Vân Thư hơi sửng sốt, không ngờ mặc dù nhìn thái độ của San Hô không tốt, nhưng thật ra lại là đang nghĩ cho Trân Châu.
Vì vậy, nàng cũng không nói gì nữa.
- Lão thái thái luôn thương người, bất cứ đại nha hoàn nào được thả ra khỏi phủ đều cho thêm bạc, thậm chí còn nói, sau này nếu gặp nạn thì có thể tới phủ xin giúp đỡ, cũng không bỏ mặc chúng ta. Tội gì phải lấy sắc làm vợ bé đi theo người.
Sắc mặt San Hô thay đổi liên tục, thấy Vân Thư nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc, nàng cười lạnh rồi nói:
- Lại còn kéo thêm người khác.
Vân Thư thật sự không hiểu ý câu nói này của nàng, chẳng biết Trân Châu còn kéo thêm ai. Nhưng nàng thấy San Hô không phải nổi giận với mình, nên cũng chẳng lo lắng, chỉ đứng bên bàn, nhặt hai miếng bánh rồi bọc vào khăn. Thấy San Hô nhướng mày nhìn mình, nàng đỏ mặt, chạy ra ngoài.
Thấy Thuý Liễu đang cho vẹt ăn ở trong sân, nàng vén rèm, vẫy tay với Thuý Liễu.
Thuý Liễu đang cảm thấy chán, mang cái mặt ỉu xìu cho mấy con vẹt đang nhảy nhót, vừa ríu ra ríu rít vừa ăn. Thấy Vân Thư vẫy mình, ánh mắt nàng như sáng lên, vất nắm thóc trong tay rồi chạy tới.
- Bảo nàng vào đi. Lão thái thái không ở nhà, cũng không phải chú ý tới quy định nhiều. - San Hô ngồi trong phòng nói vọng ra.
Mặc dù nàng nói như vậy, nhưng Thuý Liễu cũng không dám đi vào bên trong, mà chỉ tới cửa rồi dừng lại.
Vân Thư vội vàng lấy bánh trong khăn, cho thẳng vào miệng của nàng.
Mặc dù bình thường trong phủ cũng thường xuyên thưởng cho tiểu nha hoàn một ít bánh, nhưng đồ điểm tâm được làm riêng cho lão thái thái thì ngon hơn nhiều. Thuý Liễu ăn hết một miếng, hai mắt sáng ngời, vội vàng tự mình cầm miếng bánh trong tay Vân Thư mà cho vào miệng.
Hai tiểu nha hoàn nhỏ tuổi, đút bánh cho nhau ăn, nhìn hết sức thân mật. San Hô ngồi ở phía sau nhìn một lát rồi khẽ thở dài, đứng dậy cầm cái đĩa còn một nửa số bánh điểm tâm, lén đưa cho Thuý Liễu mà nói:
- Không ngờ tiểu Vân còn có tấm lòng như vậy. Tình cảm hai tỷ muội các ngươi đúng là tốt.
- Đúng như tỷ tỷ nói, tình cảm của muội với tiểu Vân giống như tỷ muội. - Thuý Liễu hơi hếch đầu lên nói.
Vân Thư đứng bên thấy vậy thì bật cười.
- Tình cảm giống như tỷ muội...
Ánh mắt của San Hô theo phản xạ nhìn về phía Trân Châu. Nàng trầm mặc một lúc rồi nói:
- Cái đó đúng là duyên phận. Tình cảm hôm nay, các ngươi đừng bao giờ quên.
Nàng như nghĩ tới chuyện gì đó, cái giọng nói lớn tiếng và gay gắt vừa rồi cũng biến mất, đi thẳng ra khỏi phòng. Thấy nàng rời đi, Vân Thư cũng chẳng để ý.
- Có chuyện gì vậy? - Thuý Liễu tò mò hỏi thăm.
Làm sao Vân Thư dám nói chuyện của Trân Châu với Thuý Liễu, nàng ngậm miệng thật chặt, cũng không nói câu nào, chỉ bảo Thuý Liễu tranh thủ ăn bánh.
- Nhìn tỷ tỷ San Hô hình như hơi giận, không phải bị ngươi làm đấy chứ? - Thuý Liễu lo lắng hỏi.
- Nếu ta làm cho tỷ ấy giận, tỷ ấy còn cho chúng ta bánh để ăn?
Thấy Thuý Liễu cười, Vân Thư liền đưa số bánh còn lại cho nàng bọc mang về ăn từ từ, sau đó mới để cho Thuý Liễu đi.
Trong thời gian xử lý xong số bánh, Hổ Phách cũng từ bên trong đi ra, nét mặt nàng bình thản không nhận ra đang vui hay buồn. Nhưng Vân Thư lén nhìn, thấy đúng là Trân Châu có khóc, hai mắt vẫn còn ửng hồng. Điều này làm nàng cũng trở nên lo lắng. Chỉ có điều nàng không ngờ Hổ Phách lại tới thẳng trước mặt mình, hơi dừng một chút rồi mớ miệng nói:
- Trân Châu nói có hơn một nửa số quần áo ngoài của lão thái thái là do ngươi may, có phải không?
Vân Thư vội vàng nhìn Trân Châu.
- Cứ nói thật đi. - Trân Châu nói.
Lúc này, Vân Thư mới dám mở miệng “vâng” một tiếng.
- Vốn nghĩ ngươi còn nhỏ tuổi, nhưng không mất bình tĩnh gây sai sót, bởi vậy mới bảo ngươi tới giúp Trân Châu. Có điều bây giờ, ta thấy ngươi làm váy áo cũng không khác nàng, đường may khéo léo. Đã như vậy....
Hổ Phách liếc nhìn Trân Châu một cái, thấy ánh mắt Trân Châu nhìn mình có phần năn nỉ thì nhắm mắt lại, rồi chậm rãi nói trong ánh mắt vui mừng của Trân Châu:
- Mấy ngày tới sợ là tỷ tỷ Trân Châu của ngươi rất bận, cũng không thể tập trung vào công việc cho lão thái thái. Mà lão thái thái cũng không thích thường xuyên thay trang phục, quanh năm suốt tháng cũng chỉ có vài kiểu váy áo, ngươi tập trung vào là được.
- Ý của tỷ tỷ là....
- Sau này những chuyện thêu thùa tỉ mỉ trong phòng lão thái thái thuộc về ngươi.
Hổ Phách dừng một chút, thấy Trân Châu như thở phào, liền nói với Vân Thư:
- Sau này, tiền tháng cấp cho ngươi sẽ theo mức hạng hai. Chỉ có điều hiện tại chưa khuyết vị trí nha hoàn hạng hai, nên không thể cho ngươi đãi ngộ hạng hai được. Ngươi cứ cầm tiền chia theo hạng ba, còn phần chênh lệch với hạng hai, Trân Châu sẽ tự mình bổ sung cho ngươi.
Vì vậy, nàng cũng không nói gì nữa.
- Lão thái thái luôn thương người, bất cứ đại nha hoàn nào được thả ra khỏi phủ đều cho thêm bạc, thậm chí còn nói, sau này nếu gặp nạn thì có thể tới phủ xin giúp đỡ, cũng không bỏ mặc chúng ta. Tội gì phải lấy sắc làm vợ bé đi theo người.
Sắc mặt San Hô thay đổi liên tục, thấy Vân Thư nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc, nàng cười lạnh rồi nói:
- Lại còn kéo thêm người khác.
Vân Thư thật sự không hiểu ý câu nói này của nàng, chẳng biết Trân Châu còn kéo thêm ai. Nhưng nàng thấy San Hô không phải nổi giận với mình, nên cũng chẳng lo lắng, chỉ đứng bên bàn, nhặt hai miếng bánh rồi bọc vào khăn. Thấy San Hô nhướng mày nhìn mình, nàng đỏ mặt, chạy ra ngoài.
Thấy Thuý Liễu đang cho vẹt ăn ở trong sân, nàng vén rèm, vẫy tay với Thuý Liễu.
Thuý Liễu đang cảm thấy chán, mang cái mặt ỉu xìu cho mấy con vẹt đang nhảy nhót, vừa ríu ra ríu rít vừa ăn. Thấy Vân Thư vẫy mình, ánh mắt nàng như sáng lên, vất nắm thóc trong tay rồi chạy tới.
- Bảo nàng vào đi. Lão thái thái không ở nhà, cũng không phải chú ý tới quy định nhiều. - San Hô ngồi trong phòng nói vọng ra.
Mặc dù nàng nói như vậy, nhưng Thuý Liễu cũng không dám đi vào bên trong, mà chỉ tới cửa rồi dừng lại.
Vân Thư vội vàng lấy bánh trong khăn, cho thẳng vào miệng của nàng.
Mặc dù bình thường trong phủ cũng thường xuyên thưởng cho tiểu nha hoàn một ít bánh, nhưng đồ điểm tâm được làm riêng cho lão thái thái thì ngon hơn nhiều. Thuý Liễu ăn hết một miếng, hai mắt sáng ngời, vội vàng tự mình cầm miếng bánh trong tay Vân Thư mà cho vào miệng.
Hai tiểu nha hoàn nhỏ tuổi, đút bánh cho nhau ăn, nhìn hết sức thân mật. San Hô ngồi ở phía sau nhìn một lát rồi khẽ thở dài, đứng dậy cầm cái đĩa còn một nửa số bánh điểm tâm, lén đưa cho Thuý Liễu mà nói:
- Không ngờ tiểu Vân còn có tấm lòng như vậy. Tình cảm hai tỷ muội các ngươi đúng là tốt.
- Đúng như tỷ tỷ nói, tình cảm của muội với tiểu Vân giống như tỷ muội. - Thuý Liễu hơi hếch đầu lên nói.
Vân Thư đứng bên thấy vậy thì bật cười.
- Tình cảm giống như tỷ muội...
Ánh mắt của San Hô theo phản xạ nhìn về phía Trân Châu. Nàng trầm mặc một lúc rồi nói:
- Cái đó đúng là duyên phận. Tình cảm hôm nay, các ngươi đừng bao giờ quên.
Nàng như nghĩ tới chuyện gì đó, cái giọng nói lớn tiếng và gay gắt vừa rồi cũng biến mất, đi thẳng ra khỏi phòng. Thấy nàng rời đi, Vân Thư cũng chẳng để ý.
- Có chuyện gì vậy? - Thuý Liễu tò mò hỏi thăm.
Làm sao Vân Thư dám nói chuyện của Trân Châu với Thuý Liễu, nàng ngậm miệng thật chặt, cũng không nói câu nào, chỉ bảo Thuý Liễu tranh thủ ăn bánh.
- Nhìn tỷ tỷ San Hô hình như hơi giận, không phải bị ngươi làm đấy chứ? - Thuý Liễu lo lắng hỏi.
- Nếu ta làm cho tỷ ấy giận, tỷ ấy còn cho chúng ta bánh để ăn?
Thấy Thuý Liễu cười, Vân Thư liền đưa số bánh còn lại cho nàng bọc mang về ăn từ từ, sau đó mới để cho Thuý Liễu đi.
Trong thời gian xử lý xong số bánh, Hổ Phách cũng từ bên trong đi ra, nét mặt nàng bình thản không nhận ra đang vui hay buồn. Nhưng Vân Thư lén nhìn, thấy đúng là Trân Châu có khóc, hai mắt vẫn còn ửng hồng. Điều này làm nàng cũng trở nên lo lắng. Chỉ có điều nàng không ngờ Hổ Phách lại tới thẳng trước mặt mình, hơi dừng một chút rồi mớ miệng nói:
- Trân Châu nói có hơn một nửa số quần áo ngoài của lão thái thái là do ngươi may, có phải không?
Vân Thư vội vàng nhìn Trân Châu.
- Cứ nói thật đi. - Trân Châu nói.
Lúc này, Vân Thư mới dám mở miệng “vâng” một tiếng.
- Vốn nghĩ ngươi còn nhỏ tuổi, nhưng không mất bình tĩnh gây sai sót, bởi vậy mới bảo ngươi tới giúp Trân Châu. Có điều bây giờ, ta thấy ngươi làm váy áo cũng không khác nàng, đường may khéo léo. Đã như vậy....
Hổ Phách liếc nhìn Trân Châu một cái, thấy ánh mắt Trân Châu nhìn mình có phần năn nỉ thì nhắm mắt lại, rồi chậm rãi nói trong ánh mắt vui mừng của Trân Châu:
- Mấy ngày tới sợ là tỷ tỷ Trân Châu của ngươi rất bận, cũng không thể tập trung vào công việc cho lão thái thái. Mà lão thái thái cũng không thích thường xuyên thay trang phục, quanh năm suốt tháng cũng chỉ có vài kiểu váy áo, ngươi tập trung vào là được.
- Ý của tỷ tỷ là....
- Sau này những chuyện thêu thùa tỉ mỉ trong phòng lão thái thái thuộc về ngươi.
Hổ Phách dừng một chút, thấy Trân Châu như thở phào, liền nói với Vân Thư:
- Sau này, tiền tháng cấp cho ngươi sẽ theo mức hạng hai. Chỉ có điều hiện tại chưa khuyết vị trí nha hoàn hạng hai, nên không thể cho ngươi đãi ngộ hạng hai được. Ngươi cứ cầm tiền chia theo hạng ba, còn phần chênh lệch với hạng hai, Trân Châu sẽ tự mình bổ sung cho ngươi.