Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 18: Bất công (2)

Số chữ: 966
- Ở trong viện của lão thái thái vài năm, chỉ sợ ngươi chẳng còn quan tâm tới năm mươi mẫu ruộng. Đáng thương cho tấm lòng của cha mẹ. - Vân Thư nhìn Thuý Liễu mà nói nhỏ:

- Ngươi nói với ta, thúc thẩm hết sức thương yêu mình. Ngươi nghĩ lại đi, từ khi ngươi vào trong viện của lão thái thái, thím có thường xuyên tới thăm ngươi không? Vì sao lại còn muốn mua đất cho ngươi?

Thấy Thuý Liễu do dự một chút rồi gật đầu, Vân Thư liền bật cười, rồi nói:

- Chưa kể, vì sao thím lại đối xử tốt với ta như vậy, bận rộn vất vả bán mấy cái túi cho ta. Ngươi không đi hỏi một chút, nha hoàn ở trong viện muốn ra ngoài bán đồ có dễ như vậy không? Mà thím cũng không cần ta cảm ơn, thậm chí còn để tâm kiếm tiền giúp ta.

- Nguyên nhân vì sao?

- Đó là nhờ ngươi. Cũng vì tình cảm giữa hai chúng ta rất tốt, thím vì ngươi nên yêu ai cũng yêu cả đường đi lối về. Ngươi còn không hiểu hay sao?

Nghe Vân Thư nói vậy, Thuý Liễu liền ngây người.

Nàng suy nghĩ một lát rồi khẽ cắn môi.

- Nhìn qua năm mươi mẫu ruộng, ngươi khó tránh khỏi cảm thấy đau lòng. Chỉ sợ ngay cả ta khuyên ngươi hơi thừa. Sự thương yêu của thúc thẩm, có lẽ ngươi cũng hiểu rõ, chỉ có điều tốn thêm một chút thời gian mà thôi.

Vân Thư thấy sắc mặt Thuý Liễu tốt hơn nhiều, liền nói một cách ôn tồn:

- Ngươi cảm thấy ấm ức, người trong nhà đều biết. Cũng vì biết ngươi cảm thấy ấm ức, nên sau này sẽ bồi thường cho ngươi. Còn về tỷ tỷ mình, ngươi cần gì phải so đo với tỷ ấy?



Vân Thư kéo Thuý Liễu lại mà nói chuyện, sắc mặt của Thuý Liễu cũng đỡ hơn nhiều, thậm chí còn cảm thấy xấu hổ.

- Để ta đi xin lỗi mẹ của ta.

- Mẹ con làm gì có chuyện thù hận qua đêm, có gì phải xin lỗi hay không. Chỉ cần lần sau khi gặp thím, ngươi vẫn giống như trước, là thím hiểu được tấm lòng của ngươi rồi.

Nghe Vân Thư cười nói, Thuý Liễu cũng vội vàng lên tiếng:

- Ta không hiểu rõ mọi chuyện như ngươi.

Thuý Liễu thấy Vân Thư chỉ cười không nói gì, thì xấu hổ mà nói:

- Tuổi của chúng ta giống nhau, nhưng ta không thông minh, không nhạy bén bằng ngươi.

- Không phải ta thông minh hơn ngươi, chỉ là do ta gặp phải người cha và bà mẹ kế kia, nên ta mới ao ước có được tình yêu thương từ gia đình giống ngươi.

Vân Thư nghĩ tới chuyện nhà của mình mà chỉ biết cười khổ.

Thuý Liễu cũng biết lai lịch của nàng, thấy nàng hơi thương cảm, lại sợ Vân Thư vẫn nhớ tới chuyện mình bị bán lấy mười lượng bạc, nàng vội vàng im lặng. Cuối cùng, cả hai nàng đều có công việc, bởi vậy cũng không dám ở bên nhau quá lâu. Nhưng chỉ qua vài lời nói, tâm trạng của Thuý Liễu cũng trở nên tốt hơn. Lúc này, Vân Thư mới nhẹ nhõm trở về trong phòng của lão thái thái.

Mặc dù nói là được vào phòng của lão thái thái, nhưng lão thái thái có tám đại nha hoàn hạng nhất, tám nha hoàn hạng hai, mỗi người đều lanh lợi, nên đâu có để Vân Thư đoạt việc của mình.



Bởi vậy, Vân Thư chỉ tới chỗ Trân Châu may vá một vài thứ cho lão thái thái.

Trông nàng chất phác hiền lành, lại vì còn nhỏ tuổi không có sự uy hiếp, nên bởi vậy đám nha hoàn hạng nhất cũng thiên vị nàng một chút. Mà đám nha hoàn hạng hai thì cũng không coi nàng trở thành mối uy hiếp, cho nên có thể coi như có chỗ ở trong phòng lão thái thái.

Lần này, bởi vì lão thái thái bảo nàng thêu hai cái khăn mới, Vân Thư liền ngoan ngoãn ngồi làm việc. Phía đối diện, không biết Trân châu suy nghĩ cái gì, cầm bộ trang phục của lão thái thài mà suy nghĩ xuất thần.

Gần đây, nàng thường xuyên như vậy, có khi ai oán, có khi như bừng tỉnh, có lúc lại cười một cách ngọt ngào, thậm chí còn quên cả việc của bản thân. Vân Thư biết nguyên nhân cũng là do Đường tam gia sắp thành hôn.

Nàng thấy Trân Châu cầm quần áo mà hồn phách như bay đi nơi khác thì hơi do dự, cũng không biết có nên nói hay thôi.

Gần đây, Trân Châu hay mất tập trung, lão thái thái cũng nhìn thấy. Mặc dù không biết nàng nảy sinh tình cảm với Đường tam gia, nhưng là một nha hoàn, thường xuyên mắc lỗi trước mắt chủ nhân là chuyện không nên.

Nhưng lão thái thái luôn ôn hoà thương yêu người khác, có sự tha thứ đối với nha hoàn đã hầu hạ mình vài năm, bởi vậy mới không nói gì.

Nhưng cho dù lão thái thái có bỏ qua thì cũng không nên mắc lỗi.

Vân Thư nghĩ tới tâm trạng của Trân Châu mà thở dài, cuối cùng đã hiểu vì sao Hổ Phách lại nhìn nàng ấy với ánh mắt như vậy.

Nếu Đường tam gia cưới quận chúa Hợp Hương của phủ Tống vương, đó là một người vợ có địa vị cao quý như vậy hoàn toàn xứng đáng ở trong phủ Đường quốc công.

Cho dù xét về mặt địa vị hay lai lịch tôn quý, một nha hoàn như Trân Châu làm sao vượt qua được một vị quận chúa?
7 Bình luận