Thập Niên 60: Làm Giàu Nuôi Con

Chương 17: Cháo Thịt Nạc Trứng Gà 1

Số chữ: 670
Nghe thấy vậy, vị cấp trên cũng im lặng. Bởi vì họ đều hiểu tính cách của Chu Thanh Bách. Nếu không thể ra tiền tuyến, anh sẽ không ở lại đây.

- Vậy thì dùng công lao lập được lần này, xin một khoản tiền sinh hoạt phí để cậu ấy mang về. Tôi nghe nói cậu ấy có ba đứa con trai. - Cuối cùng cấp trên đành đưa ra phương án như vậy.

Vị kia cũng không có ý kiến.

Ở nhà, bốn mẹ con vô ưu vô lo vẫn đang ngủ say, không hề có lấy một chút “thần giao cách cảm” nào như trong truyền thuyết.

Lâm Thanh Hòa ngủ một giấc đến hơn bốn giờ chiều. Khi cô tỉnh dậy, ba đứa con trai đều đã thức. Có lẽ vì nhớ lời cô nói có thịt ăn, nên đến cả Chu Đại Oa cũng không tự ý chạy ra ngoài chơi.

Lâm Thanh Hòa đứng dậy múc nước rửa mặt.

Cô lấy hai chiếc khăn mặt mới từ trong không gian ra ngoài. Màu sắc của chúng đều rất xấu. Cô để một cái cho mình dùng, còn một cái cho ba anh em.

Còn cái khăn mà nguyên chủ rất quý, cô dự định dùng để lau chân cho ba anh em nhà họ Chu.



Cô gọi chúng đến, lau khuôn mặt “mèo hoa” cho cả ba anh em, rửa tay sạch sẽ, rồi cho chúng đi chơi.

- Mẹ ơi! Mẹ nấu cơm đi ạ. - Chu Đại Oa nhắc nhở.

Trẻ con vốn đói nhanh nên tới lúc này chúng đều đói rồi.

Lâm Thanh Hòa dựa vào việc ba anh em chúng nó còn nhỏ, lại không biết mình mang thứ gì về trong bọc đồ lớn đó, nên cô đi vào phòng, lấy ra một quả táo từ không gian. Cô không gọt vỏ, chỉ rửa sạch rồi cắt thành bốn miếng. Cô đưa cho Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa, mỗi đứa một miếng.

Còn Chu Tam Oa, Lâm Thanh Hòa lấy thìa, nạo táo rồi nghiền nát để đút cho nó ăn.

Hai anh em Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa không ngờ lại được ăn một loại trái cây ngon như vậy. Dù chỉ mỗi đứa chỉ được một phần tư, nhưng cả hai đều cảm thấy thoả mãn.

Lâm Thanh Hòa cũng không lo lắng. Bởi vì ở vùng này có trồng táo và lê, nhưng không có nho. Cô định lén lút ăn nho, thỉnh thoảng tranh thủ lúc hai đứa lớn không có mặt thì đút cho đứa thứ ba còn nhỏ, chưa biết nói.

Còn Chu Nhị Oa quá tinh ranh, nên cô không cho ăn, để tránh rước thêm phiền phức.



Đút cho Chu Tam Oa ăn xong, Lâm Thanh Hòa mới ăn miếng còn lại. Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa nhìn thấy vậy, đang định nói cô thiên vị em út liền ngậm miệng.

- Mẹ đi nấu thịt cho các con ăn, nhớ trông em cẩn thận. - Lâm Thanh Hòa vừa đứng dậy vừa nói.

Vì cái bánh bao trắng lớn buổi trưa và miếng táo nhỏ này, hai anh em Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa không dám làm trái lời nữa.

Mặc dù còn nhỏ tuổi, nhưng chúng cũng không ngốc. Cả hai có cảm giác dường như hôm nay mẹ chúng tốt hơn trước đây.

Lâm Thanh Hòa vào bếp.

Trong bếp chỉ có một bếp lò đắp bằng đất, nhưng cái nồi trên bếp và cái xẻng dùng để chiên xào cũng vẫn dùng được, chỉ là chúng trông hơi cũ mà thôi.

Nhưng những thứ này là do nguyên chủ đi đổi từ nhà mẹ đẻ về sau khi được chia gia sản. Cô ta đã dùng cái giá rất đắt để đổi với người bên nhà mẹ đẻ. Cũng chính vì có những dụng cụ để nấu ăn này, nên gia đình nhà họ Chu mới đồng ý chia gia sản cho cô ta.

Nếu không sau khi chia gia sản, cái nồi sắt lớn là một vấn đề rất lớn. Bởi vì, phiếu công nghiệp không dễ kiếm, gia đình họ Chu cũng không có.

Mặc dù nhà bếp đơn sơ, nhưng ở vùng này thì nhà ai cũng gần như vậy.
31 Bình luận