- Mua đất?
Vân Thư có phần do dự.
- Sao vậy? Chẳng phải chúng ta đã nói từ trước rồi? Mua đất, sau này cũng có thể được vài thứ như dưa, rau củ quả....
Thuý Liễu thật lòng tính toán cho Vân Thư, thấy nàng còn do dự liền lên tiếng khuyên:
- Ngươi để nhiều bạc ở trong phòng như vậy. Bình thường chẳng biết có bao nhiêu người ra vào phòng, thuận tay cầm đi cũng là chuyện có thể xảy ra. Không bằng bỏ ra mua đất.
Nghe nàng nói như vậy, Vân Thư cũng muốn làm thế. Dù sao thì bạc sẽ càng ngày càng nhiều, không thể nào cứ mang theo bên người. Nhưng nếu mua đất có giấy tờ, cứ bỏ chúng vào trong ví, hằng ngày có thể mang theo người.
Chờ tới khi nàng lên chức nha hoàn hạng hai, đến lúc đó đổi phòng, như vậy cũng không cần phải cẩn thận nữa.
- Cũng được.
Thật ra, Vân Thư không muốn mua đất vào thời điểm này, nhưng nàng vẫn cắn răng nói nhỏ.
Dù sao thì nàng cũng không có nhiều bạc, chỉ mua được một ít đất. Hôm nay mua hai mẫu ở phía Đông , ngày mai lại mua hai mẫu ở phía Tây, ruộng đất không thành một khối, rải rác khắp nơi, sau này muốn quản lý cũng là một vấn đề rắc rối.
Nhưng đây là lần đầu tiên , cứ mua đã rồi tính sau. Nàng nhìn số bạc trước mặt mình. Mặc dù nói là gần hai mươi lượng, nhưng thật ra cũng không nhiều đến mức đó. Vân Thư lại chọn hai cái nhẫn bằng vàng nguyên chất mà lần trước tới chỗ phu nhân Đường quốc công truyền lời, được phu nhân tiện tay thưởng cho, lên trên số bạc, sau đó giao chúng cho Thuý Liễu.
- Như vậy phải làm phiền thím rồi.
- Có gì mà phiền. Dù sao thì mẹ ta cũng muốn mua cho ta. Chúng ta mua cùng một chỗ, sau này cũng chẳng cần quan tâm, chỉ nhờ mẹ ta để ý giúp một chút.
Thuý Liễu nhìn trong phòng không có ai, vội vàng cất số bạc của Vân Thư đi. Thấy nàng vẫn còn băn khoăn, Thuý Liễu liền nói nhỏ:
- Chuyện mà ngươi do dự, làm sao ta không thấy khó xử? Chúng ta tích góp chút bạc rồi mua cùng một chỗ, sau này chưa chắc đã mua được ở chỗ đó. Chỗ này một mẫu, chỗ kia một mẫu, sau này đem bán, rồi lại mua ruộng ở cùng một chỗ. Chỉ có điều bây giờ...
- Sao vậy?
- Tỷ tỷ của ta đang làm ầm ĩ ở nhà. Mẹ của ta suy nghĩ, nếu để tỷ ấy nhìn thấy số bạc của ta ở nhà, chỉ sợ tỷ tỷ của ta lại nghĩ cách chiếm lấy.
Thuý Liễu thở dài một tiếng, nói:
- Thật sự là nhà nào cũng có vấn đề phải đau đầu.
Nàng không dám để tiền bạc của mình tại phòng chung, nên giao cho mẹ mình mang về nhà. Nhưng nếu để tỷ tỷ của nàng nhìn thấy, cũng chẳng biết sẽ lại nảy ra ý định nào nữa.
Mẹ của nàng nghĩ tới chuyện mua đất, sau đó đưa giấy tờ đất cho nàng, không cần phải để ở nhà. Làm như vậy cũng giống như vừa nói với Vân Thư. Vân Thư vẫn còn có sự ưu tư, suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ:
- Ta nhớ bên ngoài có ngân phiếu bằng giấy, hay là sau này chúng ta đổi bạc lấy ngân phiếu đi. Chờ tích góp nhiều một chút, sau đó lại đi mua ruộng tốt.
- Vậy hay là lần này cũng đổi thành ngân phiếu? - Thuý Liễu vội vàng hỏi.
- Không nên. Chỉ là chuyện hai mẫu đất. Có được số ruộng này cũng có thể trồng trọt được cái gì đó, cho dù chúng ta để tự mình ăn hay bán đi lấy tiền cũng tốt. Mà ngươi đã đồng ý rồi, nên chắc thím sẽ để ý mua ruộng tốt cho ngươi. Bây giờ đột nhiên không mua, như vậy sẽ làm phí công của thím.
Vân Thư cũng khuyên Thuý Liễu thành công. Nàng cảm thấy Vân Thư nói cũng đúng, liền mang bạc của mình với Vân Thư đi giao cho mẫu thân. Mấy ngày sau, có một hôm, Thuý Liễu lén gọi Vân Thư tới một chỗ hẻo lánh, rồi lấy giấy tờ ruộng nhét vài tay nàng.
Vân Thư nhìn thì thấy nơi đó là một cái thôn trấn ở gần Kinh thành.
- Đất chỗ này rất tốt.
Trước khi bị bán vào trong phủ của Đường quốc công, tiểu Vân cũng thường nghe người lớn trong nhà nói chuyện, hoặc vô tình nghe hàng xóm nói thôn trấn nào có mua thuận gió hoà, thôn trấn nào có đất đai phì nhiêu, sản lượng rất cao. Thậm chí còn nghe nói người ở thôn trấn nào chất phác, không nhặt của rơi trên đường. Giấy tờ đất mà Thuý Liễu đưa cho nàng ở chỗ mà nghe nói giàu có và đông đúc, ruộng đồng phì nhiêu. Thấy Thuý Liễu hơi đắc ý, lại có phần mất hứng, Vân Thư vội vàng bỏ giấy tờ đất vào trong túi của mình rồi hỏi nhỏ:
- Ngươi làm sao vậy?
- Mẹ ta cũng mua cho tỷ tỷ của ta ở thôn bên cạnh.
- Mua thì cứ mua. Đó là bạc của của thúc thẩm, chẳng lẽ ngươi định ép thúc thẩm không thương tỷ tỷ của ngươi? - Vân Thư khuyên một cách nhỏ nhẹ.
- Cha mẹ ta mua cho tỷ ấy năm mươi mẫu.
Thấy khoé miệng Vân Thư chỉ hơi giật giật mà không nỏi gì, hai mắt Thuý Liễu đỏ lên, nói nhỏ:
- Nếu đối xử như nhau, ta đã chẳng nói. Nhưng nàng ở bên ngoài bao nhiêu ngày, ta ở trong phủ cũng bấy nhiêu ngày. Ở bên ngoài, tỷ ấy là một chủ nhân, bản thân còn sai nô gọi tỳ. Còn ta ở trong phủ thì hầu hạ người khác, nhưng cha mẹ lại chỉ thương tỷ ấy.
Tính ra, năm mươi mẫu ruộng tốt đã đến năm trăm lượng bạc rồi. Mặc dù đối với nhà giàu hào môn không tính là gì, nhưng đối với tiểu nha hoàn như Vân Thư và Thuý Liễu thì phải tích góp bao nhiêu năm mới có thể mua được số ruộng đó?
Chưa kể, Thuý Liễu còn nhỏ tuổi đã phải vào phủ Quốc công hầu hạ, cho dù công việc không nặng nhọc, nhưng hầu hạ người khác thì lấy đâu ra lúc nhàn nhã.
Vân Thư im lặng một chút, khẽ xoa xoa má của Thuý Liễu mà nói nhỏ:
- Ngươi đừng khó chịu. Bình thường, thúc với thẩm cũng thương ngươi.
Chỉ có điều, Thuý Liễu ở trong phủ, bình thường không gặp được, nhưng tỷ tỷ của nàng thì ngày nào cũng gặp được cha mẹ, khó tránh khỏi có sự thiên vị tình cảm.
Chưa kể, tỷ tỷ của Thuý Liễu được sinh ra trước, tận hưởng tình thương yêu nhiều hơn mấy năm, nên sự bất công là điều không tránh được. Nhưng Vân Thư cũng không muốn Thuý Liễu có sự oán giận với cha mẹ, liền vội vàng kéo nàng ngồi bên lan can mà nói nhỏ:
- Cũng chỉ là năm mươi mẫu, tự bản thân chúng ta cũng có thể mua. Chưa kể, ngươi từng nói với ta, thúc thẩm mua năm mươi mẫu này, cũng là vì tỷ tỷ của ngươi sắp lập gia đình, cần phải có của hồi môn.
- Ý của ngươi là sau này bọn họ cũng sẽ mua cho ta?
Vân Thư có phần do dự.
- Sao vậy? Chẳng phải chúng ta đã nói từ trước rồi? Mua đất, sau này cũng có thể được vài thứ như dưa, rau củ quả....
Thuý Liễu thật lòng tính toán cho Vân Thư, thấy nàng còn do dự liền lên tiếng khuyên:
- Ngươi để nhiều bạc ở trong phòng như vậy. Bình thường chẳng biết có bao nhiêu người ra vào phòng, thuận tay cầm đi cũng là chuyện có thể xảy ra. Không bằng bỏ ra mua đất.
Nghe nàng nói như vậy, Vân Thư cũng muốn làm thế. Dù sao thì bạc sẽ càng ngày càng nhiều, không thể nào cứ mang theo bên người. Nhưng nếu mua đất có giấy tờ, cứ bỏ chúng vào trong ví, hằng ngày có thể mang theo người.
Chờ tới khi nàng lên chức nha hoàn hạng hai, đến lúc đó đổi phòng, như vậy cũng không cần phải cẩn thận nữa.
- Cũng được.
Thật ra, Vân Thư không muốn mua đất vào thời điểm này, nhưng nàng vẫn cắn răng nói nhỏ.
Dù sao thì nàng cũng không có nhiều bạc, chỉ mua được một ít đất. Hôm nay mua hai mẫu ở phía Đông , ngày mai lại mua hai mẫu ở phía Tây, ruộng đất không thành một khối, rải rác khắp nơi, sau này muốn quản lý cũng là một vấn đề rắc rối.
Nhưng đây là lần đầu tiên , cứ mua đã rồi tính sau. Nàng nhìn số bạc trước mặt mình. Mặc dù nói là gần hai mươi lượng, nhưng thật ra cũng không nhiều đến mức đó. Vân Thư lại chọn hai cái nhẫn bằng vàng nguyên chất mà lần trước tới chỗ phu nhân Đường quốc công truyền lời, được phu nhân tiện tay thưởng cho, lên trên số bạc, sau đó giao chúng cho Thuý Liễu.
- Như vậy phải làm phiền thím rồi.
- Có gì mà phiền. Dù sao thì mẹ ta cũng muốn mua cho ta. Chúng ta mua cùng một chỗ, sau này cũng chẳng cần quan tâm, chỉ nhờ mẹ ta để ý giúp một chút.
Thuý Liễu nhìn trong phòng không có ai, vội vàng cất số bạc của Vân Thư đi. Thấy nàng vẫn còn băn khoăn, Thuý Liễu liền nói nhỏ:
- Chuyện mà ngươi do dự, làm sao ta không thấy khó xử? Chúng ta tích góp chút bạc rồi mua cùng một chỗ, sau này chưa chắc đã mua được ở chỗ đó. Chỗ này một mẫu, chỗ kia một mẫu, sau này đem bán, rồi lại mua ruộng ở cùng một chỗ. Chỉ có điều bây giờ...
- Sao vậy?
- Tỷ tỷ của ta đang làm ầm ĩ ở nhà. Mẹ của ta suy nghĩ, nếu để tỷ ấy nhìn thấy số bạc của ta ở nhà, chỉ sợ tỷ tỷ của ta lại nghĩ cách chiếm lấy.
Thuý Liễu thở dài một tiếng, nói:
- Thật sự là nhà nào cũng có vấn đề phải đau đầu.
Nàng không dám để tiền bạc của mình tại phòng chung, nên giao cho mẹ mình mang về nhà. Nhưng nếu để tỷ tỷ của nàng nhìn thấy, cũng chẳng biết sẽ lại nảy ra ý định nào nữa.
Mẹ của nàng nghĩ tới chuyện mua đất, sau đó đưa giấy tờ đất cho nàng, không cần phải để ở nhà. Làm như vậy cũng giống như vừa nói với Vân Thư. Vân Thư vẫn còn có sự ưu tư, suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ:
- Ta nhớ bên ngoài có ngân phiếu bằng giấy, hay là sau này chúng ta đổi bạc lấy ngân phiếu đi. Chờ tích góp nhiều một chút, sau đó lại đi mua ruộng tốt.
- Vậy hay là lần này cũng đổi thành ngân phiếu? - Thuý Liễu vội vàng hỏi.
- Không nên. Chỉ là chuyện hai mẫu đất. Có được số ruộng này cũng có thể trồng trọt được cái gì đó, cho dù chúng ta để tự mình ăn hay bán đi lấy tiền cũng tốt. Mà ngươi đã đồng ý rồi, nên chắc thím sẽ để ý mua ruộng tốt cho ngươi. Bây giờ đột nhiên không mua, như vậy sẽ làm phí công của thím.
Vân Thư cũng khuyên Thuý Liễu thành công. Nàng cảm thấy Vân Thư nói cũng đúng, liền mang bạc của mình với Vân Thư đi giao cho mẫu thân. Mấy ngày sau, có một hôm, Thuý Liễu lén gọi Vân Thư tới một chỗ hẻo lánh, rồi lấy giấy tờ ruộng nhét vài tay nàng.
Vân Thư nhìn thì thấy nơi đó là một cái thôn trấn ở gần Kinh thành.
- Đất chỗ này rất tốt.
Trước khi bị bán vào trong phủ của Đường quốc công, tiểu Vân cũng thường nghe người lớn trong nhà nói chuyện, hoặc vô tình nghe hàng xóm nói thôn trấn nào có mua thuận gió hoà, thôn trấn nào có đất đai phì nhiêu, sản lượng rất cao. Thậm chí còn nghe nói người ở thôn trấn nào chất phác, không nhặt của rơi trên đường. Giấy tờ đất mà Thuý Liễu đưa cho nàng ở chỗ mà nghe nói giàu có và đông đúc, ruộng đồng phì nhiêu. Thấy Thuý Liễu hơi đắc ý, lại có phần mất hứng, Vân Thư vội vàng bỏ giấy tờ đất vào trong túi của mình rồi hỏi nhỏ:
- Ngươi làm sao vậy?
- Mẹ ta cũng mua cho tỷ tỷ của ta ở thôn bên cạnh.
- Mua thì cứ mua. Đó là bạc của của thúc thẩm, chẳng lẽ ngươi định ép thúc thẩm không thương tỷ tỷ của ngươi? - Vân Thư khuyên một cách nhỏ nhẹ.
- Cha mẹ ta mua cho tỷ ấy năm mươi mẫu.
Thấy khoé miệng Vân Thư chỉ hơi giật giật mà không nỏi gì, hai mắt Thuý Liễu đỏ lên, nói nhỏ:
- Nếu đối xử như nhau, ta đã chẳng nói. Nhưng nàng ở bên ngoài bao nhiêu ngày, ta ở trong phủ cũng bấy nhiêu ngày. Ở bên ngoài, tỷ ấy là một chủ nhân, bản thân còn sai nô gọi tỳ. Còn ta ở trong phủ thì hầu hạ người khác, nhưng cha mẹ lại chỉ thương tỷ ấy.
Tính ra, năm mươi mẫu ruộng tốt đã đến năm trăm lượng bạc rồi. Mặc dù đối với nhà giàu hào môn không tính là gì, nhưng đối với tiểu nha hoàn như Vân Thư và Thuý Liễu thì phải tích góp bao nhiêu năm mới có thể mua được số ruộng đó?
Chưa kể, Thuý Liễu còn nhỏ tuổi đã phải vào phủ Quốc công hầu hạ, cho dù công việc không nặng nhọc, nhưng hầu hạ người khác thì lấy đâu ra lúc nhàn nhã.
Vân Thư im lặng một chút, khẽ xoa xoa má của Thuý Liễu mà nói nhỏ:
- Ngươi đừng khó chịu. Bình thường, thúc với thẩm cũng thương ngươi.
Chỉ có điều, Thuý Liễu ở trong phủ, bình thường không gặp được, nhưng tỷ tỷ của nàng thì ngày nào cũng gặp được cha mẹ, khó tránh khỏi có sự thiên vị tình cảm.
Chưa kể, tỷ tỷ của Thuý Liễu được sinh ra trước, tận hưởng tình thương yêu nhiều hơn mấy năm, nên sự bất công là điều không tránh được. Nhưng Vân Thư cũng không muốn Thuý Liễu có sự oán giận với cha mẹ, liền vội vàng kéo nàng ngồi bên lan can mà nói nhỏ:
- Cũng chỉ là năm mươi mẫu, tự bản thân chúng ta cũng có thể mua. Chưa kể, ngươi từng nói với ta, thúc thẩm mua năm mươi mẫu này, cũng là vì tỷ tỷ của ngươi sắp lập gia đình, cần phải có của hồi môn.
- Ý của ngươi là sau này bọn họ cũng sẽ mua cho ta?