Nàng đang thầm cổ vũ cho bản thân thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân vọng vào.
Sau một chút, một thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, với gương mặt xinh xắn nhưng có phần lạnh lùng bước qua cái rèm xanh được buông xuống một nửa.
Nàng mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, trên tóc cài một cái trâm đính hạt trân châu nho nhỏ có tua rua vàng. Mặc dù nó không phải là thứ đồ xa xỉ, nhưng vẫn mang một ít phong thái phú quý.
Vân Thư nhận ra đây là đại nha hoàn hạng nhất Hổ Phách phục vụ bên cạnh lão thái thái. Nàng liền vội vàng đứng dậy cúi chào. Nét mặt của Hổ Phách hơi thờ ơ, liếc mắt nhìn quanh, khi thấy chỉ có một mình Vân Thư liền hỏi:
- Oanh nhi đâu?
Có vẻ như nàng tới đây để tìm Oanh nhi. Cũng vì Oanh nhi là người nổi bật nhất trong số tiểu nha hoàn. Vân Thư hiểu rõ, nàng suy nghĩ một chút rồi mới nói:
- Oanh nhi có việc cần phải làm nên mới ra ngoài. Tỷ tỷ chờ một chút, nàng ấy sẽ về ngay.
Nào có cái việc gì, cũng chỉ là chạy đi lĩnh thưởng mà thôi.
Nhưng Vân Thư không thích nói sau lưng người khác, nên nàng cũng không thể tố cáo được cái chuyện Oanh nhi bỏ việc đi lĩnh thưởng.
Nói ra thì cũng là nhận một món tiền thưởng, ăn thêm cái bánh, sau đó sẽ trở về ngay.
- Không được.
Hổ Phách thản nhiên, liếc mắt nhìn Vân Thư một cái, ánh mắt của nàng chợt có thêm một chút dịu dàng.
Đám tiểu nha hoàn trong phủ cơ bản là lục đục với nhau, ngày thường chỉ vì việc được đám đại nha hoàn ưu ái, hoặc là bản thân muốn vươn mình lên mà nói đủ mọi thứ linh tinh.
Nhưng hiện tại, mặc dù bắt được Oanh nhi không có ở trong phòng, nhưng tiểu nha hoàn này còn biết nói đỡ cho Oanh nhi, như vậy có thể coi là tốt.
Cũng vì Vân Thư không chịu nói xấu Oanh nhi, hiện tại chỉ cúi đầu sửa lại quần áo của mình, Hổ Phách chậm rãi đi tới nhìn nước trà đang bốc khói nghi ngút trên lò, mà nói với nét mặt thản nhiên:
- Thấy ngươi khá lạ, có phải lần trước mới vào viện của lão thái thái không? Sao ta không nhìn thấy ngươi?
Lúc trước, trong viện của lão thái thái giải phóng một đám nha hoàn đã đến tuổi, vì vậy mới bổ sung thêm tám tiểu nha hoàn hạng ba. Vốn dự định dạy dỗ mấy năm, sau này từ từ đề bạt, tránh để sau khi đám nha hoàn lớn tuổi được thả đi, bên cạnh lão thái thái không còn người tri kỷ hầu hạ.
Ngày thường, đám tiểu nha hoàn luôn ríu rít, thường xuyên vây quanh chỉ chờ để chuyển một ít ý kiến của đám đại nha hoàn cho lão thái thái.
Nhưng Hổ Phách lại thấy Vân Thư khá lạ, cứ như chưa bao giờ gặp.
- Muội là người vụng về hậu đầu, không hiểu quy định như người khác, nên đang học các quy định, tránh chuyện sơ ý xúc phạm tới chủ nhân và các tỷ tỷ.
Vân Thư hơi tiến tới, thấy Hổ Phách cúi đầu thử hơi ấm của nước trà, liền vội vàng hỏi:
- Tỷ tỷ muốn uống trà hay sao?
Nàng vừa ngẩng đầu, một khuôn mặt xinh xắn liền lọt ngay vào mắt của Hổ Phách. Một cái gương mặt không trang điểm mà đã xinh xắn như vậy, tuổi còn nhỏ nhưng có thể nói là đẹp như tranh vẽ, đúng là xuất chúng. Có điều sắc mặt có chút hơi tái, nước da không được đẹp lắm. Hổ Phách hơi cụp mắt xuống, gật đầu nói:
- Rót một bình Vũ Tiền Long Tỉnh. Một lát, Tam gia về, thích nhất loại này.
Hôm nay trên lò đun trà là một bình Vũ Tiền Long Tỉnh đang nóng, Vân Thư đổ một ít vào trong cái ấm trà sứ men xanh, rồi lại nhìn Hổ Phách.
Động tác của nàng rất nhanh nhẹn, nhưng cũng không tự quyết định, cũng không tỏ ra mình là người lanh lợi. Hổ Phách ngừng một chút rồi nói với nàng:
- Cầm đi. Theo ta tới phòng của lão thái thái.
Một đại nha hoàn như nàng không bao giờ tự tay làm việc. Thường ngày, ngoại trừ việc nịnh nọt pha trò trước mặt lão thái thái, giúp lão thái thái vui vẻ, nàng cũng chỉ làm vài việc rất đơn giản. Nói ra, so với con gái nhà bình dân hay gia đình nhỏ thì còn ung dung tự do hơn nhiều.
Vân Thư hơi liếc qua ngón tay trắng muốt của Hổ Phách, rồi nghe lời, bưng khay trà đi theo nàng tới phòng của lão thái thái.
Lão thái thái trong phủ Đường quốc công cũng chính là mẹ ruột của đương kim Đường quốc công. Bởi vì Đường quốc công là người hiếu thảo, mà phủ Đường quốc công là nơi vinh hiển, cho nên toàn bộ những nét phong lưu quý phái trong phủ gần như được hội tụ ở căn viện của lão thái thái.
Thường ngày, ngoại trừ cam tâm tình nguyện đi hầu hạ Đường Quốc công và phu nhân ra, đám nha hoàn muốn được tới phụng dưỡng lão thái thái nhất. Dù sao thì, lão thái thái cũng là vị chủ nhân lớn tuổi nhất trong phủ, chưa kể, nha hoàn bước ra khỏi viện của lão thái thái cũng cảm thấy vinh dự hơn.
Ngoài chuyện mọi người đều nể mặt lão thái thái, ở trong viện của lão thái thái, cuộc sống hàng ngày cùng với tiền thưởng hay ăn uống cũng luôn là nơi tốt nhất, không có một nơi nào trong phủ được hưởng đai ngộ tốt bằng trong viện của lão thái thái. Nhưng Vân Thư thật sự bất ngờ, một vị đại nha hoàn ngày thường chỉ gọi người với truyền lời, gọi tiểu nha hoàn mang nước trà đến, lại tự mình tới phòng nấu trà.
Nếu không, chuyện bưng nước trà, xuất hiện trước mặt lão thái thái vốn là việc của Oanh nhi.
Oanh nhi háo thắng, luôn muốn được đứng đầu trong đám tiểu nha hoàn như các nàng. Nên bình thường, nàng cũng không muốn vì một hai cơ hội xuất hiện mà tranh chấp với Oanh nhi.
Dù sao thì cơ bản nàng cũng coi như hiểu rõ rồi.
Cho dù không lộ diện, với độ tuổi của nàng, cho dù nấu trà ở trong viện của lão thái thái hai năm, nấu tới khi đám nha hoàn hạng nhất hạng hai được gả cho người ta hết, như vậy mình cũng có cơ hội để leo lên.
Cần gì phải tỏ ra xuất chúng, thể hiện tài năng để cho người khác gây sự?
Chỉ sợ là Oanh nhi cũng biết, cho dù bản thân luôn cố gắng tỏ ra là nhất, trong số nha hoàn cũng có người hâm mộ nhưng người nói xấu nàng ta cũng không phải là ít.
Nghĩ tới mấy chuyện này, Vân Thư chỉ biết thầm thở dài, bưng khay trà đi vào trong phòng của lão thái thái. Đây là lần đầu tiên nàng bước chân vào căn phòng này. Vừa qua cửa, nàng đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không biết là loại hương liệu gì, nó rất dễ chịu, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.
Trong phòng khách rộng rãi có rất nhiều những cái giá cao lớn, trên đó đặt những cây bonsai bằng vàng bằng ngọc, đồ sứ hay bình hoa đều đẹp và tinh tế, nhìn qua cũng thấy sự quý giá của chúng. Ở giữa còn có một cái lò hương như được làm từ ngọc trắng, ở giữa đang có một cột khói nhỏ bay lên. Hai cái ghế ở hai bên và cái bàn nhỏ đều được chạm trổ từ gỗ lim, có một bà lão với gương mặt hiền lành đang ngồi ở đó.
Sau một chút, một thiếu nữ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, với gương mặt xinh xắn nhưng có phần lạnh lùng bước qua cái rèm xanh được buông xuống một nửa.
Nàng mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, trên tóc cài một cái trâm đính hạt trân châu nho nhỏ có tua rua vàng. Mặc dù nó không phải là thứ đồ xa xỉ, nhưng vẫn mang một ít phong thái phú quý.
Vân Thư nhận ra đây là đại nha hoàn hạng nhất Hổ Phách phục vụ bên cạnh lão thái thái. Nàng liền vội vàng đứng dậy cúi chào. Nét mặt của Hổ Phách hơi thờ ơ, liếc mắt nhìn quanh, khi thấy chỉ có một mình Vân Thư liền hỏi:
- Oanh nhi đâu?
Có vẻ như nàng tới đây để tìm Oanh nhi. Cũng vì Oanh nhi là người nổi bật nhất trong số tiểu nha hoàn. Vân Thư hiểu rõ, nàng suy nghĩ một chút rồi mới nói:
- Oanh nhi có việc cần phải làm nên mới ra ngoài. Tỷ tỷ chờ một chút, nàng ấy sẽ về ngay.
Nào có cái việc gì, cũng chỉ là chạy đi lĩnh thưởng mà thôi.
Nhưng Vân Thư không thích nói sau lưng người khác, nên nàng cũng không thể tố cáo được cái chuyện Oanh nhi bỏ việc đi lĩnh thưởng.
Nói ra thì cũng là nhận một món tiền thưởng, ăn thêm cái bánh, sau đó sẽ trở về ngay.
- Không được.
Hổ Phách thản nhiên, liếc mắt nhìn Vân Thư một cái, ánh mắt của nàng chợt có thêm một chút dịu dàng.
Đám tiểu nha hoàn trong phủ cơ bản là lục đục với nhau, ngày thường chỉ vì việc được đám đại nha hoàn ưu ái, hoặc là bản thân muốn vươn mình lên mà nói đủ mọi thứ linh tinh.
Nhưng hiện tại, mặc dù bắt được Oanh nhi không có ở trong phòng, nhưng tiểu nha hoàn này còn biết nói đỡ cho Oanh nhi, như vậy có thể coi là tốt.
Cũng vì Vân Thư không chịu nói xấu Oanh nhi, hiện tại chỉ cúi đầu sửa lại quần áo của mình, Hổ Phách chậm rãi đi tới nhìn nước trà đang bốc khói nghi ngút trên lò, mà nói với nét mặt thản nhiên:
- Thấy ngươi khá lạ, có phải lần trước mới vào viện của lão thái thái không? Sao ta không nhìn thấy ngươi?
Lúc trước, trong viện của lão thái thái giải phóng một đám nha hoàn đã đến tuổi, vì vậy mới bổ sung thêm tám tiểu nha hoàn hạng ba. Vốn dự định dạy dỗ mấy năm, sau này từ từ đề bạt, tránh để sau khi đám nha hoàn lớn tuổi được thả đi, bên cạnh lão thái thái không còn người tri kỷ hầu hạ.
Ngày thường, đám tiểu nha hoàn luôn ríu rít, thường xuyên vây quanh chỉ chờ để chuyển một ít ý kiến của đám đại nha hoàn cho lão thái thái.
Nhưng Hổ Phách lại thấy Vân Thư khá lạ, cứ như chưa bao giờ gặp.
- Muội là người vụng về hậu đầu, không hiểu quy định như người khác, nên đang học các quy định, tránh chuyện sơ ý xúc phạm tới chủ nhân và các tỷ tỷ.
Vân Thư hơi tiến tới, thấy Hổ Phách cúi đầu thử hơi ấm của nước trà, liền vội vàng hỏi:
- Tỷ tỷ muốn uống trà hay sao?
Nàng vừa ngẩng đầu, một khuôn mặt xinh xắn liền lọt ngay vào mắt của Hổ Phách. Một cái gương mặt không trang điểm mà đã xinh xắn như vậy, tuổi còn nhỏ nhưng có thể nói là đẹp như tranh vẽ, đúng là xuất chúng. Có điều sắc mặt có chút hơi tái, nước da không được đẹp lắm. Hổ Phách hơi cụp mắt xuống, gật đầu nói:
- Rót một bình Vũ Tiền Long Tỉnh. Một lát, Tam gia về, thích nhất loại này.
Hôm nay trên lò đun trà là một bình Vũ Tiền Long Tỉnh đang nóng, Vân Thư đổ một ít vào trong cái ấm trà sứ men xanh, rồi lại nhìn Hổ Phách.
Động tác của nàng rất nhanh nhẹn, nhưng cũng không tự quyết định, cũng không tỏ ra mình là người lanh lợi. Hổ Phách ngừng một chút rồi nói với nàng:
- Cầm đi. Theo ta tới phòng của lão thái thái.
Một đại nha hoàn như nàng không bao giờ tự tay làm việc. Thường ngày, ngoại trừ việc nịnh nọt pha trò trước mặt lão thái thái, giúp lão thái thái vui vẻ, nàng cũng chỉ làm vài việc rất đơn giản. Nói ra, so với con gái nhà bình dân hay gia đình nhỏ thì còn ung dung tự do hơn nhiều.
Vân Thư hơi liếc qua ngón tay trắng muốt của Hổ Phách, rồi nghe lời, bưng khay trà đi theo nàng tới phòng của lão thái thái.
Lão thái thái trong phủ Đường quốc công cũng chính là mẹ ruột của đương kim Đường quốc công. Bởi vì Đường quốc công là người hiếu thảo, mà phủ Đường quốc công là nơi vinh hiển, cho nên toàn bộ những nét phong lưu quý phái trong phủ gần như được hội tụ ở căn viện của lão thái thái.
Thường ngày, ngoại trừ cam tâm tình nguyện đi hầu hạ Đường Quốc công và phu nhân ra, đám nha hoàn muốn được tới phụng dưỡng lão thái thái nhất. Dù sao thì, lão thái thái cũng là vị chủ nhân lớn tuổi nhất trong phủ, chưa kể, nha hoàn bước ra khỏi viện của lão thái thái cũng cảm thấy vinh dự hơn.
Ngoài chuyện mọi người đều nể mặt lão thái thái, ở trong viện của lão thái thái, cuộc sống hàng ngày cùng với tiền thưởng hay ăn uống cũng luôn là nơi tốt nhất, không có một nơi nào trong phủ được hưởng đai ngộ tốt bằng trong viện của lão thái thái. Nhưng Vân Thư thật sự bất ngờ, một vị đại nha hoàn ngày thường chỉ gọi người với truyền lời, gọi tiểu nha hoàn mang nước trà đến, lại tự mình tới phòng nấu trà.
Nếu không, chuyện bưng nước trà, xuất hiện trước mặt lão thái thái vốn là việc của Oanh nhi.
Oanh nhi háo thắng, luôn muốn được đứng đầu trong đám tiểu nha hoàn như các nàng. Nên bình thường, nàng cũng không muốn vì một hai cơ hội xuất hiện mà tranh chấp với Oanh nhi.
Dù sao thì cơ bản nàng cũng coi như hiểu rõ rồi.
Cho dù không lộ diện, với độ tuổi của nàng, cho dù nấu trà ở trong viện của lão thái thái hai năm, nấu tới khi đám nha hoàn hạng nhất hạng hai được gả cho người ta hết, như vậy mình cũng có cơ hội để leo lên.
Cần gì phải tỏ ra xuất chúng, thể hiện tài năng để cho người khác gây sự?
Chỉ sợ là Oanh nhi cũng biết, cho dù bản thân luôn cố gắng tỏ ra là nhất, trong số nha hoàn cũng có người hâm mộ nhưng người nói xấu nàng ta cũng không phải là ít.
Nghĩ tới mấy chuyện này, Vân Thư chỉ biết thầm thở dài, bưng khay trà đi vào trong phòng của lão thái thái. Đây là lần đầu tiên nàng bước chân vào căn phòng này. Vừa qua cửa, nàng đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, không biết là loại hương liệu gì, nó rất dễ chịu, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.
Trong phòng khách rộng rãi có rất nhiều những cái giá cao lớn, trên đó đặt những cây bonsai bằng vàng bằng ngọc, đồ sứ hay bình hoa đều đẹp và tinh tế, nhìn qua cũng thấy sự quý giá của chúng. Ở giữa còn có một cái lò hương như được làm từ ngọc trắng, ở giữa đang có một cột khói nhỏ bay lên. Hai cái ghế ở hai bên và cái bàn nhỏ đều được chạm trổ từ gỗ lim, có một bà lão với gương mặt hiền lành đang ngồi ở đó.