi gương mặt nha hoàn kia.

- Nếu mà thật sự được như vậy, đúng là phúc của lão tam.

Là Thám Hoa lại xuất thân từ phủ Quốc công, rước quận chúa Hoàng gia, cuộc hôn nhân này đúng là môn đăng hộ đối.

Với một người vợ có xuất thân hiển hách như vậy, cho dù là lão thái thái cũng không thể bới móc được điều gì. Thấy phu nhân Đường quốc công đang cười, bà liền chỉ vào nàng mà nói:

- Đó là ý của ai, thì ta giao cho người đó. Thật may khi con nghĩ tới lão tam. Bây giờ tinh thần của ta cũng không còn như trước, nên việc này giao cho con. Nếu cuộc hôn nhân này thành công, ta sẽ đích thân tạ ơn con.

Bà tỏ ra rất tin tưởng phu nhân Đường quốc công. Nghe vậy, phu nhân Đường quốc công cũng vừa cười vừa nói:

- Cái tính của con thích xen vào việc của người khác. Nhưng lão thái thái không cần phải cảm ơn con. Là người một nhà, nếu tam đệ có được một nhân duyên tốt thì cũng là chuyện vui.

Người trong một gia tộc có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Đường tam gia đỗ Thám Hoa, cũng là niềm vinh quang của cả phủ Đường quốc công.

Phu nhân Đường quốc công bỏ công vì cậu em út, hiển nhiên cũng là vì muốn “dệt hoa trên gấm” (1).

Sau này, được làm chị dâu quận chúa phủ Tống vương cũng là một chuyện nở mày nở mặt.

Phu nhân Đường quốc công nghĩ nếu thành thông gia với phủ Tống vương, sau này con gái của mình cũng có thể qua lại phủ Tống vương, nét mặt lại càng tươi thêm.

Nàng rất vui với cuộc hôn nhân này. Sau khi chúc mừng lão thái thái, nàng liền vội vàng đi quản lý chuyện trong phủ.

Vào lúc này, tâm trạng của lão thái thái rất tốt, chỉ có điều khi thấy con mình vẫn chưa về thì có phần mong ngóng.

Nhất thời, bà cũng không để ý tới Vân Thư đứng phía sau Hổ Phách

Nếu nói theo quy định, tiểu nha hoàn dâng trà xong không được phép ở lại trước mắt lão thái thái mà đi làm chuyện của mình. Cho dù Oanh nhi trước đó thường xuyên tới đây hầu hạ, nhưng đó cũng chỉ là nói cho người ta dễ nghe, cơ bản chỉ tới làm mấy việc vặt mà thôi.



Bây giờ, nàng lại đứng sau lưng Hổ Phách như không muốn đi ra ngoài, việc này có phần không ổn.

Có điều nàng lại không được phép lên tiếng trước mặt lão thái thái, vì vậy cứ lặng lẽ đứng sát tường. Còn nha hoàn thanh tú đang đấm chân cho lão thái thái thì ngẩng đầu lên rồi.

Trang phục của nàng cơ bản cũng khá tương tự với Hổ Phách, đều theo kiểu đại nha hoàn được lão thái thái vô cùng tín nhiệm. Chỉ có búi tóc cài thêm một đoá hoa hồng, nên trông nàng có thêm một chút yểu điệu, tươi tắn.

Đúng là độ tuổi như bông hoa nở rộ, nha hoàn này giống như một đoá hoa trắng muốt, ngậm sương, e ấp trước nắng sớm.

- Nô tỳ còn chưa chúc mừng lão thái thái, cũng chưa chúc mừng tam gia. Mười năm dùi mài kinh sử bên cửa sổ, bây giờ tam gia cũng tu thành chính quả rồi. - Nàng vừa cười vừa nói.

- Ngươi nói đúng. Con cháu nhà quý tộc, sinh ra đã được hưởng vinh hoa phú quý. Chỉ vì muốn cho mình được mạnh hơn mà ngày ngày vất vả học tập, xem không biết bao nhiêu sách, mài hết không biết bao nhiêu là mực. - Lão thái thái nói xong liền thở dài.

Con mắt trong veo của nha hoàn đó như loé lên một tia sáng nhỏ, phảng phất như ẩn chứa một chút vui mừng, lại như hàm chứa một chút hâm mộ. Nàng vừa đấm chân cho lão thái thái vừa cười nói:

- Đúng là như vậy. Đại phu nhân nói, thoáng cái nổi danh cả thiên hạ biết, nhưng có ai hiểu để có được điều đó, tam gia phải nỗ lực bao nhiêu? Để đứng trên đài cao hiển hách, trước đó không biết phải đổ bao nhiêu là mồ hôi, nước mắt.

Âm thanh của nàng rất dịu dàng, hiển nhiên cũng là một thiếu nữ thuỳ mị. Lão thái thái nghe vậy cũng gật đầu, bảo nàng không cần phải đấm chân cho mình nữa và dặn dò:

- Bây giờ lão tam đã đỗ Thám Hoa, sợ rằng sẽ vào triều làm quan. Ngươi nhớ phải chuẩn bị kỹ đồ đạc, quần áo, giầy tất cho hắn.

- Nô ty biết.

- Ngươi có kỹ thuật may vá rất tốt, nhớ phải để tâm vào may vá cho tam gia.

- Vâng.

Nha hoàn kia vội vàng vâng dạ.

Thấy nàng trả lời, lúc này lão thái thái mới nở nụ cười, nhìn sắc trời, nét mặt có phần nôn nóng. Nhưng bà biết con mình thưa thể về, liên quay đầu nói với Hổ Phách:

- Bảo phòng bếp làm mấy món ăn ngon, cũng chuẩn bị trước cả mấy món lão tam thích. Nhớ hâm một ít rượu, để lão tam về có đồ uống.

Bà hơi nghiêng đầu nói chuyện với Hổ Phách liền thấy Vân Thư đang đứng ở phía sau thì sửng sốt, cười nói:



- Nhà đầu tề chỉnh này ở đâu tới, mà từ trước tới nay không thấy?

Đối với nha hoàn hầu hạ bên cạnh, bà luôn tỏ ra ôn hoà và ấm áp. Khi thấy Vân Thư ăn mặc trang phục của nha hoàn hạng ba, bà liền gọi tới trước mặt để quan sát một lúc rồi nói:

- Trông lạ quá, ngươi làm ở chỗ nào?

- Ngài chưa gặp nàng. Nàng mới vào, tên là tiểu Vân.

Hổ Phách liếc mắt nhìn Vân Thư một cái, rồi bước tới đứng bên cạnh lão thái thái mà cười nói:

- Nàng là một người rất trách nhiệm. Quản lý phòng nấu trà. Có thể nói là quản lý có trách nhiệm, không chạy đi chơi, là một nha đầu biết suy nghĩ.

Nàng thấy gương mặt của Vân Thư hơi ửng hồng, lại biết lão thái thái luôn thích nha hoàn xinh xắn hầu hạ trước mặt mình, liền nói với bà:

- Trông nàng xinh xắn, nên khi nô tỳ khá sửng sốt nhìn thấy nàng ở trong phòng nấu trà. Nàng chỉ chui vào trong một góc, tập trung làm việc, không chịu ra ngày chạy lung tung. Người ta chạy đi lĩnh thưởng, nàng vẫn ngồi trông nước trà.

- Đúng là một người biết việc.

Lão thái thái khẽ gật đầu, nét mặt có phần vui vẻ.

Vân Thư vội vàng chúc phúc lão thái thái rồi nói:

- Nô tỳ cũng khônng phải thật sự suy nghĩ như vậy. Nô tỳ có nhờ Thuý Liễu ở cùng phòng đi nhận tiền thưởng rồi, nguyên nhân lại ngại đi, cho nên....

- Tốt. Một thiếu nữ còn nhỏ mà có thể ngồi được, đúng là có sự điềm tĩnh.

Lão thái thái thấy Vân Thư mặc trang phục bằng vài thô của nha hoàn hạng ba, trên người không có một món trang sức, mái tóc cũng chỉ được búi gọn, trông không giống với đám nha hoàn luôn ăn mặc trang phục mà mình thích, qua lại giống như những con bướm bay phấp phới.

Mà trông Vân Thư cũng không có tính hiếu thắng, nét mặt bình thản, lão thái thái hơi gật đầu, nói:

- Làm khó ngươi rồi.

Chú thích: (1) “Dệt hoa trên gấm” (hay thường gọi là “thêu hoa trên gấm”) là thành ngữ chỉ việc làm cho những điều vốn đã tốt đẹp, sang trọng, hoàn hảo trở nên đẹp đẽ, phong phú và tốt đẹp hơn nữa, mang ý nghĩa tốt đẹp, tô điểm, làm giàu thêm giá trị cho một sự vật vốn đã có nền tảng tốt
14 Bình luận