- Mẹ ơi, con chưa no! - Chu Đại Oa uống xong, rồi nói.
Chu Nhị Oa cũng chưa no. Như thế này cùng lắm chỉ ăn hơi no.
Chỉ có Chu Tam Oa là chưa ăn được nhiều. Nó chỉ cần ăn vài miếng bánh và một quả trứng là no rồi.
Đương nhiên, cậu bé no nhanh thì cũng đói nhanh. Bình thường những đứa trẻ ở độ tuổi này thường mũm mĩm trắng trẻo, nhưng Chu Tam Oa thì trông rất gầy gò ốm yếu.
Mặc dù trẻ con sống ở cái thời đại này đều là ba phần đói và bốn phần như quỷ đói, nhưng ở cái gia đình này cũng là do nguyên chủ không để tâm.
Nhờ có tiền trợ cấp của người cha, gia đình không thiếu đồ ăn, ba đứa trẻ cũng không đến mức bị như vậy.
- Hai đứa lên giường ngủ đi. - Lâm Thanh Hòa trêu chọc.
- Con muốn ra ngoài chơi. - Chu Đại Oa lập tức nói.
- Ngủ xong rồi hãy đi, tối nay mẹ nấu thịt cho các con ăn. - Lâm Thanh Hòa nói.
- Thật không? - Chu Đại Oa vội vàng hỏi.
Không chỉ cậu bé, mắt Chu Nhị Oa cũng sáng rực nhìn người mẹ hôm nay hơi khác thường của chúng.
- Không ăn thì thôi. - Lâm Thanh Hòa giả vờ bực bội.
Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa lập tức trèo lên giường. Chu Tam Oa không trèo lên được, ở dưới giường gọi “a a“. Chu Đại Oa sợ em làm hỏng chuyện, tối nay không có thịt ăn, bèn trèo xuống ôm cậu bé lên. Chu Nhị Oa thì ở trên giường kéo.
Cuối cùng, hai anh em đã cùng nhau kéo được đứa em út lên giường.
- ... Ngủ ngoan đi. - Lâm Thanh Hòa đắp cho chúng cái chăn mỏng và nói.
- Tối nay thật sự có thịt ăn hả? - Chu Đại Oa xác nhận lại.
- Có.
Lâm Thanh Hòa gật đầu, khẳng định.
Nghe vậy, Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa mới yên tâm, rồi cùng em trai đi ngủ.
Lâm Thanh Hòa cũng không bận tâm chúng có lẩm bẩm gì riêng tư hay không, cô trở về phòng mình.
Nói là phòng đơn, nhưng thực ra cũng không lớn, chỉ có một chiếc giường xây trên cái lò và một cái tủ quần áo. Ngoài ra còn có một cái chậu rửa mặt và giá treo khăn mặt. Bên cạnh là thùng gạo, thùng bột mì, thùng bột ngô, hũ trứng gà, nửa chai dầu ăn nhỏ và muối ăn đã gần hết.
Những thứ này đều được cất giữ trong phòng cô.
Vì căn phòng có một cánh cửa nhỏ, nên cô không cần phải cất vào tủ. Còn trong khi nhà người khác thì thường cho vào tủ, sau đó khóa lại.
Lâm Thanh Hòa cũng hơi mệt. Nguyên chủ đã đi bộ cả buổi sáng, lại thêm việc cô mới xuyên không đến, nên cô ra ngoài đóng cửa lại, quyết định những chuyện khác để ngủ dậy rồi tính.
Thế là bốn mẹ con cùng nhau ngủ trưa.
Cùng lúc đó, tại tiền tuyến xa xôi, Chu Thanh Bách được đưa vào bệnh viện khu vực để cấp cứu ngay lập tức.
Mấy người đồng đội được anh ta cứu còn suýt quỳ xuống, cầu xin bác sĩ và y tá nhất định phải cứu anh Chu của họ!
Cấp trên chủ chốt trong khu vực biết Chu Thanh Bách bị thương nặng được đưa vào bệnh viện khu vực thì nhíu mày sâu hơn. Ông ấy đánh giá Chu Thanh Bách rất cao, nhưng e là lần này giữ mạng cũng đã khó, tương lai thì...
- Chuẩn bị chuyển tiểu Chu sang làm công việc văn phòng đi. - Cuối cùng vị cấp trên này thở dài một tiếng, rồi ra lệnh.
- Với tính cách của tiểu Chu, e rằng cậu ấy sẽ không chịu ở lại. - Một vị cấp trên khác cũng tỏ ra vô cùng tiếc nuối, lắc đầu nói.
Nếu không xảy ra chuyện lần này, vị trí của Tiểu Chu cũng nên được thăng tiến thêm một bậc. Một người con nhà nông, dựa vào chính mình phấn đấu đến bây giờ đúng là không hề dễ dàng. Thật sự đáng tiếc.
Chu Nhị Oa cũng chưa no. Như thế này cùng lắm chỉ ăn hơi no.
Chỉ có Chu Tam Oa là chưa ăn được nhiều. Nó chỉ cần ăn vài miếng bánh và một quả trứng là no rồi.
Đương nhiên, cậu bé no nhanh thì cũng đói nhanh. Bình thường những đứa trẻ ở độ tuổi này thường mũm mĩm trắng trẻo, nhưng Chu Tam Oa thì trông rất gầy gò ốm yếu.
Mặc dù trẻ con sống ở cái thời đại này đều là ba phần đói và bốn phần như quỷ đói, nhưng ở cái gia đình này cũng là do nguyên chủ không để tâm.
Nhờ có tiền trợ cấp của người cha, gia đình không thiếu đồ ăn, ba đứa trẻ cũng không đến mức bị như vậy.
- Hai đứa lên giường ngủ đi. - Lâm Thanh Hòa trêu chọc.
- Con muốn ra ngoài chơi. - Chu Đại Oa lập tức nói.
- Ngủ xong rồi hãy đi, tối nay mẹ nấu thịt cho các con ăn. - Lâm Thanh Hòa nói.
- Thật không? - Chu Đại Oa vội vàng hỏi.
Không chỉ cậu bé, mắt Chu Nhị Oa cũng sáng rực nhìn người mẹ hôm nay hơi khác thường của chúng.
- Không ăn thì thôi. - Lâm Thanh Hòa giả vờ bực bội.
Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa lập tức trèo lên giường. Chu Tam Oa không trèo lên được, ở dưới giường gọi “a a“. Chu Đại Oa sợ em làm hỏng chuyện, tối nay không có thịt ăn, bèn trèo xuống ôm cậu bé lên. Chu Nhị Oa thì ở trên giường kéo.
Cuối cùng, hai anh em đã cùng nhau kéo được đứa em út lên giường.
- ... Ngủ ngoan đi. - Lâm Thanh Hòa đắp cho chúng cái chăn mỏng và nói.
- Tối nay thật sự có thịt ăn hả? - Chu Đại Oa xác nhận lại.
- Có.
Lâm Thanh Hòa gật đầu, khẳng định.
Nghe vậy, Chu Đại Oa và Chu Nhị Oa mới yên tâm, rồi cùng em trai đi ngủ.
Lâm Thanh Hòa cũng không bận tâm chúng có lẩm bẩm gì riêng tư hay không, cô trở về phòng mình.
Nói là phòng đơn, nhưng thực ra cũng không lớn, chỉ có một chiếc giường xây trên cái lò và một cái tủ quần áo. Ngoài ra còn có một cái chậu rửa mặt và giá treo khăn mặt. Bên cạnh là thùng gạo, thùng bột mì, thùng bột ngô, hũ trứng gà, nửa chai dầu ăn nhỏ và muối ăn đã gần hết.
Những thứ này đều được cất giữ trong phòng cô.
Vì căn phòng có một cánh cửa nhỏ, nên cô không cần phải cất vào tủ. Còn trong khi nhà người khác thì thường cho vào tủ, sau đó khóa lại.
Lâm Thanh Hòa cũng hơi mệt. Nguyên chủ đã đi bộ cả buổi sáng, lại thêm việc cô mới xuyên không đến, nên cô ra ngoài đóng cửa lại, quyết định những chuyện khác để ngủ dậy rồi tính.
Thế là bốn mẹ con cùng nhau ngủ trưa.
Cùng lúc đó, tại tiền tuyến xa xôi, Chu Thanh Bách được đưa vào bệnh viện khu vực để cấp cứu ngay lập tức.
Mấy người đồng đội được anh ta cứu còn suýt quỳ xuống, cầu xin bác sĩ và y tá nhất định phải cứu anh Chu của họ!
Cấp trên chủ chốt trong khu vực biết Chu Thanh Bách bị thương nặng được đưa vào bệnh viện khu vực thì nhíu mày sâu hơn. Ông ấy đánh giá Chu Thanh Bách rất cao, nhưng e là lần này giữ mạng cũng đã khó, tương lai thì...
- Chuẩn bị chuyển tiểu Chu sang làm công việc văn phòng đi. - Cuối cùng vị cấp trên này thở dài một tiếng, rồi ra lệnh.
- Với tính cách của tiểu Chu, e rằng cậu ấy sẽ không chịu ở lại. - Một vị cấp trên khác cũng tỏ ra vô cùng tiếc nuối, lắc đầu nói.
Nếu không xảy ra chuyện lần này, vị trí của Tiểu Chu cũng nên được thăng tiến thêm một bậc. Một người con nhà nông, dựa vào chính mình phấn đấu đến bây giờ đúng là không hề dễ dàng. Thật sự đáng tiếc.