Thập Niên 60: Làm Giàu Nuôi Con

Chương 18: Cháo Thịt Nạc Trứng Gà 2

Số chữ: 666
Từ nhỏ Lâm Thanh Hòa đã sống với bà nội ở quê, tuy bây giờ dùng cái bếp lò cũ này hơi lạ tay, nhưng có ký ức của nguyên chủ nên cũng không làm khó được cô. Cô cọ nồi, đun nước, rồi lấy gạo trong thùng ra để vo.

Trong thùng gạo có gạo, thùng bên cạnh cũng có bột mì, nhưng đều không còn nhiều. Chuyến này, nguyên chủ ra ngoài cũng không có ý định mua gạo hay bột mì mà chỉ mua vải để may quần áo cho mình.

Lâm Thanh Hòa lắc đầu, lấy một túi gạo từ không gian ra, đổ vào thùng gạo. Sau đó, cô lại lấy ra một túi bột mì đổ vào thùng bột mì bên cạnh, rồi bỏ đầy trứng gà vào trong hũ sành.

Ba đứa con trai trong nhà không quan tâm đến những thứ này, chúng cũng không biết đếm. Cùng lắm, chúng chỉ biết có nhiều trứng gà, nhiều gạo hơn, nhưng nhiều hơn bao nhiêu thì không biết. Cơ bản cô muốn làm gì thì làm.

Làm xong những việc này, Lâm Thanh Hòa lấy ra một miếng thịt nạc khoảng ba bốn lạng từ không gian. Cô dự định nấu cháo thịt nạc trứng gà.

Có điều con dao trong nhà rất cùn, Lâm Thanh Hòa không chút khách sáo lấy từ không gian một con dao làm bếp kiểu cũ mà cô mới mua, để dùng.

Trong nhà chỉ có mấy củ cải nhỏ này, chỉ cần cô không quá đáng thì chẳng có gì phải lo lắng cả. Mà cho dù thực sự quá đáng đi chăng nữa, thì cô còn có thể quá đáng hơn nguyên chủ à?

Hơn nữa, cô cất những vật tư này là để bản thân sống thoải mái hơn, chứ không phải để ngắm.

Con dao mới rất sắc bén, cô rửa sạch rồi băm thịt dễ dàng hơn nhiều. Thoáng cái, cô đã băm xong ba bốn lạng thịt nạc. Lúc này, nước trong nồi cũng đã sôi, nên cô đổ gạo đã vo sạch vào, rồi dùng cái vá lớn khuấy đều, tránh để bị dính nồi, khê cơm.



- Mẹ ơi, mẹ đang nấu món gì vậy?

Không biết Chu Nhị Oa đã xuất hiện ở cửa bếp từ lúc nào. Nó hỏi mà mắt nhìn chằm chằm.

Lâm Thanh Hòa trả lời:

- Tối nay ăn cháo thịt nạc trứng gà.

- Ngon không ạ?

Chu Nhị Oa đã từng ăn cháo thịt nạc trứng gà bao giờ đâu, nhưng khi nghe vừa có trứng vừa có thịt, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết chắc chắn cực kỳ ngon rồi.

- Đương nhiên rồi, lát nữa ăn là con nuốt luôn cả lưỡi. - Lâm Thanh Hòa nói.

Chu Nhị Oa nghe ra mẹ đang nói đùa. Nó nhìn nhìn, rồi rụt rè đi đến ôm lấy ống chân cô. Lâm Thanh Hòa cúi đầu nhìn đứa bé:

- Làm gì thế?

- Mẹ ơi, mẹ thật tốt. - Chu Nhị Oa ngửa mặt, nhìn cô mà nói.



- Biết mẹ tốt là được rồi. Mẹ của người này người kia trong thôn là mẹ kế, con nhìn cuộc sống của con nhà người ta, rồi nhìn ba anh em con đi. - Lâm Thanh Hòa nói.

Đây không phải là lời nói quá. Trong thôn, có một nhà mà mẹ kế luôn đánh đập hoặc chửi mắng con của vợ trước, cuộc sống rất khó khăn.

Chu Nhị Oa cười hì hì:

- Mẹ ơi, mẹ đừng dọa con.

- Không dọa con! Chăm em cho tốt. Tết này mẹ sẽ may cho mỗi đứa một bộ quần áo mới. - Lâm Thanh Hòa nói.

- Quần áo mới?

Chu Đại Oa dẫn theo Chu Tam Oa vừa bước vào liền nghe thấy vậy thì mắt sáng rực lên mà hỏi.

- Mẹ ơi, con cũng có quần áo mới hả? - Chu Nhị Oa cũng hấp tấp hỏi.

Lâm Thanh Hòa mở nắp nồi, không quay đầu lại, nói:

- Ngoan ngoãn nghe lời không làm chuyện xấu thì đồ ăn ngon có, quần áo mới cũng có. Nhưng nếu không nghe lời thì mặc quần áo rách của các con và ăn bánh ngô đi.
31 Bình luận