Thập Niên 80: Một Cuộc Đời Tươi Sáng

Chương 5: Nhà thiếu một người đàn ông 2

Số chữ: 498
Nghĩ đến cuộc sống này thật sự khó khăn. Giống như cây cải thảo nhỏ bé vậy.

Bây giờ ai mà nói với Kim Phương chuyện hút mỡ, giảm béo, cô sẽ giơ móng vuốt ra cào chết người đó. Làm màu làm mè cái gì, cô tưởng tăng cân dễ lắm sao?

Một bữa ăn, nửa chậu cháo chẳng nhìn thấy hạt gạo, một quả trứng, hai bà cháu ăn như dự tiệc quốc yến. Kim Phương hoàn toàn dựa vào ý niệm về các món ăn trong đầu để nuốt trôi bát cháo loãng.

Bà Kim được cháu gái dỗ dành đến mức cười toe toét: “Con bé này không nghe lời, bà già rồi, sống được ngày nào hay ngày ấy, con còn nhỏ, phải tẩm bổ cơ thể, nếu không sau này sinh bệnh, chữa trị rất khó khăn.”

Kim Phương nhìn thân hình mình, đã mười tám tuổi rồi mà vẫn như cây đậu giá, ăn gì cũng không phát triển được. Với thân hình nhỏ bé này, cô còn nghi ngờ liệu mình có thể sinh con được hay không.



Thôi, thời buổi này sống đã khó khăn rồi, nghĩ nhiều làm gì, Kim Phương nói: “Ngày tháng tốt đẹp còn ở phía sau, rồi sẽ có lúc điều chỉnh lại được cơ thể thôi.”

Hai bà cháu hiện tại chính là tình trạng như vậy, con cái hiểu chuyện, bà Kim biết không cần nói nhiều cháu gái cũng hiểu.

Bà Kim nhìn cháu gái với ánh mắt đầy xót xa, mím môi khó khăn nói: “Cuộc sống khó khăn quá, bà tìm cho con một người để lấy chồng nhé, ít ra cũng được ăn no.”

Kim Phương nhìn căn nhà xiêu vẹo của mình, lại nhìn đôi bàn tay thô ráp của bà, chua xót rơi nước mắt.

Trái ngược với bàn chân của bà, do lao động quanh năm, đôi bàn tay của bà thô to, còn thô ráp hơn cả tay đàn ông.



Từng là tiểu thư khuê các, chắc chắn đôi tay không phải như thế này.

Bà thấy cháu gái không nói gì, tưởng không đồng ý, bèn mím môi nói: “Nghe nói tập thể sắp giải tán rồi, hai bà cháu mình kiếm chẳng được bao nhiêu, với thân hình nhỏ bé này của con, đi làm kiếm được mấy đồng bạc lẻ thì đủ nuôi sống hai bà cháu mình sao?”

Kim Phương nuốt nước mắt vào trong, gật đầu: “Vâng, chúng ta tìm một nhà nào đó có thể ăn no được rồi lấy chồng.”

Sau này phân chia ruộng đất đến từng hộ, với sức lao động ít ỏi của hai bà cháu, có ruộng cũng khó mà tự nuôi sống bản thân.

Đến lúc đó người chịu khổ vẫn là bà, bà chưa bao giờ để cô làm việc đồng áng.

Thấy cháu gái không nói gì mà đã đồng ý, bà càng thấy khó chịu trong lòng, xót xa nắm lấy tay cháu gái: “Bà nhất định sẽ tìm cho con một nhà tốt.”
0 Bình luận