Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 1: Tiểu Vân (1)

Số chữ: 1384
Mùa xuân là lúc tiết trời trở nên ấm áp, muôn hoa khoe sắc. Ngoài cửa sổ, một đoá hoa đón xuân đang e ấp, thi thoảng mới dám hé một nửa qua cánh cửa, theo những ngọn gió xuân ấm áp. Sau giờ Ngọ, đây là lúc mà người khác cảm thấy buồn ngủ.

Bên ngoài một căn phòng đun nước trà đang yên tĩnh, chợt vang lên tiếng bước chân rất nhanh. Sau một chút, tấm rèm xanh được vén lên, một thiếu nữ búi tóc, mặc một chiếc váy màu xanh lục bước vào.

Thiếu nữ đó có một đôi mắt sắc sảo. Nhìn thấy thiếu nữ áo hồng đang tựa vào cái ghế nhỏ, hai mắt lim dim, nàng mỉm cười, bước tới vỗ vai thiếu nữ kia:

- Tiểu Vân! Tỉnh dậy nào.

Tiếng gọi làm thiếu nữ có sắc mặt hơi tái mở mắt. Khi nhận ra người trước mặt mình là ai, nàng nở một nụ cười tươi, dịu dàng. Thiếu nữ cầm cái ấm đang đặt trên cái lò nhỏ, rót một chén nước trà, rồi hỏi bằng giọng thật nhỏ:

- Sao ngươi lại tới đây?

Âm thanh của nàng hơi yếu, cộng thêm sắc mặt trắng bệch, trông giống như đang bị bệnh.

Mặc dù thiếu nữ mặc một chiếc váy màu hồng bằng vải thô, nhưng nó vẫn không che khuất được gương mặt nhỏ nhắn, xinh xắn.

Nhìn nàng chỉ khoảng chừng tám, chín tuổi, nhưng so với thiếu nữ vừa bước vào cửa lại có thêm vài phần chững chạc.

- Ta đến gọi người đi lĩnh thưởng.

Thiếu nữ áo xanh nhấp một ngụm trà, nở nụ cười như biết ơn thiếu nữ áo đỏ rồi mới vội vàng nói:

- Vừa rồi, từ bên ngoài có tin vui đưa về, nói là Tam gia nhà chúng ta đỗ Thám hoa. Lão thái thái rất vui, liền thưởng một nửa xâu tiền cho mỗi đứa tiểu nha hoàn chúng ta. Cái này có phải chuyện vui hay không?



Nàng hơi dừng lại, liếc mắt nhìn quanh rồi dậm chân, nói:

- Chỉ sợ Oanh nhi đã chạy qua đó, để ngươi ở lại đây trông. Ngươi nói cho ta, cùng là người hầu hạng ba lại cùng làm mấy cái việc lặt vặt như thế này, vì sao nàng ấy được chạy khắp nơi, còn người thì phải ở đây trông bếp, không được ra ngoài?

- Dạo này ta không được khoẻ lắm, mà ai làm việc này chẳng giống nhau. - Thiếu nữ áo hồng vừa cười vừa trả lời.

- Vậy mới bảo ngươi là đồ ngốc mà vẫn không tin. Người ta đang cướp cái tiếng của ngươi. Ngươi thì ở đây trông bếp, nhưng bưng nước trà cho lão thái thái để lấy lòng thì lại là người ta. Vậy lúc thưởng tiền, làm gì có mặt ngươi?

Người con gái áo hồng chỉ mỉm cười, cũng không biện hộ cho mình, cũng chẳng tỏ ra căm phẫn. Thấy vậy, thiếu nữ áo xanh chỉ đành cúi đầu thở dài rồi nói:

- Ngươi đúng là quá hiền, không chấp nhặt với người ta. Nhưng nếu không xuất hiện trước mặt chủ nhân, ngày thưởng chỉ trông vào ít tiền tiêu vặt hàng tháng của chúng ta thì được bao nhiêu? Cùng là nha hoàn như nhau, thậm chí người ta còn không bằng ngươi.

- Được rồi.

Thiếu nữ áo hồng tên là Vân Thư. Thấy cô thiếu nữ áo xanh tên Thuý Liễu ở trước mặt tỏ ra bực bôi, nàng vội vàng nói:

- Hôm nay trong phủ có việc vui lớn, ngươi phải vui vẻ mới đúng. Nửa xâu tiền đó, chẳng phải là được cho không hay sao? Chỉ có điều phải có người trông coi phòng nấu trà. Ngươi đi nhận, rồi giữ hộ giúp ta. Buổi tối, ngươi đưa cho ta.

Nàng và Thuý Liễu đều là tiểu nha hoàn hạng ba trong viện của lão thái thái. Bọn họ sống trong một dãy nhà lớn ở phía sau. Một gian phòng có tám tiểu nha hoàn. Tất cả đều là người hầu mới được đưa tới viện của lão thái thái vào năm nay.

Cả tám người đều khoảng tám, chín tuổi. Mặc dù không được làm những việc yêu cầu sự tỉ mỉ, cầu kỳ ở trong phòng của lão thái thái, nhưng có thể đun nước trà, cho chim ăn, quét sân... Cơ bản không có gì quá khó, chỉ yêu cầu chú tâm với công việc.

Còn một số việc nặng nhọc như nhóm lửa, giặt quần áo...thì có mấy người phụ nữ khoẻ mạnh, không cần đám tiểu nha hoàn đi làm.



Cùng làm với nàng ở trong phòng nấu trà còn có một tiểu nha hoàn tên là Oanh nhi. Cả hai có tuổi xấp xỉ nhau, nhưng Oanh nhi thông minh và có một chút khôn vặt, thích tới phòng lão thái thái để nịnh nọt. Cho dù không được hầu hạ lão thái thái, nhưng vẫn muốn được sống sung sướng, an nhàn bên cạnh bà, nên nàng ta xuất hiện rất nhiều trước mặt đám nha hoàn lớn tuổi quản lý các công việc trong phòng của lão thái thái.

Lão thái thái ở trong cái phủ này là một người phú quý song toàn, luôn bao dung và hào phòng với người hầu. Oanh nhi thường xuyên xuất hiện trước mặt lão thái thái, không chỉ cướp việc bưng trà rót nước mà còn cả việc quét dọn, vén rèm. Bởi vậy trong số nha hoàn hạng ba cũng là người có phần đắc ý.

Nha hoàn chính trong phòng lão thái thái cơ bản không hơi lười, Oanh nhi hầu hạ tốt, nên tự nhiên cũng sẽ thưởng thêm cho nàng một chút.

Có thể là tiền, hoặc là một hai cái bánh ngọt, hoặc hơn một chút nữa, Oanh nhi được mọi người thích thì có thể còn cho thêm vài bộ quần áo, hoặc là món đồ trang sức nhỏ mà đám nha hoàn lớn tuổi hơn không thích.

Vân Thư không thích tới chỗ của lão thái thái.

Cho tới tận bây giờ, nàng vẫn không thể ngờ được, trong nháy mắt khi mình thức giấc đã biến thành một tiểu nha hoàn hạng ba trong phủ Đường quốc công - tột cái thế gia vọng tộc cả trăm năm, chưa nói tới chuyện bán thân làm nô tỳ, bản thân còn mất đi sự tự do.

Mặc dù phủ Đường Quốc công là nơi vô cùng phú quý, là danh gia vọng tộc số một số hai ở Kinh thành, nhưng với Vân Thư, nàng thà đi làm một nữ nông dân “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cả ngày lẫn đêm ở nông thôn, cũng không muốn làm một nha hoàn cấp thấp nhất ở cái nơi phong lưu phú quý như thế này.

Nàng “xuyên” tới đây đúng lúc đang ngã bệnh. Có thể căn bệnh này khá nặng mới bào mòn cái cô bé tiểu nha hoàn đáng thương trước đây, để lại cho Vân Thư một cái cơ thể ốm yếu như thế này.

Cố gắng điều dưỡng cho bình phục, Vân Thư cũng không có tâm trạng tới trước mặt các vị chủ nhân để hầu hạ, cứ ở trong cái phòng nấu trà này cũng thanh nhàn. Dưỡng bệnh một thời gian, hôm nay mới khá hơn một chút, tinh thần cũng tốt hơn, đồng thời cũng giúp nàng từ từ quen với cuộc sống mới.

Từ khi tỉnh lại, lúc phát hiện ra mình trở thành nha hoàn không nắm giữ nổi sự sống hay cái chết của mình, trong lòng nàng rất khó chịu. Cho tới bây giờ, Vân Thư cũng suy nghĩ kỹ càng hơn nhiều rồi.

Sống ở đâu thì theo phong tục ở đó mà thôi.

Mặc dù nói là làm nha hoàn, coi như đã tìm được một công việc ở thời cổ đại, cố gắng làm việc thật tốt, tích góp tiền bạc, sau này khi chủ nhân ban ơn trả lại giấy tờ bán thân, mình có thể ra ngoài làm một người dân tốt, rồi lấy số tiền tích góp mỗi tháng và tiền được ban thưởng mua một ít ruộng tốt, bản thân mình làm một địa chủ nhỏ nhàn nhã, có thể nói là vô cùng tốt.
14 Bình luận