Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 16: Mua đất (2)

Số chữ: 970
Tới bây giờ, nàng cũng không còn khoan dung với Oanh Nhi nữa. Mà cũng vì cuộc sống đầy đủ hơn, nên gương mặt của Vân Thư cũng đầy đặn hơn, xinh xắn hơn vài phần. Mà khi nàng tới phòng của lão thái thái hầu hạ đã mời mấy tiểu nha hoàn trong phòng ăn cơm, mặc dù chỉ bỏ một lượng bạc nhờ mấy người trong phòng bếp làm thêm vài món ăn, nhưng cũng thể hiện được tấm lòng của mình.

Vân Thư rất biết đối nhân xử thế, nên mặc dù vượt qua nhiều người khác, giống như cá chép vượt long môn, nhưng không bị nhiều người ghen ghét.

- Ai thèm ghen. Chỉ là một bộ quần áo mà thôi. Cho dù có đẹp, mặc lên người cũng chỉ là một nô tỳ.

- Nói cứ như ngươi không phải là một nô tỳ ấy. - Thuý Liễu mỉa mai lại.

Nàng cùng với Vân Thư chống lại Oanh Nhi, cả hai bên đều không dễ chọc, nên mấy tiểu nha hoàn khác im lặng, rời đi nơi khác.

Oanh Nhi thấy hai nàng hợp sức chống lại mình, nhất thời giận tới mức đỏ mắt.

Nàng vốn là người đứng đầu trong số tiểu nha hoàn, có đủ mọi sự lựa chọn. Nhưng không ngờ sinh ra lại gặp phải một kẻ xấu xa như Vân Thư, nịnh nọt Hổ Phách được lão thái thái yêu thích nhất, bây giờ chui vào trước mặt lão thái thái.

Nghe nói lão thái thái rất thích đồ Vân Thư may vá. Bình thường, ngay cả tỷ tỷ của nàng là Phỉ Thuý cũng không dám tự ý động tới. Lại nghĩ đến bây giờ, bản thân bị Hổ Phách ép cho phải ở yên trong phòng pha trà, cho dù có lanh lợi tới mấy cũng không làm dược gì, nàng ta lại càng tức giận.

Vân Thư cũng mặc kệ nàng ta.

Thấy Vân Thư không để ý tới mình, Oanh Nhi hơi đảo mắt, không nói thêm câu gì, quay người bỏ đi.



- Ta thấy hình như nàng ta không có ý tốt.

- Chỗ này ở trong phủ Quốc công, cho dù nàng ta muốn làm gì cũng chẳng được.

Vân Thư thấy trong phòng không còn ai, mới lấy mấy cái túi thêu xong ở bên trong quần áo của mình đưa cho Thuý Liễu và nói nhỏ:

- Bây giờ, ta còn phải may vá cho lão thái thái, nên thêu số túi này hơi chậm một chút. Nhưng nếu ngươi muốn học, ta có thể dạy cho ngươi.

Đây là việc có thể kiếm tiền. Mặc dù Vân Thư không được rảnh rỗi, nhưng Thuý Liễu vẫn là một tiểu nha hoàn không bận rộn. Ngày thường, để nàng cầm ít chỉ thêu túi để mẹ nàng bán, chẳng phải quá tốt? Mấy cái túi thêu của Vân Thư đều rất rực rỡ, lại tinh tế khéo léo, bởi vậy mỗi cái đều có thể bán được tới tám mươi đồng.

Nếu thêu mấy cái túi này thuần thục rồi, thậm chí trong một ngày, kiếm tiền còn nhiều hơn tiền tháng của nha hoàn.

Thuý Liễu hơi cúi đầu ủ rũ.

- Ngươi nghĩ ta không muốn học? Chỉ cần nhìn đường thêu phức tạp của ngươi, mũi kim xuyên qua xuyên lại, ta cảm thấy hoa cả mắt. Ta không làm được.

Nàng nhìn ra bên ngoài, rồi móc trong cái túi đeo bên hông của mình ra ít bạc vụn, lén đưa cho Vân Thư rồi nói:

- Đây là tiền bán hai mươi cái túi thêu mà ngươi đưa cho ta. Ngoại trừ số này, thật ra mấy cái mẫu cây lựu ngươi làm lúc rảnh rỗi, bán được tốt hơn. Cây lựu nở hoa, đây là điềm may mắn, lại tinh tế khéo léo, ẩn chứa trong đó nhiều phúc, có ai không muốn mua?



Lúc trước, khi Vân Thư đưa cho nàng mấy cái hoa kết cây lựu nở hoa đỏ rực, Thuý Liễu thấy mà ngây người.

Một cái cây lựu to nở hoa đỏ rực, nhìn từ xa sống động như thật, so với cây lựu chính thức không có gì khác biệt.

Cũng chẳng biết Vân Thư nghĩ thế nào mà có thể thêu và đính được một cây thạch lựu như vậy.

Vân Thư cũng không nói đây là hình thêu lập thể, ước tính chỗ bạc vụn này cũng phải chừng năm sáu lượng, liền biết đúng là thạch lựu bán không hề rẻ. Nhưng nguyên nhân nó mang ý nghĩa tốt, nhà nào cũng muốn mua một món đồ thể hiện điềm may để trong phòng. Dù sao thì nhiều con nhiều phúc cũng là nguyện vọng của dân chúng bây giờ.

Nàng lấy số bạc vẫn giấu trên người ra, rồi ngạc nhiên phát hiện, bản thân đã tích góp gần đủ hai mươi lượng bạc. Lúc này, mới hầu hạ lão thái thái được ít ngày. Lão thái thái rất hào phóng, thường xuyên ban thưởng cho người khác. Mà lão thái thái lại thích túi thêu của nàng, nên cũng được hai ba lượng bạc.

Lúc nhận không để ý, tới bây giờ lấy ra trước mắt mới phát hiện không hề ít, khá nặng rồi.

Vân Thư cảm thấy hơi đau đầu.

Số bạc mỗi ngày của nàng từ từ nhiều lên, không thể ngày nào cũng mang theo bên mình, nếu không chẳng phải có một ngày sẽ mệt tới chết?

Nhưng nghĩ đến chuyện để nhiều bạc như vậy trong phòng ở chung, thật sự nàng hơi khó xử.

Thuý Liễu thấy nàng khó xử, cũng hơi lo lắng. Bất ngờ nhớ ra một chuyện, nàng vội vàng vỗ tay.

- Đúng rồi, mẹ của ta đang tìm mua cho ta hai mẫu đất đây. Hay là ngươi đưa bạc cho mẹ ta, nhờ bà ấy mua cùng một chỗ?
9 Bình luận