Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 2: Tiểu Vân (2)

Số chữ: 1031
Bởi vì có suy nghĩ như vậy, Vân Thư lại nghĩ tới chuyện nhờ vị Tam gia trong phủ Đường quốc công đỗ Thám hoa mà mỗi tiểu nha hoàn được thưởng nửa xâu tiền mà thầm cảm khái với sự giàu có của phủ Quốc công.

Nàng chỉ là một tiểu nha hoàn hạng ba không làm nổi mấy việc nặng nhọc, mỗi tháng được có nửa xâu tiền. Nhưng bây giờ, chỉ một lần ban thưởng đã bằng số tiền một tháng của nàng.

Vân Thư đã hỏi qua mấy người phụ nữ lớn tuổi có sự từng trải trong phủ về ruộng tốt xung quanh Kinh thành, nghe nói một mẫu ruộng tốt có giá mười lượng bạc.

Cộng cả tiền thưởng và tiền tiêu mỗi tháng trong một năm của nàng lại, nói không chừng có thể tích góp mua được hai mẫu ruộng.

Tích luỹ lâu ngày, chờ khi nàng lớn hơn một chút, như vậy chẳng phải cũng là một địa chủ nhỏ rồi hay sao?

Đến lúc đó, trong tay có vài mẫu ruộng, một căn nhà, xuân gieo thu gặt có thể nói là vô cùng nhàn nhã.

Nghĩ tới đây, Vân Thư vội vàng đẩy đẩy Thuý Liễu mà nói:

- Đi mau. Đừng có chần chừ nữa, không lại mất cả phần thưởng của ngươi.

- Nhưng ở phía trước không chỉ phát tiền thưởng mà còn có cả bánh ngọt. Nghe nói là bánh hạt đào.

Thuý Liễu thấy Vân Thư không chịu đi, chỉ vùi đầu làm việc thì dậm chân nói:



- Nha đầu Oanh nhi làm thì nhác, mà khi chia tiền thưởng với bánh ngọt luôn có phần. Chỉ có ngươi tốt tính nhưng lại luôn chịu thiệt. Không có ai trông cái phòng nấu trà này một lát thì có làm sao? Hôm nay cũng không nghe thấy nói có khách tới chơi.

Phòng nấu trà trong viện của lão thái thái không bao giờ được vắng người. Không chỉ có lão thái thái và đám tiểu thư phu nhân tới đây chăm sóc bà thường xuyên dùng trà nóng, mà với một thế gia danh giá như phủ Đường quốc công cũng thường xuyên có phu nhân của các gia đình quý tộc khác tới làm khách, nên phòng nấu trà phải luôn có người, nếu đều tắt lửa như vậy khách sẽ phải uống trà lạnh.

Hôm nay không nghe thấy nói trong phủ tiếp ai thăm viếng hay có thiếp mời, bởi vậy Thuý Liễu mới khuyên một câu.

Nhưng Vân Thư chỉ lắc đầu.

Lúc nàng còn làm việc ở thời hiện đại đã hiểu rõ một điều: Làm chuyện gì cũng cần phải có trách nhiệm, không thể bởi vì việc “không xảy ra” mà được lười biếng.

Theo suy nghĩ của nàng, nếu phủ Quốc công đã trả lương cho mình, như vậy mình phải tập trung vào công việc, không thể nhân cơ hội ăn cắp thời gian để chơi đùa.

- Ngươi ăn nhiều thêm một chút, ăn thêm cả phần của ta.

Vừa nói, nàng vừa đẩy Thuý Liễu vẫn đang chưa cam lòng, vừa nở nụ cười tươi rói.

Mặc dù nàng còn nhỏ, chỉ mới khoảng tám chín tuổi, nhưng lại có gương mặt đẹp như tranh vẽ. Nhưng có lẽ do mình chỉ là tiểu nha hoàn hạng ba, cho nên nàng cũng không đánh phấn tô son, khiến cho sắc mặt hơi tái. Bình thường, Thuý Liễu vẫn khuyên Vân Thư để ý một chút tới ăn mặc, nhưng nàng lại cảm thấy là một tiểu nha hoàn nên ăn mặc giản dị một chút, âm thầm lặng lẽ phát tài thì tốt hơn.

Nàng không hứng thú với đồ ăn mà chỉ để ý tới nửa xâu tiền thưởng.



Dù sao thì đây cũng là cái vốn để nửa đời sau nàng không phải lo chuyện cơm áo.

Thuý Liễu dậm chân, gõ vào trán của nàng rồi quay người, hấp tấp chạy đi.

Vân Thư lại quay về ngồi trước cái bếp lò đun trà, nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, nàng trầm ngâm một lát rồi tháo cái túi nhỏ đeo ở thắt lưng.

Nàng mở miệng túi, dốc ngược, đổ mấy miếng bạc vụn ra lòng bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết của mình. Vân Thư thầm tính một chút, cơ bản có được năm lượng.

Đây là toàn bộ số vốn liếng tích góp của tiểu nha hoàn tiểu Vân trước đây.

Nàng bán thân vào trong phủ mới được một thời gian ngắn, bởi vậy mà chưa tích luỹ được số vốn liếng nào. Có được năm lượng bạc này đã là nhiều rồi. Vân Thư nhìn năm lượng bạc ít ỏi mà khẽ thở dài. Sau đó, nàng cẩn thận cho số bạc vào trong túi, rồi lại buộc vào hông.

Nàng khó mà tin tưởng được vào việc để nó ở cái giường chung mà mình đang ngủ kia. Tám tiểu nha hoàn ở cùng một chỗ, mà nơi đó, ngày thường người ra người vào không hề ít. Lúc đầu, tiểu Vân bị bán một mình vào trong phủ Quốc công, không như đám tiểu nha hoàn khác có thể nói là sinh ra cho tới chết đi trong phủ, cha mẹ huynh đệ tỷ muội của họ đều đang làm tạp dịch trong phủ Quốc công, khi được thưởng tiền có thể đưa cho người lớn trong nhà, không để ở chỗ cái giường ngủ chung kia.

Vân Thư không có người nhà ở trong phủ, nên mọi việc cũng cần cẩn thận hơn.

Nhưng tiểu Vân trước đây là một người hiền lành, thường ngày cũng không cố ý tiếp cận trước mặt chủ nhân và nha hoàn chính, tích góp cũng không nhiều lắm, bởi vậy mà cũng không bị người ta để ý.

Nghĩ tới đây, nàng nhớ ra mình cũng nghe người ta nói, cái thời buổi này, chỉ cần có hai ba trăm mẫu ruộng là có thể làm một địa chủ nhỏ sống cuộc sống giàu có không phải lo lắng gì. Cùng vì vậy mà trong tâm của nàng cũng xuất hiện một mục tiêu.

Cho dù thế nào, trước tiên cố gắng tích góp tiền, trở thành một bà địa chủ.
14 Bình luận