Tiểu Nha Hoàn Phú Quý

Chương 11: Túi (1)

Số chữ: 1299
- Ngươi cần chỉ màu làm gì? - Thuý Liễu tò mò hỏi.

Vân Thư cũng không muốn nói dối, bởi dù sao thì mình cũng cần phải nhờ mẹ của Thuý Liễu giúp mua chỉ màu, sau này còn phải nhờ bà mang túi đã làm xong đi bán. Chuyện này có thể giấu người khác, nhưng không thể giấu Thuý Liễu.

Tin tưởng Thuý Liễu, bởi vậy nàng liền nói ra suy nghĩ của mình.

- Ngươi biết đan túi? - Thuý Liễu vội vàng hỏi.

- Cũng đúng, ngươi thêu đẹp như vậy, đan túi cũng có gì. Ngươi yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta. Dù sao thì ngày kia, ta cũng phải về nhà.

Nàng nhận tiền tháng và tiền thưởng, nếu tích góp nhiều rồi cũng không thể để trong phòng ngủ của mình, chỉ còn cách đưa về nhà. Bởi vậy, nàng cũng nằm trong chăn, kéo ra một cái hộp gỗ. Mở ra, bên trong để đầy tiền đồng.

Số lượng so với Vân Thư nhiều hơn, dù sao thì ở trong viện Thuý Liễu cũng không phải chịu thiệt thòi, hầu hạ chủ nhân cũng nhiều, nên thường xuyên chạy đi làm việc, được thưởng nhiều hơn một chút.

Nàng cầm một cuộn chỉ to đưa cho Vân Thư.

- Cái này để làm gì? - Vân Thư kinh ngạc, hỏi.

- Chẳng phải ngươi nói muốn làm túi để bán hay sao? Ngươi ở trong phủ, cũng không biết ở bên ngoài, ngươi ta thích kiểu gì. Cho nên ngươi cứ làm mấy kiểu mà mình quen thuộc trước, sau đó ta mang về cho mẹ ta, bảo mẹ ta ra ngoài hỏi. Đến lúc đó sẽ biết được cửa hàng người ta nhận loại nào, loại nào bán được nhiều tiền, loại nào được chào đón, như vậy ngươi sẽ có được thông tin chính xác.

Câu nói hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt của Thuý Liễu khiến cho Vân Thư chợt cảm thấy hơi nghèn nghẹn. Một lúc lâu sau, nàng mới cầm lấy cuộn chỉ nhìn Thuý Liễu đang nở nụ cười ngây thơ có phần khờ khạo với mình mà nói:

- Cám ơn ngươi.



- Có gì mà cám ơn. Giống như ngươi nói, hai chúng ta đối xử tốt với nhau, nên mới vậy. Nếu không phải ngươi là người tốt, cho dù ngươi có cầu xin thì ta cũng mặc kệ. - Thuý Liễu nhét cuộn chỉ vào tay Vân Thư.

- Chờ mẹ của ta hỏi rõ rồi mua chỉ về cho ngươi. Có lẽ mất khoảng vài ngày, ngươi đừng có sốt ruột. - Dừng một chút, nàng lại nói nhỏ với Vân Thư:

- So với ngươi, cái người ở trong nhà của ta lại chẳng giống chị em ruột một chút nào.

Mỗi nhà lại có cái khó riêng, như Thuý Liễu, mặc dù được cha mẹ yêu thương, luôn quan tâm tới nàng, nhưng vẫn ở trong nhà vẫn còn có người, có việc phải lo tới.

Vân Thư suy nghĩ một chút, liền hỏi nhỏ:

- Có phải tỷ tỷ Bích Liễu không?

Bích Liễu là tỷ tỷ ruột của Thuý Liễu, cũng vì sức khoẻ không tốt, không thể hầu hạ chủ nhân, bởi vậy trong phủ mới nhắn là đừng gọi Bích Liễu tới phủ Quốc công để hầu hạ. Cái này, thật ra không tới hầu hạ cũng là chuyện tốt.

Cha của Thuý Liễu đi theo quản lý cho Đường quốc công, mẹ thì quản lý mua sắm, đều là những công việc có lộc, nên cuộc sống của gia đình cũng khá tốt.

Bích Liễu không phải làm nha hoàn hầu hạ người khác, gia đình lại có của ăn của để, cho nên ở nhà cơ bản giống như một cô bé được nuông chiều, thậm chí được chiều chuộng quá mức khiến cho nàng trở nên ích kỷ, thật sự coi mình như là một tiểu thư.

Chưa nói tới việc khó chịu với em gái có sức khoẻ tốt được đưa phủ làm nha hoàn, bây giờ tới tuổi lập gia đình, nàng ta đòi hỏi phải được số của hồi môn phong phú. Nếu nàng chỉ cần đầy đủ một chút cũng không sao, nhưng chỉ cần nàng biết được nhà mình có cửa hàng hay ruộng tốt, thậm chí là vàng bạc cũng đòi lấy làm của hồi môn, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện mình vẫn còn một em gái, sau này cũng cần có của hồi môn.

Cũng chính vì chuyện này, Thuý Liễu khó chịu với sự ích kỷ của tỷ tỷ, thậm chí còn cãi nhau ầm ĩ ở nhà. Vì vậy hiện tại, mối quan hệ giữa hai tỷ muội giống như người dưng.

May mà mẹ Thuý Liễu là một người vô tư, cũng không thiên vị cô con gái cả, nên tâm trạng của Thuý Liễu mới đỡ hơn một chút.

- Đúng vậy. Ngươi biết không? Mấy ngày trước, tỷ ấy làm ầm ĩ với mẹ của ta, đòi vốn riêng. Vốn riêng cái gì, cũng chỉ do thấy ta làm trong phủ mang vè nhiều tiền, nên mới ghen tị, còn định lấy tiền của ta. Tỷ ấy luôn miệng nói đã nhường vị trí vào phủ hầu hạ lão thái thái cho ta, nếu không số tiền thưởng và tiền tháng là của tỷ ấy, không phải của ta. Ta tức lắm...



Thuý Liễu nghiến răng, mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng nàng cũng rất mạnh mẽ, chỉ cười nhạt rồi nói:

- Ta tức quá, dội cả chậu nước lên mặt tỷ ấy

- Con nào mà chẳng là con, nếu thím không thiên vị tỷ ấy, ngươi cũng đừng làm ầm ĩ lên. Nếu không, chẳng phải sẽ làm thím đau lòng hay sao?

- Tỷ ấy cứ suốt ngày làm mình làm mẩy, chẳng lẽ mẹ ta không khó chịu? Tỷ ấy đã không thương mẹ ta, nếu ta còn mềm yếu, chẳng phải ngay cả nhà cũng bị tỷ ấy chiếm mất. - Thuý Liễu nói nhỏ với Vân Thư:

- Mẹ ta mệt mỏi vì sự ầm ĩ của tỷ ấy, nhưng vẫn giữ riêng số tiền của ta, nói chờ lúc nào tích góp được một ít, sẽ đi mua ruộng tốt dưới tên của ta.

Triều đại cai trị khai sáng, cho dù là bản thân nô tỳ hay người hầu cũng được quyền mua nhà và ruộng giống như bình dân. Bởi vậy Thuý Liễu cũng muốn mua một ít ruộng tốt gần Kinh thành, nang nói với Vân Thư:

- Một khi mua ruộng, tới lúc đó, tỷ tỷ có muốn đoạt của ta cũng không được. Chưa kể mỗi năm còn có thể trồng trọt hoa quả hay rau củ...

Dừng một chút, nàng cần thận thò cái đầu nhỏ ra khỏi chăn, nhìn xung quanh.

Thấy đám tiểu nha hoàn khác còn chưa về, nàng lại chui đầu vào trong chăn, nói nhỏ với Vân Thư:

- Bây giờ chẳng phải mẹ ta quản lý chuyện mau sắm đúng không? Mua của ai chẳng được? Chỉ cần ruộng của ta có hoa màu, đến lúc đó bán thẳng vào trong phủ, cũng chẳng phải quan tâm chuyện bán đi thế nào. Bán được bao nhiêu tiền, đó đều là vốn riêng của ta.

Nhìn nàng rất vui vẻ, rõ càng cảm thấy chuyện này thật ra rất tốt. Vân Thư cũng cảm thấy vậy, bất giác nảy sinh một chút tinh nghịch, cũng ghé vào tai Thuý Liễu mà nói nhỏ:

- Ngươi nói đúng, thực sự thoải mái.

- Cho nên nếu ngươi tích góp đủ tiền, thì mua cùng chỗ với ta. Tới lúc đó, chúng ta mua cùng một chỗ, sau đó lại nhờ mẹ ta mua hoa màu. Cho dù chỉ có một hay hai mẫu thì cũng có được một chút lợi nhuận.
7 Bình luận