Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 14: Vô Tích Sự (1)

Số chữ: 1008
- Tam gia.

Chỉ nghe có tiếng gọi như vậy, rồi cái rèm được vén lên. Vân Thư liền thấy một vị công tử tuấn tú, mặc áo gấm, ánh mắt trông có một chút gì đó phong lưu đa tình.

Nét mặt của hắn như đang mỉm cười, trông có phần bình dị gần gũi, lại giống như một người tốt bụng. Vào lúc này, ánh mắt của hắn có một chút hồng hồng, nét mặt như hơi say nhưng đôi mắt kia vẫn trông sáng ngời. Vừa đi vào, như theo phản xạ, hắn nhìn về phía Vân Thư. Vân Thư thấy hắn cười cười nhìn thẳng về phía mình, lại nghe bên cạnh có tiếng động, nàng quay đầu nhìn thì thấy gương mặt của Trân Châu đã đỏ ửng.

Nàng ngẩng đầu, xấu hổ, liếc mắt nhìn vị công tử thanh niên đó một cái rồi vội vàng quay đầu đi.

Đường tam gia hơi nhếch miệng, ánh mắt trở nên hiền hoà, nhìn sang nơi khác.

Vân Thư hơi sửng sốt, nhưng nàng lập tức hiểu ngay, đồng thời cũng cảm thấy kinh ngạc.

Mối quan hệ của vị Tam gia Tham hoa trong phù này với Trân Châu là....

Chẳng trách... Chẳng trách Trân Châu vội vã muốn giao lại công việc thêu thùa cho lão thái thái, chỉ sợ trong suy nghĩ đã muốn được ở bên cạnh Đường tam gia lâu dài, không muốn ở trong phòng của lão thái thái nữa rồi.

Nếu trái tim đã xao xuyến, hiển nhiên không còn tập trung để ý tới chuyện hầu hạ lão thái thái nữa rồi.

Nghĩ tới đây, tâm trạng của Vân Thư có phần phức tạp.



Ngày hôm qua, rõ ràng nàng ấy đã nghe thấy phu nhân Đường quốc công và lão thái thái nói về chuyện hôn nhân của Đường tam gia, nếu không có vấn đề gì, chỉ sợ sẽ ấn định là vị quận chúa Hợp Hương của phủ Tống vương mà phu nhân Đường quốc công nhắc đến. Một vị quân chúa có địa vị cao quý như vậy được gả cho Đường tam gia, sau này Trân Châu sẽ đứng ở vị trí nào?

Chẳng lẽ đi làm thị thiếp cho Đường tam gia?

Ở dưới mắt của một vị quận chúa tông thất cao quý như vậy liệu có được cuộc sống tốt hay không? Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng nàng biết mình không có tư cách nói gì với một đại nha hoàn như Trân Châu. Thấy Trân Châu nhẹ nhàng đi gọi lão thái thái, Vân Thư không thể làm gì khác, chỉ cúi đầu thu dọn đồ dùng thêu thùa và cái khăn mà Trân Châu đặt trân ghế, cho vào một cái giỏ trúc to ở gần đó.

Thấy nàng biết nhìn công việc, chủ động thu dọn đồ trong phòng lão thái thái, Hổ Phách hơi mỉm cười, gọi nàng đi theo mình tới phòng nấu trà để bưng trà.

Cũng vì Đường Tam gia thích Vũ Tiền Long Tỉnh, nên Vân Thư chuẩn bị nước trà mới, rồi bưng lấy.

- Sau này, ngươi hầu hạ trong phòng lão thái thái. Mặc dù chỉ là hạng ba, nhưng sau này người khác trong phòng lão thái thái có gì, ngươi cũng sẽ được hưởng một phần.

Hổ Phách thấy nàng pha trà một cách nhẹ nhàng, nước trà không hề văng ra ngoài lấy một giọt thì khẽ gật đầu. Thậm chí nàng đã có một cách đánh giá khác khi thấy một thiếu nữ còn nhỏ mà đã có thể pha trà thuần thục như vậy.

Pha trà, nhìn thì rất bình thường, đơn giản, cứ như người nào cũng có thể làm được một cách vừa nhẹ nhàng, nhanh chóng, lại không văng ra một giọt nước trà nào. Chưa kể, tay rót trà không hề run rẩy, châm trà chỉ tám phần mười, đây không phải là một chuyện dễ dàng.

Vân Thư lên tiếng đáp lại.

Bây giờ, nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, nên đại nha hoàn nói gì thì mình cứ làm cái đó. Tới khi đến phòng của lão thái thái, nàng thấy Trân Châu đứng sau lão thái thái, đồng thời cố gằng tỏ ra bình thản, tránh để lão thái thái phát hiện, trong lòng chợt nảy sinh sự đồng cảm.



Chỉ cần nhìn cũng đủ biết, có lẽ lão thái thái không biết nàng có mối quan hệ với Đường tam gia, vẫn đang hăng hái nói tới chuyện hôn nhân của Đường tam gia, không quan tâm tới nét mặt của Trân Châu. Nhưng Vân Thư vẫn hơi thăm dò, liếc mắt nhìn Trân Châu một cái, rồi lại nhìn ấm trà trên tay.

- Để cho ta.

Quả nhiên, Trân Châu bước tới nói với Vân Thư.

Hiển nhiên, nàng không muốn bỏ qua cơ hội được ở gần với Đường tam gia.

Cho dù chỉ là được tới gần để châm trà mà thôi.

Vân Thư cũng không cướp công việc của nàng trước mặt lão thái thái. Mặc dù Trân Châu là đại nha hoàn, không phải làm việc này, nhưng Vân Thư vẫn đưa ấm trà cho nàng.

Thấy nàng hiểu ý, Trân Châu không nhịn được mỉm cười, chỉ hơi liếc Hổ Phách một cái.

Đúng là tiểu Vân hiểu chuyện hơn so với Oanh Nhi. Mặc dù nói là giúp đám đại nha hoàn các nàng làm việc, nhưng có đôi khi, đại nha hoàn không thích để người ta giúp trong một số chuyện. Oanh Nhi không phát hiện ra tâm trạng của các nàng, cho nên tranh làm khá nhiều.

Trước đó, Trân Châu bị Oanh Nhi cướp lấy một lần rót nước cho Đường tam gia, mặc dù không vui, nhưng nàng cũng không nói ra. Bây giờ, nàng cầm ấm trà cho tay, rót trà mới cho lão thái thái, sau đó mới vui vẻ, dịu dàng đi tới trước mặt Đường tam gia.

Vị Thám Hoa lang trẻ tuổi tuấn tú hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn người nha hoàn trước mắt, ánh mắt không giấu được nụ cười.
9 Bình luận