Chỉ vì đang ở trước mặt lão thái thái, nên hắn cũng không nói điều gì khác, chỉ nói một câu:
- Đa tạ.
Âm thanh của hắn vang lên có phần khàn khàn.
- Cái này có phải là do vẫn còn hơi rượu hôm qua chưa tình? - Lão thái thái hỏi một cách ân cần.
- Không có gì. Mẫu thân không phải lo lắng.
Đường tam gia hơi xoa xoa mắt, nói có phần uể oải:
- Cũng chỉ uống vài chén với đám đồng niên.
Hắn tỏ ra rất ung dung, thể hiện rõ phong thái của một vị quý công tử xuất thân từ gia đình giàu có cao quý.
Vân Thư đứng phía sau Hổ Phách cũng hiểu dược vì sao Trân Châu lại cảm mến Đường Tam gia. Vào lúc này, có thể thấy, mặc dù gương mặt của Đường tam gia vẫn còn chút dấu vết say rượu, nhưng tinh thần khá tốt. Hắn liếc mắt nhìn Trân Châu một cái rồi hỏi:
- Sao không thấy đại ca và nhị ca?
Lão thái thái phủ Đường quốc công có ba người con trai, ngoại trừ Nhị gia ở trong phủ là do vợ thứ sinh ra, Đường quốc công và Đường tam gia đều là con đích, là con ruột của lão thái thái.
Có con ruột làm quốc công, lại có triển vọng tương lai sáng sủa, hiển nhiên mấy đứa con đều vô cùng hiếu thuận, ngay cả con thứ cũng rất cung kính với lão thái thái.
- Nó đang bận nhiều chuyện. Ngươi cũng biết đại ca của ngươi hiện đang được Bệ hạ dùng ở vị trí quan trọng.
Nói câu này, thái độ của lão thái thái vô cùng kiêu hãnh.
Trong hai đứa con ruột của bàn, con trưởng có được vị trí cao quý trong triều, có một vị trí trước mặt Hoàng đế. Còn đứa con trước mặt mình, vừa có tài lại vừa hào hoa phong nhã, bây giờ còn đỗ Thám Hoa. Cho dù là đứa con do vợ thứ sinh ra hơi tầm thường, nhưng cũng nghe lời và hiếu thuận. Cơ bản, lão thái thái rất hài lòng. Ngoại trừ một chuyện tiếc nuối duy nhất trong kiếp này, còn lại cả cuộc đời của bà có thể nói là vô cùng viên mãn.
Thấy Đường tam gia gật đầu, bà không nhịn được ân cần hỏi thăm:
- Sắp tới đi chỗ nào làm việc?
- Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa đều tới viện Hàn Lâm. Ngài đừng lo lắng. Mặc dù viện Hàn Lâm hơi kham khổ nhưng là nơi thanh tịnh cao quý, phù hợp để rèn luyện.
Đường tam gia nhỏ giọng an ủi, nhưng lão thái thái cũng không để ý tới chuyện đó, chỉ nói với con mình:
- Nếu chỗ đó thanh nhàn, như vậy ấn định hôn nhân của ngươi trước đi.
Thấy Đường tam gia trầm ngâm, bà chậm rãi nói về điều kiện của quận chúa Hợp Hương phủ Tống vương. Đường tam gia liền gật đầu, nói:
- Nếu mẫu thân và đại tẫu đều nói tốt, như vậy thì đúng là tốt. Bản thân con không có ý kiến gì.
Hắn cười cười, nói với lão thái thái:
- Chỉ cần người ta hiếu thuận với mẫu thân là được rồi.
- Từ nhỏ, ngươi đã biết nói ngọt rồi.
Tất nhiên, lão thái thái thích nghe những lời như vậy.
Là một người mẹ, có ai không hy vọng con mình có được một mối nhân duyên tốt, nhưng đồng thời cũng không muốn con mình cưới phải một người vợ mà quên mất mẹ của mình.
Vân Thư chỉ khoanh tay dứng đó. Nhưng cho dù nàng lặng lẽ đừng bên cạnh Hổ Phách thì Đường tam gia vẫn theo phản xạ nhìn nàng một cái, hắn cảm thấy một tiểu nha hoàn được phép hầu hạ lão thái thái đúng là hơi thú vị.
Gần đây, hắn vẫn biết rằng lão thái thái tin tưởng đám đại nha hoàn. Tiểu nha hoàn này còn nhỏ tuổi, nhưng nếu lão thái thái chấp thuận sử dụng nàng, hiển nhiên là có được năng lực nào đó. Hắn liếc mắt nhìn Vân Thư đang đứng một cách ngoan ngoãn, lão thái thái cũng nhận ra, thấy ánh mắt của con mình có phần thắc mắc liền cười nói:
- Đây là nha đầu mới được đề cử thêu thùa may vá. Nghe Hổ Phách và Trân Châu đều khen kỹ thuật may vá của nàng. Trân Châu cũng đã lớn tuổi, chỉ mấy năm nữa là phải lập gia đình, nên cũng cần chọn một người hiểu cách may vá ở bên cạnh ta.
- Trân Châu sắp lập gia đình hay sao? - Đường tam gia vừa giơ chén trà lên uống, vừa cười hỏi.
Nghe vậy, nhất thời gương mặt Trân Châu liền ửng đỏ.
- Cũng chưa vội. Nhất thời ta còn chưa thể để nàng đi. - Lão thái thái vừa cười vừa nói.
Bà vô cùng yêu thương đứa con nhỏ này, nên hỏi Đường tam gia đã chuẩn bị đồ để tới viện Hàn Lâm chưa? Đương tam gia cũng không để ý tới chuyện lão thái thái dong dài, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của bà.
Nhờ sự cho phép của lão thái thái, cuối cùng Vân Thư cũng được xuất hiện trong phòng của bà.
Bây giờ, nàng không phải trông phòng nấu trà, chỉ hầu hạ trong phòng lão thái thái. Đồng thời, cũng vì còn nhỏ, nên nàng thường xuyên đi theo, học Hổ Phách cách xử lý những chuyện lớn, chuyện nhỏ trong phòng, ngoài ra còn có việc ban thưởng. Lúc rảnh rỗi, nàng còn phải đi theo Trân Châu học cách thêu quần áo cho lão thái thái.
Lão thái thái không thích người ngoài may quần áo cho mình, cho dù từ cái túi, cái khăn cho nhỏ, cho tới giày tất, áo lót....cơ bản đều là nha hoàn ở bên cạnh may vá.
Chỉ trừ quần áo bốn mùa mặc ngoài là do người may vá trong phủ làm, ngoài ra những loại đồ lót, hay vật mang theo người đều được giao cho Trân Châu và Vân Thư.
Vân Thư còn nhỏ tuổi, hiện tại chỉ làm túi, giày và tất, ngoài ra có thêu một ít hình trên cổ tay áo cho lão thái thái. Những kiểu áo khoác ngoài, bình thường đều do Trân Châu làm. Nhưng Vân Thư có thể cảm nhận được sự xao động của Trân Châu.
Có lẽ là do Đường Tam gia sắp cưới vợ, cũng có lẽ giữa nàng với Đường tam gia có một lời hứa nào đó, nên tinh thần của Trân Châu không được tập trung. Thấy trái tim của nàng cơ bản bay tới bên cạnh Đường tam gia, bây giờ chỉ mau chóng bỏ việc của lão thái thái để đi làm quần áo cho Đường tam gia, Vân Thư cũng chỉ biết thở dài.
Đối với nàng, coi như là một bước lên trời, bên giờ đã được xuất hiện trước mặt lão thái thái.
Cũng vì nàng thêu khăn, thêu túi rất cẩn thận, màu sắc rực rỡ trang nhã, nên được lão thái thái thưởng cho hai lần.
Cho tới thời điểm đám nha hoàn trong viện được phát quần áo mới, quần áo của Vân Thư hoàn toàn khác với kiểu cách của nha hoàn hạng ba, cho dù chất liệu vải vay đường chỉ cũng đều theo quy cách của nha hoàn hạng hai. Dù sao thì thường xuyên hầu hạ trước mặt lão thái thái, nếu cứ mặc kiểu trang phục của tiểu nha hoàn hạng ba, khó tránh khỏi chuyện làm cho lão thái thái không thích.
Nàng bưng bộ đồ mới trở về phòng ở chung, chỉ thấy Oanh Nhi liếc mình với ánh mắt ghen ghét, cũng không có ý định động tay động chân, mà chỉ nói với cái giọng chua lòm:
- Phượng hoàng trong phòng chúng ta đã về, đúng là vất vả.
- Làm gì có phượng hoàng, chỉ nhờ chút lộc của lão thái thái, nên được nhận bộ quần áo tốt. Chẳng lẽ có ai thiếu quần áo, mà nói khó nghe như vậy?
Vân Thư bình thản nói một câu, rồi đặt quần áo xuống bên cạnh Thuý Liễu.
- Đa tạ.
Âm thanh của hắn vang lên có phần khàn khàn.
- Cái này có phải là do vẫn còn hơi rượu hôm qua chưa tình? - Lão thái thái hỏi một cách ân cần.
- Không có gì. Mẫu thân không phải lo lắng.
Đường tam gia hơi xoa xoa mắt, nói có phần uể oải:
- Cũng chỉ uống vài chén với đám đồng niên.
Hắn tỏ ra rất ung dung, thể hiện rõ phong thái của một vị quý công tử xuất thân từ gia đình giàu có cao quý.
Vân Thư đứng phía sau Hổ Phách cũng hiểu dược vì sao Trân Châu lại cảm mến Đường Tam gia. Vào lúc này, có thể thấy, mặc dù gương mặt của Đường tam gia vẫn còn chút dấu vết say rượu, nhưng tinh thần khá tốt. Hắn liếc mắt nhìn Trân Châu một cái rồi hỏi:
- Sao không thấy đại ca và nhị ca?
Lão thái thái phủ Đường quốc công có ba người con trai, ngoại trừ Nhị gia ở trong phủ là do vợ thứ sinh ra, Đường quốc công và Đường tam gia đều là con đích, là con ruột của lão thái thái.
Có con ruột làm quốc công, lại có triển vọng tương lai sáng sủa, hiển nhiên mấy đứa con đều vô cùng hiếu thuận, ngay cả con thứ cũng rất cung kính với lão thái thái.
- Nó đang bận nhiều chuyện. Ngươi cũng biết đại ca của ngươi hiện đang được Bệ hạ dùng ở vị trí quan trọng.
Nói câu này, thái độ của lão thái thái vô cùng kiêu hãnh.
Trong hai đứa con ruột của bàn, con trưởng có được vị trí cao quý trong triều, có một vị trí trước mặt Hoàng đế. Còn đứa con trước mặt mình, vừa có tài lại vừa hào hoa phong nhã, bây giờ còn đỗ Thám Hoa. Cho dù là đứa con do vợ thứ sinh ra hơi tầm thường, nhưng cũng nghe lời và hiếu thuận. Cơ bản, lão thái thái rất hài lòng. Ngoại trừ một chuyện tiếc nuối duy nhất trong kiếp này, còn lại cả cuộc đời của bà có thể nói là vô cùng viên mãn.
Thấy Đường tam gia gật đầu, bà không nhịn được ân cần hỏi thăm:
- Sắp tới đi chỗ nào làm việc?
- Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và Thám Hoa đều tới viện Hàn Lâm. Ngài đừng lo lắng. Mặc dù viện Hàn Lâm hơi kham khổ nhưng là nơi thanh tịnh cao quý, phù hợp để rèn luyện.
Đường tam gia nhỏ giọng an ủi, nhưng lão thái thái cũng không để ý tới chuyện đó, chỉ nói với con mình:
- Nếu chỗ đó thanh nhàn, như vậy ấn định hôn nhân của ngươi trước đi.
Thấy Đường tam gia trầm ngâm, bà chậm rãi nói về điều kiện của quận chúa Hợp Hương phủ Tống vương. Đường tam gia liền gật đầu, nói:
- Nếu mẫu thân và đại tẫu đều nói tốt, như vậy thì đúng là tốt. Bản thân con không có ý kiến gì.
Hắn cười cười, nói với lão thái thái:
- Chỉ cần người ta hiếu thuận với mẫu thân là được rồi.
- Từ nhỏ, ngươi đã biết nói ngọt rồi.
Tất nhiên, lão thái thái thích nghe những lời như vậy.
Là một người mẹ, có ai không hy vọng con mình có được một mối nhân duyên tốt, nhưng đồng thời cũng không muốn con mình cưới phải một người vợ mà quên mất mẹ của mình.
Vân Thư chỉ khoanh tay dứng đó. Nhưng cho dù nàng lặng lẽ đừng bên cạnh Hổ Phách thì Đường tam gia vẫn theo phản xạ nhìn nàng một cái, hắn cảm thấy một tiểu nha hoàn được phép hầu hạ lão thái thái đúng là hơi thú vị.
Gần đây, hắn vẫn biết rằng lão thái thái tin tưởng đám đại nha hoàn. Tiểu nha hoàn này còn nhỏ tuổi, nhưng nếu lão thái thái chấp thuận sử dụng nàng, hiển nhiên là có được năng lực nào đó. Hắn liếc mắt nhìn Vân Thư đang đứng một cách ngoan ngoãn, lão thái thái cũng nhận ra, thấy ánh mắt của con mình có phần thắc mắc liền cười nói:
- Đây là nha đầu mới được đề cử thêu thùa may vá. Nghe Hổ Phách và Trân Châu đều khen kỹ thuật may vá của nàng. Trân Châu cũng đã lớn tuổi, chỉ mấy năm nữa là phải lập gia đình, nên cũng cần chọn một người hiểu cách may vá ở bên cạnh ta.
- Trân Châu sắp lập gia đình hay sao? - Đường tam gia vừa giơ chén trà lên uống, vừa cười hỏi.
Nghe vậy, nhất thời gương mặt Trân Châu liền ửng đỏ.
- Cũng chưa vội. Nhất thời ta còn chưa thể để nàng đi. - Lão thái thái vừa cười vừa nói.
Bà vô cùng yêu thương đứa con nhỏ này, nên hỏi Đường tam gia đã chuẩn bị đồ để tới viện Hàn Lâm chưa? Đương tam gia cũng không để ý tới chuyện lão thái thái dong dài, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của bà.
Nhờ sự cho phép của lão thái thái, cuối cùng Vân Thư cũng được xuất hiện trong phòng của bà.
Bây giờ, nàng không phải trông phòng nấu trà, chỉ hầu hạ trong phòng lão thái thái. Đồng thời, cũng vì còn nhỏ, nên nàng thường xuyên đi theo, học Hổ Phách cách xử lý những chuyện lớn, chuyện nhỏ trong phòng, ngoài ra còn có việc ban thưởng. Lúc rảnh rỗi, nàng còn phải đi theo Trân Châu học cách thêu quần áo cho lão thái thái.
Lão thái thái không thích người ngoài may quần áo cho mình, cho dù từ cái túi, cái khăn cho nhỏ, cho tới giày tất, áo lót....cơ bản đều là nha hoàn ở bên cạnh may vá.
Chỉ trừ quần áo bốn mùa mặc ngoài là do người may vá trong phủ làm, ngoài ra những loại đồ lót, hay vật mang theo người đều được giao cho Trân Châu và Vân Thư.
Vân Thư còn nhỏ tuổi, hiện tại chỉ làm túi, giày và tất, ngoài ra có thêu một ít hình trên cổ tay áo cho lão thái thái. Những kiểu áo khoác ngoài, bình thường đều do Trân Châu làm. Nhưng Vân Thư có thể cảm nhận được sự xao động của Trân Châu.
Có lẽ là do Đường Tam gia sắp cưới vợ, cũng có lẽ giữa nàng với Đường tam gia có một lời hứa nào đó, nên tinh thần của Trân Châu không được tập trung. Thấy trái tim của nàng cơ bản bay tới bên cạnh Đường tam gia, bây giờ chỉ mau chóng bỏ việc của lão thái thái để đi làm quần áo cho Đường tam gia, Vân Thư cũng chỉ biết thở dài.
Đối với nàng, coi như là một bước lên trời, bên giờ đã được xuất hiện trước mặt lão thái thái.
Cũng vì nàng thêu khăn, thêu túi rất cẩn thận, màu sắc rực rỡ trang nhã, nên được lão thái thái thưởng cho hai lần.
Cho tới thời điểm đám nha hoàn trong viện được phát quần áo mới, quần áo của Vân Thư hoàn toàn khác với kiểu cách của nha hoàn hạng ba, cho dù chất liệu vải vay đường chỉ cũng đều theo quy cách của nha hoàn hạng hai. Dù sao thì thường xuyên hầu hạ trước mặt lão thái thái, nếu cứ mặc kiểu trang phục của tiểu nha hoàn hạng ba, khó tránh khỏi chuyện làm cho lão thái thái không thích.
Nàng bưng bộ đồ mới trở về phòng ở chung, chỉ thấy Oanh Nhi liếc mình với ánh mắt ghen ghét, cũng không có ý định động tay động chân, mà chỉ nói với cái giọng chua lòm:
- Phượng hoàng trong phòng chúng ta đã về, đúng là vất vả.
- Làm gì có phượng hoàng, chỉ nhờ chút lộc của lão thái thái, nên được nhận bộ quần áo tốt. Chẳng lẽ có ai thiếu quần áo, mà nói khó nghe như vậy?
Vân Thư bình thản nói một câu, rồi đặt quần áo xuống bên cạnh Thuý Liễu.