Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 4: Hổ Phách (2)

Số chữ: 1224
Ở nhà, bà chỉ mặc một bộ trang phục đơn giản có thêu biểu tượng ngũ phúc nâng thọ (1). Khi thấy Hổ Phách bước vào cửa, bà cũng chỉ gật đầu khẽ.

Vân Thư đứng bên cạnh Hổ Phách, cũng hạ thấp người làm lễ chào vị lão nhân gia này.

Đây là thái phu nhân của Đường quốc công.

Bà có mái tốc bạc trắng, khoé mắt lấm tấm vết chân chim. Nhìn qua thì thấy một nét mặt hiền hậu thanh thản, như đang tận hưởng cuộc sống. Thấy Hổ Phách đi vào, bà liền cười hỏi:

- Trong phủ vẫn đang phát tiền thưởng à?

Hôm nay, bà đang rất vui vẻ và tự hào, cũng là vì con trai của mình - Tam gia trong phủ, chính là Đường tam gia, em của Đường quốc công, đỗ Thám Hoa. Đây chính là niềm vinh quang, không chỉ là chuyện vui của phủ Đường quốc công mà việc quan trọng của cả triều.

Thấy Hổ Phách gật đầu, bà vừa cười vừa nói:

- Cũng không biết, bây giờ Tam gia của các ngươi đang tới đâu rồi.

Nghe bà nói như vậy, Hổ Phách không đáp lại mà chỉ nói nhỏ với Vân Thư, bảo nang mang bình trà nóng tới bên cạnh lão thái thái.

Người phụ nữ trung niên ăn mặc khá thanh lịch, ngồi bên dưới liền cười nói:

- Thám Hoa cưỡi ngựa đi dạo trên phố, vào lúc này đang là thời điểm vui vẻ. Có lẽ đang được vô số các cô nương ném túi thơm lên người.

Nàng ngừng một chút, thấy lão thái thái cười tới mức các nếp nhăn giãn ra, liền nịnh bà thêm một câu:



- “Xuân phong đắc ý mã đề tật” (2), câu này đúng là dành cho Tam đệ. Cũng nhờ mẫu thân tự tay nuôi lớn, tam đệ mới có được thành tích như vậy. Đám phụ nữ trong phủ như chúng con có bước ra ngoài cũng thấy tự hào. Nhưng bây giờ, không biết là một cô nương như thế nào mới xứng đôi với vị Thám Hoa của chúng ta đây.

- Làm gì mà tới mức như ngươi nói? Cũng chỉ là đọc sách tốt một chút, trên nó còn có Trạng Nguyên, Bảng Nhãn. - Lão thái thái vừa cười vừa nói.

- Mẫu thân nói vậy là khiêm tốn rồi. Nếu chỉ nói về tài học, Trạng Nguyên với Bảng Nhãn tất nhiên là xuất sắc, nhưng nói về phẩm chất, ngoại hình, gia thế cao quý, có ai sánh được với tam đệ? Thám Hoa lang, chính là nói về một người có cả phẩm chất, ngoại hình. Người như vậy cũng chỉ có tam đệ mới xứng đáng.

Rõ ràng, người phụ nữ trung niên này hiểu rõ tâm lý của lão thái thái, liên tục khen ngợi vị Thám Hoa “mới ra lò” trong phủ. Vân Thư cũng không coi như mình không nghe thấy gì, sau khi rót trà cho lão thái thái liền lùi lại. Dù sao thì đây toàn là những người phụ nữ của các gia đình quý tộc, chuyện trong nhà người ta không liên quan gì tới một tiểu nha hoàn như nàng.

Nhưng khi nàng định lùi ra ngoài thì Hổ Phách đã kéo lại.

- Đi theo ta.

Nàng nói nhỏ.

Vân Thư sửng sốt, khẽ liếc mắt nhìn gương mặt Hổ Phách. Chỉ thấy nàng đi tới dứng bên cạnh lão thái thái, nên Vân Thư đành phải bước tới đứng sau.

- Ngươi nói hay lắm. Dù sao cũng là chị dâu cả, ngươi cũng nhìn hắn lớn lên. Chị dâu cả như mẹ, cũng chăm sóc hắn hết sức. Chỉ có điều, bây giờ cứ nghĩ tới chuyện cưới xin của hắn là ta lại đau đầu.

Niêm vui tới, tinh thần của lão thái thái cũng tốt hơn nhiều. Thấy phu nhân Đường quốc công - người con dâu cả đang ngồi bên dưới cũng vô cùng đắc ý vì trong nhà lại thêm một vị Thám Hoa, bà liền lắc đầu nói:

- Hắn được ta nuôi dưỡng từ nhỏ nên đã quen làm theo ý mình, chuyện hôn nhân cũng trở nên kén chọn. Bây giờ lại đỗ Thám Hoa, chỉ sợ việc này lại càng rắc rối hơn.

Nghĩ tới hôn nhân của đứa con út, lão thái thái cũng chỉ biết thở dài. Nhưng phu nhân Đường quốc công lại cười.



- Người có gì phải lo lắng. Nếu nói trước đây tam đệ ở trong phủ đọc sách, người được gặp tam đệ không nhiều. Nhưng bây giờ, đã nổi tiếng cả thiên hạ biết, sau lần cưỡi ngựa dạo phố này, chẳng biết có bao nhiêu người sẽ biết tới phong thái của tam đệ.

Phu nhân Đường quốc công thấy nét mặt của lão thái thái lại tươi thêm liền hỏi một cách thăm dò:

- Nhưng cũng không cần phải cả thiên hạ biết. Mẫu thân, lần trước phủ Tống vương có nói lộ ra là Tống Vương phi sinh được một người con gái, năm nay vừa tới tuổi mười tám, nhan sắc có thể nói là tới trăng cũng phải thẹn. Mà nàng cũng đã được phong quận chúa, địa vị cao quý, nhưng đối xử với mọi người rất tốt. Tống vương phi biết tới sự giàu có trong phủ quốc công chúng ta, lại thêm người đối xử với mọi người luôn từ ái. Nếu người cảm thấy phù hợp, hay là đẻ tam đệ gặp mặt quận chúa.

- Quận chúa Hợp Hương phủ Tống vương? - Lão thái thái liền hỏi.

- Mẫu thân cũng biết nàng?

- Biết. Tính tình nhanh nhẹn số một. Nhưng vì trước đây lão vương gia muốn để tang giữ hiếu ba năm, bởi vậy chuyện hôn nhân mới bị kéo dài. Mặc dù nói là xuất thân Vương phủ, nhưng tính tình có thể nói là dễ chịu. Bây giờ nghĩ lại, còn co cả sự hiếu thuận. - Lão thái thái vừa cười vừa nói.

Trong nụ cười của bà có thêm một chút hài lòng.

- Đúng là như vậy. Đúng là hiếu thuận lại hiểu chuyện, cứ hỏi thăm tông thất, xem có ai không khen quận chúa Hợp Hương hay không? - Đường quốc công cũng cười nói.

Vân Thư nghe nói tới đây, thì động tác và cử chỉ lại càng cẩn thận. Có điều nàng vẫn hơi liếc mắt nhìn Hổ Phách ở bên cạnh, chỉ thấy Hổ Phách hơi liếc qua nha hoàn thanh tú đang ngồi đấm chân cho lão thái thái.

Mà sắc mặt của nha hoàn này thì hoàn toàn tái nhợt.

Chú thích: (1) Biểu tượng ngũ phúc mang thọ: là họa tiết trang trí mang ý nghĩa phong thủy, biểu thị cho 5 điều phúc lành viên mãn: Trường Thọ (sống lâu), Phú Quý (giàu có), Khang Ninh (yên lành, khỏe mạnh), Hảo Đức (sống có đức tốt) và Thiện Chung (chết lành). Họa tiết này thường xuất hiện dưới dạng 5 con dơi bay quanh chữ Phúc (vì dơi đọc đồng âm với Phúc), tượng trưng cho phúc lộc đến nhà.

(2) Xuân phong đắc ý mã đề tật: Một câu trong bài thơ “Đăng Khoa Hậu” của Mạnh Giao thời Trung Đường, tác giả thi hỏng 2 lần tới lần thứ 3 là vào năm 796 thì đỗ tiến sĩ.
7 Bình luận