Thập Niên 80: Một Cuộc Đời Tươi Sáng

Chương 6: Nhà thiếu một người đàn ông 3

Số chữ: 502
Kim Phương gật đầu lần nữa, lấy chồng chắc chắn không thể qua loa: “Con nghe lời bà. Hai bà cháu mình cùng bàn bạc kỹ càng.”

Sau đó, bà lại bắt đầu lo lắng, cháu gái mình tốt như vậy, chọn nhà chồng phải thật kỹ càng.

Nhà nào mà để cháu gái mình chịu thiệt thòi thì không được.

Nhà nào mà không no đủ cũng không được.

Con trai tướng tá không đẹp trai cũng không được.

Không biết thương yêu vợ cũng không được.

Gia đình có người nóng tính cũng không được, cháu gái bà nhút nhát.



Nghĩ vậy, dường như chẳng còn mấy chàng trai tốt để bà lựa chọn cho cháu gái. Điều này thật sự làm khó bà.

Bao nhiêu năm hai bà cháu sống nương tựa lẫn nhau, chuyện gì cũng bàn bạc cùng nhau.

Nhưng chuyện hôn nhân của cháu gái, bàn bạc với cháu gái thì không thích hợp, con bé còn nhỏ. Bàn bạc với người khác, bà lại không tin tưởng ai, nhỡ người ngoài nói linh tinh lừa gạt cháu gái bà thì sao, đó là chuyện cả đời.

Một bà lão góa bụa nuôi cháu gái đã không dễ dàng gì, bao nhiêu năm nay tính tình bà có phần hơi lập dị.

Kim Phương nhìn ra sự do dự của bà: “Bà đừng lo lắng, chúng ta cũng không có điều kiện gì khác, chỉ cần lo cho hai bà cháu mình được ăn no là được rồi.”

Nói xong chính cô cũng thấy chua xót, những người đàn ông từng kén cá chọn canh mà cô không vừa mắt, bây giờ cô đi lấy chồng, tiêu chuẩn lại chỉ có vậy. Hổ sa cơ lỡ vận.

Không hạ thấp tiêu chuẩn thì không được, ở nơi này, thời điểm này, với điều kiện của cô phải biết tự lượng sức mình.



Cúi đầu nhìn làn da đen sạm, thân hình gầy gò của mình, nói thật lấy được chồng đã là tốt lắm rồi.

Rõ ràng hướng lo lắng của hai bà cháu không giống nhau, trong lòng bà, cháu gái không có chỗ nào không tốt.

Ai mà nói Kim Phương nhà bà không tốt, thì chính là bọn họ mù mắt.

Bà Kim nghe cháu gái nói vậy thì không lên tiếng, chỉ cần thấy cháu gái sống tốt, bà nhất định sẽ bằng lòng.

Nhưng thời buổi này khó khăn, nhà ai cưới vợ mà lại muốn kèm theo cả bà già chứ. Bà không thể làm chuyện liên lụy đến cháu gái.

Bà vỗ vai cháu gái: “Bà đã làm chủ gia đình cả đời rồi, bà không ăn cơm nhà người khác, để người ta cho mình sắc mặt đâu.”

Kim Phương còn không biết suy nghĩ của bà sao, chỉ giả vờ như không nghe thấy: “Không được đâu, ai mà đối xử không tốt với bà thì chúng ta không cần.”

Nếu nói vậy, e rằng cháu gái sẽ không lấy được chồng, dù con bé tốt đến đâu, có thêm người phải chăm sóc cũng khó gả chồng.
0 Bình luận