Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 19: San Hô (1)

Số chữ: 1307
Nhưng khi Trân Châu lơ là công việc, Vân Thư đành phải làm thêm phần việc của nàng.

Chung quy không thể bỏ mặc chuyện bên cạnh lão thái thái.

Nàng còn hỏi Trân Châu, bảo Trân Châu tập trung làm quần áo cho Đường tam gia, còn đồ của lão thái thái thì để cho mình làm. Mặc dù bây giờ, cái cơ thể này còn nhỏ tuổi, chưa thể làm được nhiều, nhưng cũng may là tuy việc may vá quần áo khá mệt, nhưng Trân Châu cũng làm được non nửa rồi. Vân Thư đành tạm bỏ công việc bán túi của mình, tập trung làm quần áo cho lão thái thái.

Hai nàng tự chia công việc, không động chạm tới nhau, chuyện này thật ra cũng tốt. Ngày hôm nay, nàng làm xong quần áo khoác, liền đưa tới. Lão thái thái nhìn thấy cũng rất thích, cũng chẳng hỏi là ai làm. Bà dẫn mấy đại nha hoàn, rầm rộ ra khỏi phủ Đường quốc công.

Đi đâu?

Tới phủ Tống vương để gặp quận chúa Hợp Hương.

Phủ Đường quốc công và phủ Tống vương đều cảm tháy hài lòng với cuộc hôn nhân này, bởi vậy xúc tiến rất nhanh, đám phụ nữ của hai nhà cũng trở nên qua lại gần gũi.

Lần này là ăn hỏi quận chúa Hơp Hương, nên mặc dù tuổi lớn, lão thái thái vẫn xuất hiện đưa sính lễ với tư cách bề trên.

Vân Thư không có cơ hội đi theo lão thái thái ra ngoài.

Những người được ra ngoài đều là đám đại nha hoàn có nhan sắc. Nhìn họ vây quanh lão thái thái, thật sự giống như muôn hoa đua sắc.

Nàng đứng ở của nhìn cảnh tượng náo nhiệt khi lão thái thái ra ngoài, sau đó hơi xoay xoay cái cổ đang mỏi, rồi trở vào trong phòng. Cũng vì lần này lão thái thái dẫn bốn đại nha hoàn đi, bởi vậy trong phòng chỉ còn có một mình nàng. Việc này cũng khiến cho Vân Thư cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nàng vừa quay lại chỗ Trân Châu lấy ít chỉ, định thêu mấy cái túi đẹp, mang ra ngoài bán thì thấy có bóng người xuất hiện ở cửa. Hổ Phách bình tĩnh đi vào bên trong. Thấy nàng bước vào với nét mặt có gì đó không bình thường, Vân Thư vội vàng đứng dậy. Mà bắt gặp ánh mắt của Hổ Phách chỉ nhìn Trân Châu như đang mất hồn vì lão thái thái tới phủ Tống vương, Vân Thư liền cảm thấy luống cuống.

Trân Châu cũng kịp phản ứng, thấy nét mặt của Hổ Phách lạnh như băng, sắc mặt của nàng lập tức tái nhợt, đứng dậy trong sự nơm nớp lo sợ.

Ở trước mặt lão thái thái, Hổ Phách là thủ lĩnh của đám đại nha hoàn. Nên cho dù thế nào, nàng cũng phải nghe lời Hổ Phách.



- Tiểu Vân, đi ra ngoài.

Hổ Phách vẫn nhìn Trân Châu mà nói.

Vân Thư không dám nói một câu nào, vội vàng cúi đầu đi ra ngoài. Khi tới bên ngoài, chỉ thấy trước mặt có bóng người xuất hiện, một nha hoàn áo hồng đưa tay bịt kín miệng của nàng, khẽ “hừ” một tiếng rồi nói:

- Cũng nên nói chuyện với nàng ấy. Nếu không, nàng ấy lại không biết ở trong cái phòng này.

Nha hoàn này có đôi mắt rất đẹp với cặp lông mi cong vút. Mặc dù mặc một cái váy màu hồng, nhưng loại vải màu đỏ này hoàn toàn không phải loại vải thô mà trước đây Vân Thư mặc, nghe nói nó là loại có chất lượng rất tốt. Vào lúc này, thấy Vân Thư hơi lo lắng, nàng liền nói:

- Đó không phải chuyện của ngươi.

Nàng kéo Vân Thư đi chỗ khác ăn bánh ngọt.

Số bánh này vốn để cho lão thái thái ăn, nhưng nó chỉ là một chút hứng thú hàng ngày của bà, cũng chẳng ăn được bao nhiêu, cho nên đám nha hoàn được hưởng lộc.

Hôm nay, mặc dù lão thái thái tới phủ Tống vương, vốn không cần chuẩn bị đồ ăn, nhưng phòng bếp nhỏ cùng với phòng bếp trong phủ đâu dám vì cái lý do này mà bỏ qua viện của lão thái thái. Vì vậy mà đồ điểm tâm vẫn tới đây như thường lệ.

Nha hoàn xinh đẹp này kéo tay Vân Thư, thò tay lấy một miếng nhét vào tay của nàng, bản thân cũng tự cầm một cái rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh mà nói một cách thờ ơ:

- Ngươi ăn đi. Số bánh điểm tâm này đưa tới, nhưng chờ lão thái thái về thì lạnh mất rồi. Tất nhiên sẽ phải đổi đồ mới, nên chỗ này đành phải vào bụng chúng ta.

Nhìn qua, nàng có phần sắc sảo, không nhường người khác, nhưng lại vẫn quan tâm tới Vân Thư. Vân Thư cũng chẳng khách sáo, hé miệng cắn một miếng. Miếng bánh vừa vào miệng lập tức như tan chảy, nàng đánh bạo cầm ấm trà rót một chén cho nha hoàn này, rồi nói nhỏ:

- Tỷ tỷ San Hô uống trà.

- Ngươi đúng là rất hiền lành. - San Hô bật cười, nói:



- Nhưng quá nghe lời, vô duyên vô cớ dễ bị người ta sai khiến.

Vân Thư nghe vậy lập tức hiểu, nàng ấy đang nói tới việc mình may áo ngoài cho lão thái thái.

Nàng vội vàng nói:

- Bình thường đều được các tỷ tỷ quan tâm, muội cũng không có việc gì làm, nên mới nghĩ làm quần áo cho lão thái thái...

Nàng vốn định giải thích cho Trân Châu. Dù sao thì đó là việc của nàng ấy, nhưng Trân Châu lại giao cho nàng.

Nhưng San Hô chỉ bật cười một tiếng, cầm chén trà hơi dằn nhẹ xuống bàn mà nói:

- Không có việc cũng chẳng phải chỉ có một mình ngươi. Bình thường kiêu ngạo, cho rằng người ta không biết nàng làm cái gì? Chưa nói bản thân có suy nghĩ sai lầm, còn sai khiến tiểu nha hoàn. Chỉ sợ là có suy nghĩ muốn làm chủ nhân rồi.

Âm thanh của nàng trở nên cao vút, mà trong phòng vốn chỉ có Trân Châu với Hổ Phách chợt vọng ra như có tiếng gì đó rơi xuống đất.

Vân Thư biết San Hô không hài lòng với chuyện gần đây Trân Châu lơ là công việc, nên cũng không dám nói gì.

- Chỉ làm riêng trang phục cho Tam gia thì có lợi ích gì? Quay đầu lại, áo cưới của Tam gia cũng phải khoác trên người một lòng với ngài ấy. - San Hô cao giọng nói.

Vào lúc này, trong phòng vọng ra tiếng khóc.

- Tỷ tỷ, đừng nói nữa. - Vân Thư vội vàng nói.

- Không nói? Không nói thì cứ để cho cô ta có những suy nghĩ riêng đó à?

Khuôn mặt đẹp của San Hô có một chút mỉa mai, đồng thời xen lẫn một chút gì đó khó tả, giọng của nàng cũng nhẹ đi:

- Nói thật là cô ta chỉ tự làm mình mất mặt. Người không ra người, quỷ không ra quỷ, sau này không biết rồi sẽ thế nào. Nếu Tam gia thật sự thích cô ta, tại sao không nói một câu trước mặt lão thái thái, yêu cầu thẳng là để cho cô ta tới hầu hạ? Tam gia là con ruột của lão thái thái, yêu cầu một nha hoàn, chẳng lẽ lão thái thái không cho? Bây giờ đưa ra quyết định như vậy, nhưng lại không nhận ra mình chẳng có vị trí trong lòng người khác. Thậm chí cho dù được như ý muốn, nhưng liệu có được tốt đẹp khi ở trước mặt quận chúa không?
7 Bình luận