- Đó....đó là do Oanh Nhi còn nhỏ. - Phỉ Thuý vội vàng nói.
- Nàng ấy còn nhỏ, nhưng chẳng lẽ ngươi cũng vẫn còn nhỏ? Vẫn còn non nớt như vậy mà đã dẫn vào trong phòng lão thái thái, chẳng lẽ bảo lão thái thái hầu hạ muội muội của ngươi?
Bình thường, mặc dù Hổ Phách khá lãnh đạm, cũng hiếm khi cáu giận, nhưng không ngờ một khi nàng nổi giận, ngay cả đại nha hoàn giống nàng như Phỉ Thuý cũng không dám mở miệng cãi lại.
Vân Thư biết rõ chuyện bản thân mình cùng với Thuý Liễu nhìn thấy cuộc tranh cãi giữa các đại nha hoàn không hề tốt một chút nào. Mà nàng lại còn cướp mất danh tiếng của Oanh Nhi, chỉ sợ trong lòng Phỉ Thuý với Oanh Nhi lại càng ghét mình hơn. Nhưng đã tới tình cảnh này, nàng cũng chỉ còn cách bám chặt lấy Hổ Phách.
Nếu mất đi sự bảo vệ của Hổ Phách, như vậy chỉ sợ Phỉ Thuý và Oanh Nhi cũng không chỉ lầm bầm vài tiếng với mình một cách đơn giản như vậy nữa,
- Ngươi tới đi. Đừng lo lắng. - Thuý Liễu nói nhỏ.
Vân Thư hít một hơi thật sâu.
Nàng chỉ có một thân một mình, có gì phải sợ.
Cho dù Phỉ Thuý muốn trừng trị nàng thì cũng phải xem liệu có năng lực đó hay không.
Nàng đi tới trước mặt Hổ Phách, thấy Hổ Phách nhìn mình từ trên xuống dưới, nét mặt có phần hài lòng, rồi mới nghe thấy nàng ấy lên tiếng:
- Ngươi theo ta vào trong.
Hổ Phách liếc nhìn Phỉ Thuý đang hận tới mức gần như cắn gẫy răng như hơi có phần mỉa mai. Nàng khẽ lắc đầu, nói với Phỉ Thuý bằng giọng hơi lạnh nhạt:
- Tiểu nha đầu này đã lọt vào mắt của lão thái thái, nếu sau này ta biết nàng ấy gặp chuyện xấu, ta sẽ hỏi ngươi.
Hổ Phách là người đứng đầu trong số đại nha hoàn, Phỉ Thuý cũng không dám cãi lại, chỉ vội vàng nói:
- Ta không dám.
Thấy nàng ấy tỏ ra ngoan ngoãn như vậy, lúc này, Vân Thư mới cúi đầu khẽ thở phào.
- Đừng sợ. Lão thái thái không phải là người khó hầu hạ.
Hổ Phách khẽ đẩy vai Vân Thư rồi kéo nàng vào trong phòng. Vân Thư cũng không hiểu vì sao mà đột nhiên Hổ Phách lại cất nhắc cho mình. Dù sao thì từ trước tới giờ, giữa hai người không hề có sự tiếp xúc. Nếu nói Hổ Phách có ý đồ gì, nhưng từ nét mặt lạnh nhạt của nàng thì hình như lại không phải như vậy.
Nhưng được xuất hiện trước mặt lão thái thái cũng không phải là chuyện xấu, nàng thuận theo thế đi vào. Chỉ thấy lão thái thái đang nhắm mắt nghỉ ngơi, không nghe thấy cuộc tranh cãi ở bên ngoài. Vân Thư cũng không dám lên tiếng, lặng lẽ đi tới đứng bên cạnh, chờ Hổ Phách chỉ dẫn.
Trong phòng còn có một đại nha hoàn, cũng chính là người đấm chân cho lão thái thái vào ngày hôm qua. Nhìn nàng có thể nói là xinh xắn dịu dàng. Thấy Vân Thư đi vào, ánh mắt của nàng không giấu được sự vui mừng lẫn sợ hãi.
Tại sao lại là vui mừng và sợ hãi?
Vân Thư hơi sửng sốt, chỉ thấy đại nha hoàn đó vẫy tay với mình.
- Ngươi biết thêu những cái này không?
Thấy lão thái thái đang tựa vào giường nhỏ để nghỉ tạm, nha hoàn kia tên là Trân Châu liền đưa một cái khăn thêu ra mà hỏi Vân Thư.
Vân Thư theo phản xạ quay đầu liếc mắt nhìn Hổ Phách. Thấy nàng không nhìn về phía mình nhưng lại chỉ hơi gật đầu một cái, liền xốc lại tinh thần đi tới. Khi thấy hình thêu là những hoạ tiết cầu kỳ, bao gồm cả một số hoạ tiết trang nhã cho người có địa vị sử dụng, nàng liền cảm thấy yên tâm, cũng hiểu ra vấn đề, liền gật đầu nói:
- Có biết một chút.
Nghe nàng nói như vậy, nét mặt Trân Châu không giấu được sự vui vẻ, nói nhỏ:
- Vậy ngươi thử xem.
Cái khăn thêu này đã được thêu xong một phần, Vân Thư cầm kim thêu tiếp theo đường chỉ, quả nhiên hoàn toàn không có gì khác biệt.
Chỉ có điều do nàng còn nhỏ tuôi, buổi sáng lại tập trung thêu mấy cái túi, nên tới bây giờ cảm thấy hơi mệt.
- Thế là tốt rồi. Cẩn thận không hỏng mắt.
Trân Châu vội vàng nhận lấy, cầm chén trà đưa cho Vân Thư uống. Vân Thư nghĩ mãi vẫn không hiểu, bởi vì như thế này là mình cướp lấy công việc của Trân Châu rồi.
Hôm qua, nghe lão thái thái nói thì dường như Trân Châu được giao quản lý một số công việc thêu thùa. Lẽ ra việc này hết sức nhẹ nhàng, vừa nở mày nở mặt lại sạch sẽ, lại được lão thái thái coi trọng, chăc không để cho người khác làm mới đúng.
Mà Trân Châu thêu toàn là những hình lão thái thái thích, cũng nói rõ đó là đồ thêu cho lão thái thái.
Thế này là Trân Châu định nhường việc thêu cho lão thái thái?
Bản thân là đại nha hoàn, nàng ấy làm vậy liệu có phải hơi dại dột?
Vân Thư cảm thấy rất khó hiểu, chỉ thấy nét mặt Trân Châu chợt hơi ửng hồng, ánh mắt như đang mơ mộng chuyện gì đó. Hổ Phách đứng từ xa nhìn thấy vậy, ánh mắt có phần thương hại. Nàng hơi liếc mắt nhìn, thấy lão thái thái đang ngủ trưa thì cũng không dám nói chuyện khác, chỉ bước đến đặt tay lên vai Vân Thư mà nói:
- Kỹ thuật thêu của ngươi rất tốt, có thể nói là làm cho người khác kinh ngạc và vui vẻ. Sau này, ngươi đi theo tỷ tỷ Trân Châu thêu mấy đồ trong phòng lão thái thái. Công việc của phòng nấu trà cứ để đó, một mình Oanh Nhi cũng đủ rồi.
Chỉ một câu nói của nàng đã quyết định Vân Thư đi theo đại nha hoàn khác làm công việc thêu thùa. Vân Thư nghe vậy cảm thấy rất vui, nhưng nàng vẫn hơi do dự một chút rồi nói:
- Được tỷ tỷ cất nhắc, muội hiểu ra. Chỉ có điều muội còn nhỏ, chưa được khéo léo như các tỷ. Chỉ sợ chậm chạp, làm ảnh hưởng tới công việc của các tỷ tỷ.
Mặc dù nàng làm công việc nhẹ nhàng, nhưng cái chuyện thêu thùa này lại rất hại mắt. Năm đó, mẹ của tiểu Vân là thợ thêu giỏi, làm việc cả ngày lẫn đêm, gần như hỏng cả hai con mắt, không còn nhìn rõ. Vì vậy, Vân Thư cũng rất để ý tới chuyện này, cũng sợ mình hỏng hai mắt. Nếu thật sự như vậy, chỉ vì một ít tiền mà làm hỏng đôi mắt thì đúng là đồ ngu.
Thấy Vân Thư cẩn thận như vậy, Hổ Phách khẽ “hừ” một tiếng.
- Cũng chỉ bảo ngươi làm một vài việc nhỏ, chứ chẳng phải chuyện lớn. Cho dù ngươi có muốn, ta cũng chẳng tin tưởng đâu.
- Ngươi doạ muội ấy làm gì.
Trân Châu là một cô gái hết sức dịu dàng, đang độ mười sáu mười bảy tuổi. Nàng quay sang nói với Vân Thư:
- Tỷ tỷ Hổ Phách chỉ doạ muội thôi. Muội còn nhỏ, ta cũng không vắt hết sức của muội đâu. Chỉ có...chỉ có....
Nói tới đây, nàng gần như chỉ lầm bẩm trong miệng, nhưng gương mặt thì ửng đỏ. Nhìn gương mặt thẹn thùng của Trân Châu, Vân Thư cảm thấy ngơ ngác. Đúng lúc này, chỉ nghe có tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào. Một lúc sau, từ bên ngoài vọng vào tiếng nói ríu rít, giống như tiếng chim hót khiến người ta an lòng.
- Nàng ấy còn nhỏ, nhưng chẳng lẽ ngươi cũng vẫn còn nhỏ? Vẫn còn non nớt như vậy mà đã dẫn vào trong phòng lão thái thái, chẳng lẽ bảo lão thái thái hầu hạ muội muội của ngươi?
Bình thường, mặc dù Hổ Phách khá lãnh đạm, cũng hiếm khi cáu giận, nhưng không ngờ một khi nàng nổi giận, ngay cả đại nha hoàn giống nàng như Phỉ Thuý cũng không dám mở miệng cãi lại.
Vân Thư biết rõ chuyện bản thân mình cùng với Thuý Liễu nhìn thấy cuộc tranh cãi giữa các đại nha hoàn không hề tốt một chút nào. Mà nàng lại còn cướp mất danh tiếng của Oanh Nhi, chỉ sợ trong lòng Phỉ Thuý với Oanh Nhi lại càng ghét mình hơn. Nhưng đã tới tình cảnh này, nàng cũng chỉ còn cách bám chặt lấy Hổ Phách.
Nếu mất đi sự bảo vệ của Hổ Phách, như vậy chỉ sợ Phỉ Thuý và Oanh Nhi cũng không chỉ lầm bầm vài tiếng với mình một cách đơn giản như vậy nữa,
- Ngươi tới đi. Đừng lo lắng. - Thuý Liễu nói nhỏ.
Vân Thư hít một hơi thật sâu.
Nàng chỉ có một thân một mình, có gì phải sợ.
Cho dù Phỉ Thuý muốn trừng trị nàng thì cũng phải xem liệu có năng lực đó hay không.
Nàng đi tới trước mặt Hổ Phách, thấy Hổ Phách nhìn mình từ trên xuống dưới, nét mặt có phần hài lòng, rồi mới nghe thấy nàng ấy lên tiếng:
- Ngươi theo ta vào trong.
Hổ Phách liếc nhìn Phỉ Thuý đang hận tới mức gần như cắn gẫy răng như hơi có phần mỉa mai. Nàng khẽ lắc đầu, nói với Phỉ Thuý bằng giọng hơi lạnh nhạt:
- Tiểu nha đầu này đã lọt vào mắt của lão thái thái, nếu sau này ta biết nàng ấy gặp chuyện xấu, ta sẽ hỏi ngươi.
Hổ Phách là người đứng đầu trong số đại nha hoàn, Phỉ Thuý cũng không dám cãi lại, chỉ vội vàng nói:
- Ta không dám.
Thấy nàng ấy tỏ ra ngoan ngoãn như vậy, lúc này, Vân Thư mới cúi đầu khẽ thở phào.
- Đừng sợ. Lão thái thái không phải là người khó hầu hạ.
Hổ Phách khẽ đẩy vai Vân Thư rồi kéo nàng vào trong phòng. Vân Thư cũng không hiểu vì sao mà đột nhiên Hổ Phách lại cất nhắc cho mình. Dù sao thì từ trước tới giờ, giữa hai người không hề có sự tiếp xúc. Nếu nói Hổ Phách có ý đồ gì, nhưng từ nét mặt lạnh nhạt của nàng thì hình như lại không phải như vậy.
Nhưng được xuất hiện trước mặt lão thái thái cũng không phải là chuyện xấu, nàng thuận theo thế đi vào. Chỉ thấy lão thái thái đang nhắm mắt nghỉ ngơi, không nghe thấy cuộc tranh cãi ở bên ngoài. Vân Thư cũng không dám lên tiếng, lặng lẽ đi tới đứng bên cạnh, chờ Hổ Phách chỉ dẫn.
Trong phòng còn có một đại nha hoàn, cũng chính là người đấm chân cho lão thái thái vào ngày hôm qua. Nhìn nàng có thể nói là xinh xắn dịu dàng. Thấy Vân Thư đi vào, ánh mắt của nàng không giấu được sự vui mừng lẫn sợ hãi.
Tại sao lại là vui mừng và sợ hãi?
Vân Thư hơi sửng sốt, chỉ thấy đại nha hoàn đó vẫy tay với mình.
- Ngươi biết thêu những cái này không?
Thấy lão thái thái đang tựa vào giường nhỏ để nghỉ tạm, nha hoàn kia tên là Trân Châu liền đưa một cái khăn thêu ra mà hỏi Vân Thư.
Vân Thư theo phản xạ quay đầu liếc mắt nhìn Hổ Phách. Thấy nàng không nhìn về phía mình nhưng lại chỉ hơi gật đầu một cái, liền xốc lại tinh thần đi tới. Khi thấy hình thêu là những hoạ tiết cầu kỳ, bao gồm cả một số hoạ tiết trang nhã cho người có địa vị sử dụng, nàng liền cảm thấy yên tâm, cũng hiểu ra vấn đề, liền gật đầu nói:
- Có biết một chút.
Nghe nàng nói như vậy, nét mặt Trân Châu không giấu được sự vui vẻ, nói nhỏ:
- Vậy ngươi thử xem.
Cái khăn thêu này đã được thêu xong một phần, Vân Thư cầm kim thêu tiếp theo đường chỉ, quả nhiên hoàn toàn không có gì khác biệt.
Chỉ có điều do nàng còn nhỏ tuôi, buổi sáng lại tập trung thêu mấy cái túi, nên tới bây giờ cảm thấy hơi mệt.
- Thế là tốt rồi. Cẩn thận không hỏng mắt.
Trân Châu vội vàng nhận lấy, cầm chén trà đưa cho Vân Thư uống. Vân Thư nghĩ mãi vẫn không hiểu, bởi vì như thế này là mình cướp lấy công việc của Trân Châu rồi.
Hôm qua, nghe lão thái thái nói thì dường như Trân Châu được giao quản lý một số công việc thêu thùa. Lẽ ra việc này hết sức nhẹ nhàng, vừa nở mày nở mặt lại sạch sẽ, lại được lão thái thái coi trọng, chăc không để cho người khác làm mới đúng.
Mà Trân Châu thêu toàn là những hình lão thái thái thích, cũng nói rõ đó là đồ thêu cho lão thái thái.
Thế này là Trân Châu định nhường việc thêu cho lão thái thái?
Bản thân là đại nha hoàn, nàng ấy làm vậy liệu có phải hơi dại dột?
Vân Thư cảm thấy rất khó hiểu, chỉ thấy nét mặt Trân Châu chợt hơi ửng hồng, ánh mắt như đang mơ mộng chuyện gì đó. Hổ Phách đứng từ xa nhìn thấy vậy, ánh mắt có phần thương hại. Nàng hơi liếc mắt nhìn, thấy lão thái thái đang ngủ trưa thì cũng không dám nói chuyện khác, chỉ bước đến đặt tay lên vai Vân Thư mà nói:
- Kỹ thuật thêu của ngươi rất tốt, có thể nói là làm cho người khác kinh ngạc và vui vẻ. Sau này, ngươi đi theo tỷ tỷ Trân Châu thêu mấy đồ trong phòng lão thái thái. Công việc của phòng nấu trà cứ để đó, một mình Oanh Nhi cũng đủ rồi.
Chỉ một câu nói của nàng đã quyết định Vân Thư đi theo đại nha hoàn khác làm công việc thêu thùa. Vân Thư nghe vậy cảm thấy rất vui, nhưng nàng vẫn hơi do dự một chút rồi nói:
- Được tỷ tỷ cất nhắc, muội hiểu ra. Chỉ có điều muội còn nhỏ, chưa được khéo léo như các tỷ. Chỉ sợ chậm chạp, làm ảnh hưởng tới công việc của các tỷ tỷ.
Mặc dù nàng làm công việc nhẹ nhàng, nhưng cái chuyện thêu thùa này lại rất hại mắt. Năm đó, mẹ của tiểu Vân là thợ thêu giỏi, làm việc cả ngày lẫn đêm, gần như hỏng cả hai con mắt, không còn nhìn rõ. Vì vậy, Vân Thư cũng rất để ý tới chuyện này, cũng sợ mình hỏng hai mắt. Nếu thật sự như vậy, chỉ vì một ít tiền mà làm hỏng đôi mắt thì đúng là đồ ngu.
Thấy Vân Thư cẩn thận như vậy, Hổ Phách khẽ “hừ” một tiếng.
- Cũng chỉ bảo ngươi làm một vài việc nhỏ, chứ chẳng phải chuyện lớn. Cho dù ngươi có muốn, ta cũng chẳng tin tưởng đâu.
- Ngươi doạ muội ấy làm gì.
Trân Châu là một cô gái hết sức dịu dàng, đang độ mười sáu mười bảy tuổi. Nàng quay sang nói với Vân Thư:
- Tỷ tỷ Hổ Phách chỉ doạ muội thôi. Muội còn nhỏ, ta cũng không vắt hết sức của muội đâu. Chỉ có...chỉ có....
Nói tới đây, nàng gần như chỉ lầm bẩm trong miệng, nhưng gương mặt thì ửng đỏ. Nhìn gương mặt thẹn thùng của Trân Châu, Vân Thư cảm thấy ngơ ngác. Đúng lúc này, chỉ nghe có tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào. Một lúc sau, từ bên ngoài vọng vào tiếng nói ríu rít, giống như tiếng chim hót khiến người ta an lòng.