Thập Niên 80: Một Cuộc Đời Tươi Sáng

Chương 4: Nhà thiếu một người đàn ông 1

Số chữ: 487
Để Kim Phương có thể béo lên một chút, bà đều nhường hết đồ ăn ngon cho cô. Chút dinh dưỡng đó đều là bà tiết kiệm được từ kẽ răng.

Kim Phương dùng sợi dây chia quả trứng thành nhiều phần nhỏ, miếng nào miếng nấy đều tăm tắp. Phía trên là lòng đỏ, phía dưới là lòng trắng trông rất đẹp mắt, xếp ngay ngắn nhìn rất thích.

Cô cười tủm tỉm: “Nhìn thế này không thấy ngấy nữa rồi, bà đừng chê nhé, cứ coi như là thưởng thức tài nghệ của con đi. Bà một miếng, con một miếng, hai bà cháu mình cùng ăn.”

Cô bưng bát cháo loãng như nước cơm lên, đút cho bà một miếng trứng: “Thử xem.”

Tuy cuộc sống vất vả, nhưng con cái hiếu thảo, bà Kim sống rất vui vẻ.



Bản thân không ăn, cháu gái chắc chắn cũng sẽ không ăn. Bà Kim há miệng, xót quả trứng, mình đã già rồi, sống ngày nào hay ngày ấy, ăn vào cũng chẳng ích gì, đứa nhỏ ngốc nghếch này.

Kim Phương thấy bà ăn miếng trứng rồi mới quý giá gắp một miếng cho vào miệng, cảm giác như có được cả thế giới.

Chưa bao giờ cô biết trứng lại có thể tuyệt vời đến thế. Cô nghĩ, cả đời này cô sẽ không quên được hương vị này.

Nghĩ đến biết bao nhiêu món ngon đã đi qua miệng mình, cũng không có cảm giác như ăn trứng hôm nay.

Bây giờ nghĩ lại, những ngày tháng kêu gào giảm cân thật sự là quá xa xỉ, đúng như người xưa nói, cô đã tự tay phá hỏng những ngày tháng tốt đẹp của mình.



Cúi đầu nhìn thân hình gầy gò của mình, từng lớp mỡ thừa không bao giờ rời bỏ cô giờ đã biến mất không dấu vết. Cái gọi là đang có thì đừng chê, thật sự mất đi rồi sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Kim Phương đã sống ở nơi này được vài năm, lúc nào cũng khổ sở, ruột gan chẳng có chút mỡ màng nào, ăn no đã khó, ăn thịt càng không dám nghĩ tới.

Trước đây khi chưa ăn cơm tập thể, nghe nói nhà ai hầm thịt, cô có thể ngồi trước cửa nhà người ta cả nửa ngày, chỉ để ngửi mùi thịt.

Hai bà cháu sống nương tựa vào nhau, trong nhà không có lao động chính, thật sự không được ăn đồ ngon. Đây là thời buổi lao động chân tay mới có cơm ăn.

Nhưng cũng may sau này được ăn cơm tập thể, nếu không với hai bà cháu cô như thế này, tự nuôi sống bản thân cũng đã đủ mệt rồi.

Ăn cơm tập thể, sức lao động hai bà cháu cô yếu, kiếm không được bao nhiêu, khó tránh khỏi bị người ta coi thường, bị thôn dân mỉa mai khi ăn uống cũng là chuyện thường.
0 Bình luận