Không ngờ Thuý Liễu vẫn nghĩ đến mình, Vân Thư ngây ra một chút, ánh mắt thêm phần vui vẻ, nói:
- Ta còn đang đau đầu nghĩ xem sau này mua ruộng thì làm thế nào. Nếu ngươi onis vậy, chẳng phải chúng ta cứ trốn trong phủ cũng không cần phải quan tâm tới chuyện buôn bán kiếm tiền hay sao?
Các nàng đều là thiếu nữ nhỏ tuổi, lập tức cùng nhau cười. Vân Thư cũng cảm thấy có phần gấp gáp, suy nghĩ một chút, quyết định ngày mai mang theo số chỉ mà Thuý Liễu cho tới phòng nấu trà.
Hằng ngày, trong phòng nấu trà rất yên tĩnh, chỉ có một mình nàng, nhưng hôm nay lại có cả Oanh Nhi ở đây.
Bình thường nhìn nàng cũng xinh xắn, hôm nay lại mặc một cái váy màu đỏ giống như Vân Thư. Thấy Vân Thư bước vào, nàng chỉ hơi liếc mắt rồi hếch mặt lên trời.
Vân Thư cũng chẳng để ý, ngồi xuống nghĩ xem hôm nay mình nên làm kiểu túi như thế nào.
Nàng nghĩ, lần đầu tiên bán túi không nên tạo ra một kiểu dáng quá khác biệt. Suy nghĩ một chút, nàng quyết định may một số kiểu thường thấy trong Kinh thành, lại thêm hai ba kiểu mới để tạo ra sự mới lạ.
Trong lúc Vân Thư đang suy nghĩ thì bên ngoài có tiếng bước chân vọng vào. Một lúc sau, một đại nha hoàn có gương mặt khá giống Oanh Nhi vén rèm bước vào, quan sát Vân Thư đang ngồi bên cửa sổ. Thấy nàng cũng biết vâng lời thì hơi nhếch miệng, nói với Oanh Nhi đang đứng dậy với nét mặt hưng phấn:
- Lão thái thái đang gọi trà, nói bình thường do ngươi hầu hạ, bảo ngươi tranh thủ thời gian mang đến. Lão thái thái không thích người lạ.
Nàng ấy vừa nói xong, Oanh Nhi liền quay sang trợn mắt lườm Vân Thư một cái, rồi “dạ” một tiếng thật to, sau đó mới bưng trà đi theo đại nha hoàn.
Vân Thư cảm thấy bất đắc dĩ.
Đại nha hoàn vừa rồi đúng là tỷ tỷ Phỉ Thuý của Oanh Nhi, chỉ vì mình xuất hiện trước mặt lão thái thái một lần mà hôm nay tới tận đây để chèn ép, làm vậy có phải là chuyện bé xé ra to rồi hay không?
Bản thân nàng cũng chẳng muốn đoạt cái việc bưng trà rót nước của Oanh Nhi.
Hôm nay, nàng vội vàng may túi để đưa Thuý Liễu mang ra ngoài, nên rất bận. Nàng vừa trông bếp trà, ngón tay vừa di chuyển nhanh thoan thoắt. Theo ngón tay của nàng, sợi chỉ bay múa giống như con bướm đang bay lượn giữa vườn hoa. Không bao lâu, một đôi biểu tượng như ý cát tường đã xuất hiện.
Thấy chỉ vẫn còn, nàng lại thêu một đôi Phúc Thọ Song Toàn. Mặc dù kể ra thì rất đơn giản, nhưng để có được hình thêu phức tạp như vậy, Vân Thư cũng biết đó là chuyện rất phức tạp. Nàng bỏ ra cả buổi sáng mới thêu được hai đôi chữ này. Cho tới giữa trưa, nàng suy nghĩ một chút, nàng bỏ ra hai giờ, dùng chỉ xanh thêu hai ba cái cỏ may mắn. Nhìn cọng cỏ bốn lá thật sự sinh động, trông cũng khá thú vị.
Nàng thở ra một hơi, tiện tay cầm chỉ thêu vài hoa văn đơn giản tô điểm cho hai đôi chữ lớn kia. Tới lúc này mới tính là xong.
Cũng vì đã hết chỉ, Vân Thư bỏ mấy cái tranh thêu vào trong tay áo, tới lúc ăn cơm đưa cho Thuý Liễu.
Thuý Liễu vội vàng cất kỹ, chỉ khẽ nháy mắt với Vân Thư.
Tiếng cười của nàng có vài phần vui vẻ, Vân Thư nghe thấy vậy liền thở phào một tiếng.
- Mệt không?
Thuý Liễu và Vân Thư ăn cơm xong, thấy các tiểu nha hoàn khác còn đang tranh nhau động đũa trên bàn, nàng liền dẫn Vân Thư ra ngoài, nói nhỏ:
- Ngươi cũng đừng có làm quá sức. Chỉ vì một ít tiền, làm cho bản thân mệt mỏi, dễ tái bệnh.
Nàng đang dặn dò Vân Thư thì chợt dừng lại, hơi cúi đầu một cách cung kính. Vân Thư nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy voà lúc này có hai, ba đại nha hoàn hầu hạ trong phòng lão thái thái đang cười nói, trêu ghẹo nhau ở hành lang. Thấy Hổ Phách không có mặt, chắc còn đang hầu hạ trong phòng lão thái thái, mà với đám đại nha hoàn khác cũng không tiếp xúc, nên Vân Thư cũng chẳng có ý định tới lấy lòng.
Nhưng ngay sau đó, cái rèm chất lượng tốt ở phòng lão thái thái vén lên, Hổ Phách bình thản bước ra, ánh mắt nhin thẳng về phía Vân Thư bên hành lang đối diện, mà mở miệng nói với âm thanh hơi cao hơn bình thường một chút:
- Tiểu Vân, ngươi tới đây.
Nàng vừa xuất hiện, tiếng cười của đám đại nha hoàn trên hành lang liền biến mất. Không nói người khác, nhưng sắc mặt tỷ tỷ của Oanh Nhi lập tức thay đổi. Nàng ấy không dám trêu chọc Hổ Phách, chỉ biết từ xa trừng mắt với Vân Thư một cái ròi mới cười nói với Hổ Phách:
- Ngươi gọi tiểu nha đầu ngốc đó làm gì? Oanh Nhi ở gần đây, nàng ấy khá lanh lợi, hay là gọi nàng ấy?
Đám tiểu nha hoàn muốn được ngẩng đầu lên đương nhiên phải thể hiện được khả năng của mình. Nếu Oanh Nhi được lọt vào mắt của chủ nhân, sau này cũng chẳng còn phải lo lắng. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của Phỉ Thuý, còn Hổ Phách chỉ cau mày nhìn nàng một cái, sau đó lắc đầu:
- Lanh lợi? Buổi sáng bảo mang trà đến rồi loanh quanh trong phòng không chịu ra ngoài, không biết ý của lão thái thái, đó mà bảo là lanh lợi?
- Ta còn đang đau đầu nghĩ xem sau này mua ruộng thì làm thế nào. Nếu ngươi onis vậy, chẳng phải chúng ta cứ trốn trong phủ cũng không cần phải quan tâm tới chuyện buôn bán kiếm tiền hay sao?
Các nàng đều là thiếu nữ nhỏ tuổi, lập tức cùng nhau cười. Vân Thư cũng cảm thấy có phần gấp gáp, suy nghĩ một chút, quyết định ngày mai mang theo số chỉ mà Thuý Liễu cho tới phòng nấu trà.
Hằng ngày, trong phòng nấu trà rất yên tĩnh, chỉ có một mình nàng, nhưng hôm nay lại có cả Oanh Nhi ở đây.
Bình thường nhìn nàng cũng xinh xắn, hôm nay lại mặc một cái váy màu đỏ giống như Vân Thư. Thấy Vân Thư bước vào, nàng chỉ hơi liếc mắt rồi hếch mặt lên trời.
Vân Thư cũng chẳng để ý, ngồi xuống nghĩ xem hôm nay mình nên làm kiểu túi như thế nào.
Nàng nghĩ, lần đầu tiên bán túi không nên tạo ra một kiểu dáng quá khác biệt. Suy nghĩ một chút, nàng quyết định may một số kiểu thường thấy trong Kinh thành, lại thêm hai ba kiểu mới để tạo ra sự mới lạ.
Trong lúc Vân Thư đang suy nghĩ thì bên ngoài có tiếng bước chân vọng vào. Một lúc sau, một đại nha hoàn có gương mặt khá giống Oanh Nhi vén rèm bước vào, quan sát Vân Thư đang ngồi bên cửa sổ. Thấy nàng cũng biết vâng lời thì hơi nhếch miệng, nói với Oanh Nhi đang đứng dậy với nét mặt hưng phấn:
- Lão thái thái đang gọi trà, nói bình thường do ngươi hầu hạ, bảo ngươi tranh thủ thời gian mang đến. Lão thái thái không thích người lạ.
Nàng ấy vừa nói xong, Oanh Nhi liền quay sang trợn mắt lườm Vân Thư một cái, rồi “dạ” một tiếng thật to, sau đó mới bưng trà đi theo đại nha hoàn.
Vân Thư cảm thấy bất đắc dĩ.
Đại nha hoàn vừa rồi đúng là tỷ tỷ Phỉ Thuý của Oanh Nhi, chỉ vì mình xuất hiện trước mặt lão thái thái một lần mà hôm nay tới tận đây để chèn ép, làm vậy có phải là chuyện bé xé ra to rồi hay không?
Bản thân nàng cũng chẳng muốn đoạt cái việc bưng trà rót nước của Oanh Nhi.
Hôm nay, nàng vội vàng may túi để đưa Thuý Liễu mang ra ngoài, nên rất bận. Nàng vừa trông bếp trà, ngón tay vừa di chuyển nhanh thoan thoắt. Theo ngón tay của nàng, sợi chỉ bay múa giống như con bướm đang bay lượn giữa vườn hoa. Không bao lâu, một đôi biểu tượng như ý cát tường đã xuất hiện.
Thấy chỉ vẫn còn, nàng lại thêu một đôi Phúc Thọ Song Toàn. Mặc dù kể ra thì rất đơn giản, nhưng để có được hình thêu phức tạp như vậy, Vân Thư cũng biết đó là chuyện rất phức tạp. Nàng bỏ ra cả buổi sáng mới thêu được hai đôi chữ này. Cho tới giữa trưa, nàng suy nghĩ một chút, nàng bỏ ra hai giờ, dùng chỉ xanh thêu hai ba cái cỏ may mắn. Nhìn cọng cỏ bốn lá thật sự sinh động, trông cũng khá thú vị.
Nàng thở ra một hơi, tiện tay cầm chỉ thêu vài hoa văn đơn giản tô điểm cho hai đôi chữ lớn kia. Tới lúc này mới tính là xong.
Cũng vì đã hết chỉ, Vân Thư bỏ mấy cái tranh thêu vào trong tay áo, tới lúc ăn cơm đưa cho Thuý Liễu.
Thuý Liễu vội vàng cất kỹ, chỉ khẽ nháy mắt với Vân Thư.
Tiếng cười của nàng có vài phần vui vẻ, Vân Thư nghe thấy vậy liền thở phào một tiếng.
- Mệt không?
Thuý Liễu và Vân Thư ăn cơm xong, thấy các tiểu nha hoàn khác còn đang tranh nhau động đũa trên bàn, nàng liền dẫn Vân Thư ra ngoài, nói nhỏ:
- Ngươi cũng đừng có làm quá sức. Chỉ vì một ít tiền, làm cho bản thân mệt mỏi, dễ tái bệnh.
Nàng đang dặn dò Vân Thư thì chợt dừng lại, hơi cúi đầu một cách cung kính. Vân Thư nhìn theo ánh mắt của nàng, chỉ thấy voà lúc này có hai, ba đại nha hoàn hầu hạ trong phòng lão thái thái đang cười nói, trêu ghẹo nhau ở hành lang. Thấy Hổ Phách không có mặt, chắc còn đang hầu hạ trong phòng lão thái thái, mà với đám đại nha hoàn khác cũng không tiếp xúc, nên Vân Thư cũng chẳng có ý định tới lấy lòng.
Nhưng ngay sau đó, cái rèm chất lượng tốt ở phòng lão thái thái vén lên, Hổ Phách bình thản bước ra, ánh mắt nhin thẳng về phía Vân Thư bên hành lang đối diện, mà mở miệng nói với âm thanh hơi cao hơn bình thường một chút:
- Tiểu Vân, ngươi tới đây.
Nàng vừa xuất hiện, tiếng cười của đám đại nha hoàn trên hành lang liền biến mất. Không nói người khác, nhưng sắc mặt tỷ tỷ của Oanh Nhi lập tức thay đổi. Nàng ấy không dám trêu chọc Hổ Phách, chỉ biết từ xa trừng mắt với Vân Thư một cái ròi mới cười nói với Hổ Phách:
- Ngươi gọi tiểu nha đầu ngốc đó làm gì? Oanh Nhi ở gần đây, nàng ấy khá lanh lợi, hay là gọi nàng ấy?
Đám tiểu nha hoàn muốn được ngẩng đầu lên đương nhiên phải thể hiện được khả năng của mình. Nếu Oanh Nhi được lọt vào mắt của chủ nhân, sau này cũng chẳng còn phải lo lắng. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của Phỉ Thuý, còn Hổ Phách chỉ cau mày nhìn nàng một cái, sau đó lắc đầu:
- Lanh lợi? Buổi sáng bảo mang trà đến rồi loanh quanh trong phòng không chịu ra ngoài, không biết ý của lão thái thái, đó mà bảo là lanh lợi?