Người giàu nhất thành Babylon
Ở thành Babylon, Arkad không chỉ nổi tiếng bởi sự giàu có, mà còn được mọi người ngưỡng mộ bởi tính tình cởi mở. Ông hào phóng góp tiền cho các tổ chức từ thiện, đối với những người thân và cả việc chi tiêu. Mặc dù vậy, mỗi năm gia tài của ông vẫn không ngừng tăng lên.
Vì thế, một số người bạn thơ ấu của ông đã tìm đến và nói rằng:
- Arkad à! Anh may mắn hơn chúng tôi nhiều. Anh đã trở thành người giàu nhất vương quốc Babylon, còn chúng tôi vẫn chỉ có cuộc sống nghèo khổ. Anh mặc toàn những bộ áo quần đẹp đẽ, sang trọng và ăn những của ngon, vật lạ, trong khi chúng tôi phải bằng lòng với những bộ quần áo tầm thường, bữa ăn đạm bạc qua ngày.
Arkad trả lời:
- Đúng vậy. Xuất phát điểm của chúng ta hoàn toàn giống nhau. Chúng ta học cùng một thầy, chơi cùng những trò chơi thời niên thiếu. Trong học tập hay các trò chơi, tôi cũng chẳng hơn các bạn.
- Bạn cũng không làm việc chăm chỉ hơn hay trung thành hơn chúng tôi. Nhưng tại sao, sau đó, số phận của bạn lại thay đổi, giúp bạn có được tất cả những điều tốt đẹp của cuộc sống, trong khi chúng tôi, những người cũng xứng đáng như bạn thì lại bị bỏ qua.
Sau đó, Arkad đã giải thích với họ rằng:
- Nhưng các bạn đã không cố gắng làm việc hết sức. Các bạn cũng không chịu học những quy luật làm giàu, hoặc không chịu làm theo những quy luật đó.
Fickle Fate là một nữ thần độc ác, không mang lại lợi ích vĩnh viễn cho bất kỳ ai. Ngược lại, cô ấy sẽ hủy hoại cho hầu hết những người kiếm được vàng nhưng không xứng đáng. Cô khiến cho những kẻ tiêu xài bừa bãi sớm tiêu tan tất cả những gì họ có được, bị bỏ đói và không bao giờ đạt được khát vọng. Những người mà cô ưa thích trở thành những người bủn xỉn và tích trữ của cải, sợ phải tiêu những gì họ có, bởi họ biết rằng họ không có khả năng làm ra nó. Họ còn bị vây hãm bởi nỗi sợ hãi của những tên cướp và tự mình phải sống với sự trống rỗng và đau khổ.
Tuy nhiên, vẫn có những người giàu có mà họ chẳng xứng đáng chút nào, họ vẫn trở thành những người hạnh phúc và hài lòng. Tôi có nghe đồn về một vài người. Hãy thử nghĩ về những người đàn ông được thừa hưởng sự giàu có bất ngờ.
Bạn bè của ông Arkad thừa nhận những lời ông nói là đúng và yêu cầu giải thích cho họ cách ông ta trở nên giàu có. Vì vậy ông nói tiếp:
- Khi còn trẻ, tôi nhìn về bản thân mình và nhìn tất cả những điều tốt đẹp đã có để mang lại hạnh phúc. Và tôi nhận ra rằng sự giàu có làm tăng tiềm năng của tất cả những thứ này. Giàu có là một sức mạnh. Người ta có thể làm nhiều điều khi giàu có.
Người ta có thể trang trí nhà với những đồ đạc phong phú nhất. Người ta có thể chèo thuyền ra biển xa. Người ta có thể thưởng thức những món ngon ở những vùng đất xa xôi. Người ta có thể mua đồ trang trí từ công nhân vàng và người đánh bóng mặt đá. Người ta thậm chí có thể xây dựng những ngôi đền hùng vĩ cho các vị thần.
Người ta có thể làm tất cả những điều này và nhiều thứ khác, bao gồm cả những niềm vui cho các giác quan và sự hài lòng cho tâm hồn.
Khi biết được những điều này, tôi quyết định phải cố gắng đạt được hết những điều tốt đẹp trong cuộc sống này. Tôi không thể tự bằng lòng với một cuộc sống nghèo khổ, chỉ biết đứng từ xa ghen tị nhìn những người khác hưởng thụ cuộc sống. Tôi cũng không thể cho phép mình ăn mặc xuề xòa. Tôi sẽ không hài lòng khi mình là một người nghèo. Tôi sẽ tự mình làm khách trong bữa tiệc của những điều tốt đẹp.
Như bạn biết đấy, tôi xuất thân trong một gia đình nghèo khó và đông anh em, không có của cải thừa kế. Vì vậy, tôi đã suy nghĩ và quyết định rằng, để đạt được những gì tôi muốn, tôi phải dành thời gian học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm.
Về mặt thời gian, mọi người đều có rất nhiều. Mỗi người đều có đủ thời gian để làm giàu. Nhưng bạn lại chẳng làm gì ngoài việc tự hào về việc mình có một gia đình tốt.
Về việc học tập, các bạn có nhớ lời thầy đã từng dạy chúng ta rằng có hai cách học: một là những điều ta được học và biết; hai là qua quá trình rèn luyện, chúng ta sẽ được học những điều chúng ta chưa biết.
Vì vậy, tôi đã quyết định tìm hiểu làm thế nào một người có thể tích lũy của cải. Khi tìm được rồi thì bắt buộc phải làm và làm cho thật tốt. Chúng ta biết tìm đến ánh sáng mặt trời để sưởi ấm, vậy thì tại sao lại không biết tìm đến sự thông thái để học hỏi?
Tôi đã tìm được việc làm, là một người làm công khắc chữ. Tôi dành hàng giờ mỗi ngày làm việc với những tấm thẻ đất sét. Tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, tôi đã chăm chỉ làm việc, nhưng thu nhập chẳng được là bao. Tuy nhiên, tôi vẫn không từ bỏ quyết tâm của mình.
Vào một ngày nọ, Algamish, người cho vay tiền, đến yêu cầu tôi khắc một bản sao của điều luật thứ chín. Ông ấy nói là cần bản sao đó trong vòng hai ngày và nếu tôi hoàn thành đúng thời hạn thì ông ta sẽ thưởng cho tôi hai đồng xu.
Tôi cật lực khắc chữ, nhưng điều luật quá dài nên khi ông Algamish quay lại, tôi vẫn chưa làm xong. Ông ấy rất tức giận, thậm chí muốn đánh tôi, vì tôi không hoàn thành công việc và có lẽ vì tôi chỉ là một tên làm thuê tầm thường. Tôi không mấy sợ hãi vì biết rằng ông chủ sẽ không cho phép ông ta làm tôi bị thương nên tôi đã nhanh trí đề nghị rằng:
- Ông Algamish, ông là một người rất giàu có. Nếu ông có thể chỉ cho tôi cách để trở nên giàu có như ông, thì tôi sẽ thức suốt đêm nay để khắc điều luật lên tấm thẻ. Ngày mai khi mặt trời mọc, cũng là lúc tấm thẻ này khắc xong.
Ông Algamish mỉm cười và đáp:
- Cậu là một kẻ làm công khôn lanh đấy. Ta đồng ý, coi như đây là một cuộc trao đổi có lợi vậy.
Tôi đã khắc chữ thâu đêm, cho dù mỏi nhừ cả lưng, đầu đau nhức vì mùi của muội đèn dầu và hai mắt lờ mờ nhìn không rõ chữ. Cuối cùng, khi ông ta quay lại vào lúc bình minh, tôi đã hoàn thành xong và tự tin nói với ông ta rằng:
- Bây giờ, ông hãy nói với tôi điều mà ông đã hứa.
Ông ấy đáp lại một cách thân mật:
- Con đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, con trai à. Còn ta, ta đương nhiên cũng giữ lời hứa của mình. Ta sẽ nói với con những điều con đang muốn biết. Ta cũng già rồi, mà người già luôn sẵn lòng chia sẻ khi người trẻ xin lời khuyên từ những kinh nghiệm trải đời của ta. Nhưng người trẻ thường nghĩ rằng người già như ta chỉ biết hoài niệm giá trị của ngày xưa nên chẳng có lợi ích gì. Hãy nhớ điều này, mặt trời tỏa sáng hôm nay là mặt trời tỏa sáng khi cha con được sinh ra, và vẫn sẽ tỏa sáng khi đứa cháu cuối cùng của con chết đi.
Những suy nghĩ của tuổi trẻ là những ánh sáng rực rỡ như những thiên thạch tỏa sáng trên bầu trời, nhưng trí tuệ của tuổi tác giống như ánh sáng của những ngôi sao cố định giúp thủy thủ định hướng đúng đường đi. Con nên nhớ kỹ chân lý ta sắp truyền dạy, nếu con bỏ qua nó thì công sức suốt đêm của con cũng chỉ là vô ích.
Ông Algamish nhìn tôi, hạ thấp giọng và nhấn mạnh từng chữ:
- Ta trở nên giàu bắt đầu từ quyết định để dành một phần trong tổng số tiền ta kiếm được. Sau này, con cũng làm như vậy.
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi và không nói gì nữa. Ánh mắt đó của ông như nhìn thấu tâm can tôi. Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi:
- Đó là tất cả ạ?
- Điều đó đủ để biến một người chăn cừu mướn thành một người cho vay tiền đấy.
- Nhưng tất cả những gì cháu kiếm được là của cháu, và cháu nên giữ chứ?
- Không đâu. Chắc chắn con phải trả tiền cho người thợ may quần áo, thợ làm dép. Rồi tiền để mua thức ăn nữ. Con có thể sống ở Babylon mà không tiêu tiền không? Vậy số tiền con kiếm được trong tháng có còn hay không? Và số tiền kiếm được suốt cả năm qua, con có giữ lại được đồng nào không? Thật là ngu ngốc! Con phải trả tiền cho tất cả mọi người, ngoại trừ bản thân mình. Con lao động vất vả là vì người khác à? Cứ như vậy, con vẫn mãi chỉ làm thuê làm mướn cho chủ để có cái ăn, cái mặc thôi. Nếu chỉ để dành một phần mười trong tổng số tiền mà con kiếm được hàng tháng, thì con tính thử xem trong vòng mười năm, tổng cộng số tiền tiết kiệm ấy sẽ là bao nhiêu?
Với khả năng tính toán khá nhanh nhạy, tôi đáp ngay:
- Gần bằng số tiền cháu kiếm được trong vòng một năm.
- Con mới nói đúng một nửa thôi. Mỗi một đồng tiền vàng con để dành là một nô lệ làm việc cho con. Mỗi một xu mà đồng tiền vàng đó kiếm ra cũng là đem về cho con. Nếu con muốn giàu có, thì phải làm cho mỗi đồng tiền của con cũng tạo ra lợi nhuận, làm cho con giàu lên, giàu lên mãi như ý của con.
Con nghĩ ta đang lừa con ư? Thực chất, ta đang trả công cho con gấp ngàn lần so với công sức con đã bỏ ra đấy, nếu con đủ khôn ngoan để nắm bắt chân lý ta vừa truyền đạt.
Một phần mười tổng số tiền con kiếm được là dành cho riêng con, cho dù số tiền con kiếm rất nhiều hoặc rất ít. Hãy trả tiền công cho bản thân mình trước tiên. Đừng tiêu xài hoang phí, hãy lên kế hoạch chi tiêu hợp lý với số tiền còn lại.
Hãy tưởng tượng sự giàu có giống như một cây xanh lớn lên từ một hạt mầm nhỏ bé. Những đồng tiền con tiết kiệm sẽ là hạt mầm của cây giàu có. Gieo hạt mầm càng sớm, thì sẽ thu hoạch càng nhanh. Thêm vào đó, nếu con thường xuyên chăm bón và tưới nước thì không lâu sau, con sẽ vui mừng khi tận hưởng bóng mát của nó.
Sau đó, ông cầm những tấm thẻ đất sét và ra về.
Tôi nghĩ đi nghĩ lại về những điều ông Algamish nói. Hình như nó rất có lý! Vì thế, tôi quyết định làm theo. Từ đó, mỗi lần nhận tiền công, tôi đều trích ra và cất riêng một phần mười. Tôi phát hiện mình không còn thiếu tiền như trước nữa. Nhìn số tiền tiết kiệm không ngừng gia tăng, đôi khi tôi cũng định tiêu pha một ít như mua món đồ ưa thích được những thương nhân mang về bằng lạc đà hoặc tàu biển từ vùng đất Phoenicia. Nhưng tôi đã biết kiềm chế lại.
Một năm sau, ông Algamish quay lại hỏi tôi:
- Con à, trong năm qua, con đã trả cho bản thân một phần mười số tiền mình kiếm được chứ?
Tôi tự hào trả lời:
- Vâng, thưa ông, có ạ.
Ông Algamish tươi cười đáp:
- Tốt, vậy con đã dùng số tiền đó để làm gì?
- Con đã cho ông chủ lò gạch Azmur vay số tiền đó. Ông ấy bảo sẽ đến vùng biển Tyre xa xôi, mua những viên ngọc quý hiếm của Phoenicia. Sau đó đem về bán lại với giá cao hơn và chia lợi nhuận cho con.
Ông Algamish thốt lên:
- Những kẻ ngốc đều phải học. Tại sao con lại tin vào kiến thức của ông chủ lò gạch trong việc chọn mua trang sức? Con có thể đến hỏi người thợ làm bánh mì về những ngôi sao không? Không! Nếu con là người biết suy nghĩ, chắc chắn là con chỉ đến hỏi các nhà chiêm tinh học. Số tiền con để dành có thể mất hết rồi. Chàng trai trẻ ơi, vậy là con đã tự tay chặt rễ cây giàu có của mình rồi. Hãy trồng lại cây khác. Hãy thử lại. Lần sau, nếu con muốn nghe lời khuyên về các đồ trang sức thì hãy đến hỏi những người buôn bán nữ trang. Nếu con muốn biết về cừu, thì hãy đi tìm người chăn cừu. Con không mất tiền khi đi xin lời khuyên, nhưng phải chọn lọc để lấy những lời khuyên có giá trị nhất. Nếu không, con sẽ trả giá cho những sai lầm của họ bằng chính tiền tiết kiệm của mình đấy.
Nói rồi ông đi mất.
Đúng như ông Algamish dự đoán. Người Phoenicia đã bán cho ông Azmur những trang sức nhìn giống đá quý nhưng thật ra được làm bằng thủy tinh vô giá trị. Tôi tiếp tục để dành tiền như lời khuyên của ông Algamish. Bấy giờ, điều này đã trở thành thói quen hàng ngày nên tôi không thấy khó khăn như trước nữa.
Đúng một năm sau, ông Algamish lại đến và hỏi tôi:
- Kể từ lần trước ta gặp con đến nay, con đã có những tiến bộ như thế nào rồi?
- Con vẫn để dành tiền đều đặn ạ! Con đã đưa số tiền đó cho ông Agger, thợ làm khiên, để ông ta mua đồng. Cứ sau bốn tháng, ông ta lại trả tiền lời cho con.
- Vậy là tốt rồi! Con đã làm gì với số tiền lời ấy?
- Con đã có một bữa tiệc tuyệt vời với mật ong, rượu vang và bánh. Ngoài ra, con đã mua một chiếc áo dài màu đỏ tươi. Rồi đến một ngày, con sẽ mua một con lừa để cưỡi.
Ông Algamish cười rồi nói:
- Con đã ăn vào tiền tiết kiệm mình. Vậy con mong chúng làm việc cho con như thế nào? Và làm thế nào chúng có thể sinh lời tiếp cho con? Trước tiên hãy nuôi đội quân nô lệ vàng và sau đó con sẽ được thưởng thức nhiều bữa tiệc phong phú mà không hối tiếc.
Nói rồi ông lại đi mất.
Hai năm sau, tôi mới gặp lại ông Algamish. Có lẽ ông ấy đã quá già với nhiều nếp nhăn trên gương mặt và cặp mắt trĩu xuống.. Ông Algamish nhìn thấy tôi liền bảo:
- Arkad! Con đã giàu có như con mong muốn chưa?
- Vẫn chưa được như ý của cháu, nhưng cháu cũng đã có được một số tiền kha khá rồi, bây giờ cháu vẫn đang kiếm thêm. Số tiền của cháu ngày càng tăng lên rất nhiều đấy ạ.
- Con vẫn nhận lời khuyên từ những người thợ làm gạch à?
- Về việc làm gạch, họ cho con những lời khuyên rất hữu ích.
- Arkad à! Con đã thực hiện những bài học làm giàu rất tốt. Con đã học được cách chi tiêu ít hơn số tiền kiếm được. Con cũng đã biết tìm lời khuyên tốt nhất từ những người nhiều kinh nghiệm. Và cuối cùng, con đã học được cách kiếm tiền cho chính mình.
Con đã biết cách kiếm ra tiền, biết cách giữ tiền và biết cách dùng tiền có lợi nhất. Vì thế, con đủ khả năng để đảm nhận một nhiệm vụ nào đó. Nay ta đã già rồi mà những đứa con trai của ta chỉ biết tiêu tiền, chứ không có ý muốn làm ra tiền. Ta e rằng mình không còn đủ sức tiếp tục giữ gìn khối tài sản khổng lồ của mình nữa. Nếu con đến Nippur thay ta làm những công việc ở đó, thì ta sẽ xem con như là một cộng sự và chia một phần tài sản của ta.
Thế là tôi đến Nippur và cai quản khối tài sản kếch xù của ông ấy. Tôi vốn là người tham vọng và không ngừng vận dụng ba quy luật làm giàu nên số tài sản ấy ngày càng tăng lên.
Vì vậy, tôi đã khá giả hơn rất nhiều. Khi ông Algamish qua đời, tôi đã nhận được một phần tài sản của ông ấy đúng như thỏa thuận trước đây.
Khi Arkad kể xong, một trong những người bạn của ông lên tiếng:
- Anh là một người may mắn khi được thừa kế một phần tài sản của ông Algamish.
- Điều may mắn duy nhất là tôi có tham vọng làm giàu trước khi gặp ông Algamish. Trong suốt bốn năm, tôi đã chứng minh tham vọng của mình bằng cách luôn để dành một phần mười số tiền kiếm được. Liệu bạn có gọi là may mắn khi một ngư dân dành nhiều năm để nghiên cứu thói quen về những con cá để mỗi cơn gió thay đổi, anh ta có thể thả lưới bắt chúng? Cơ hội là một nữ thần kiêu căng và không bao giờ lãng phí thời gian với những người không chuẩn bị.
Một người bạn khác lên tiếng:
- Ông vẫn giữ vững ý chí mạnh mẽ của mình sau khi đánh mất số tiền tiết kiệm trong năm đầu tiên. Không phải ai cũng làm được như ông đâu.
Arkad mỉm cười và đáp lại:
- Ý chí mạnh mẽ? Vô lý. Anh cho rằng, ý chí mạnh mẽ có thể giúp ta nâng một vật nặng mà ngay cả con lạc đà cũng không thể mang nổi hay đến cả con bò cũng không thể nhúc nhích ư? Nếu tôi đặt ra cho mình một nhiệm vụ, dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ hoàn thành nó. Làm thế nào để tôi có thể tự tin vào bản thân mình khi làm những việc quan trọng ư? Tôi nói với bản thân mình: Trong vòng một trăm ngày, khi tôi đi qua cầu vào thành phố, tôi sẽ nhặt một hòn sỏi bên đường và ném xuống suối. Tôi đã làm như vậy. Nếu ngày thứ bảy tôi không làm điều đó, tôi sẽ không nói với mình rằng ngày mai sẽ ném hai viên sỏi. Thay vào đó, tôi sẽ quay lại và ném viên sỏi. Ngày thứ hai mươi, tôi sẽ tự nói với mình: Arkad, điều này thật là vô ích. Ném viên sỏi mỗi ngày có tác dụng gì? Ném cả một nắm sỏi và thế là xong. Không, tôi không làm như vậy. Khi tôi đặt ra một nhiệm vụ cho chính mình, tôi phải hoàn thành nó. Vì vậy, tôi cẩn thận không bắt đầu những nhiệm vụ khó khăn và không thực tế, vì tôi thích giải trí.quá rắc rối, tôi cũng sẽ thấy nó. Khi tôi đã đặt ra cho mình một mục tiêu nào đó, thì tôi nhất quyết phải hoàn thành nó. Vì thế, tôi rất thận trọng khi đề ra những mục tiêu cho mình, tôi không bắt đầu với những nhiệm vụ khó khăn và phi thực tế, vì tôi thích những việc nhẹ nhàng.
Một người bạn khác nói:
- Có thể những điều anh nói là chính xác và hợp lý, thế thì thật đơn giản. Nhưng nếu mọi người đều làm như thế thì sẽ không có đủ sự giàu có dành cho tất cả.
- Ở đâu cũng có thể làm giàu và sự giàu có luôn có đủ cho những người luôn cố gắng làm việc. Nếu một người giàu xây cung điện mới, thì vàng của anh ta không phải biến mất, mà được chia cho những người làm gạch, thợ xây, người bán nội thất. Tất cả những người bỏ công sức để làm cung điện đều được một phần. Khi cung điện được hoàn thành, nền đất đó, cung điện đó không đáng giá bao nhiêu ư? Sự giàu có phát triển theo những cách kỳ diệu. Không ai có thể đoán trước được giới hạn của nó. Chẳng phải người Phoenicia đã xây dựng những thành phố lớn trên bờ biển hoang vắng nhờ sự giàu có đến từ những con tàu thương mại của họ trên biển sao?
Một người bạn đề nghị:
- Anh hãy cho chúng tôi lời khuyên để chúng tôi cũng trở nên giàu có. Thời gian trôi qua rất nhanh, giờ đây, chúng tôi cũng già rồi, nhưng chưa tạo dựng được gì cho cuộc sống của mình cả.
- Bạn nên học hỏi sự khôn khéo của ông Algamish, hãy luôn tự nhủ với bản thân rằng: Phải dành riêng cho mình một phần mười trong tổng số tiền mà mình đã kiếm được. Hãy nghĩ đến điều đó vào mỗi buổi sáng thức dậy, mỗi buổi trưa và mỗi buổi tối. Hãy nói điều đó mỗi giờ mỗi ngày. Hãy nói với chính mình cho đến khi những từ đó nổi bật trong tâm trí bạn như những sao băng vút sáng trên bầu trời đêm.
Hãy khiến cho bản thân luôn nghĩ về việc tiết kiệm một phần mười. Hãy lấp đầy suy nghĩ của bạn bằng ý nghĩ đó. Sau đó, hãy luôn để dành ít nhất một phần mười số tiền bạn kiếm được. Hãy sắp xếp các chi tiêu khác để thực hiện điều này nếu cần thiết. Bạn sẽ sớm cảm nhận được sự thích thú của một người sở hữu một kho báu hoàn toàn là của mình. Điều này cũng sẽ là động lực để các bạn nỗ lực kiếm tiền nhiều hơn, và sau đó làm cho tài sản của bạn càng ngày càng phình ra.
Sau đó, học cách làm cho kho báu của bạn làm việc cho bạn. Hãy biến nó thành nô lệ của bạn. Làm cho những đồng tiền mà nó sinh ra cũng làm việc cho bạn.
Bạn phải kiếm được thật nhiều tiền để đảm bảo cho cuộc sống tương lai của mình. Hãy nhìn những người già và đừng quên rằng đến một ngày nào đó, bạn cũng sẽ như họ. Bạn phải thận trọng khi đầu tư, đừng vì tham lam mà tham gia vào những vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn một cách bất thường. Như thế, bạn có thể mất hết tiền bạc và nhận lấy sự hối tiếc. Ngoài ra, một người khôn ngoan không cần một khoản tiền lớn có sẵn, mà họ luôn có các khoản thu nhỏ đều đặn.
Bạn phải tìm lời khuyên của những người khôn ngoan giàu kinh nghiệm, cụ thể hãy tìm đến những người hàng ngày quản lý tiền bạc. Hãy nhờ họ chỉ dẫn cho bạn, giúp bạn tránh sai lầm như tôi đã từng khi giao phó tiền bạc cho người thợ làm gạch Azmur. Những vụ đầu tư có lợi nhuận ít nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn nhiều so với những vụ đầu tư mang lại lợi nhuận lớn nhưng không an toàn.
Ngoài ra, hãy hưởng thụ cuộc sống trong khả năng của bạn, đừng quá keo kiệt hay tiết kiệm đến mức bủn xỉn. Dù có thể tiết kiệm nhiều hơn một phần mười số tiền kiếm được, bạn cũng nên bằng lòng với tỷ lệ này. Bạn đáng được tận hưởng mức sống tương xứng với mức thu nhập của mình, đừng quá chi li trong chuyện chi tiêu mà bỏ quên những điều thú vị đáng tận hưởng trong cuộc sống.
Những người bạn của ông Arkad cảm ơn và ra về. Một số người im lặng vì không hiểu được ý nghĩa câu chuyện của ông Arkad. Một số người khác thì bực tức vì cho rằng với sự giàu có như thế, ông nên chia chút ít cho những người bạn kém may mắn hơn ông. Tuy nhiên, một số người đã bắt đầu nhận ra nhiều điều mới mẻ từ buổi chuyện trò. Họ biết rằng, ông Algamish quay trở lại cửa hiệu khắc chữ nhiều lần, bởi vì ông ấy muốn quan sát một người đang tìm cách vươn lên từ sự nghèo khó. Và khi Arkad tìm được cách, đương nhiên sẽ có một vị trí xứng đáng đang chờ chàng trai ấy ở phía trước. Không ai có thể thay Arkad làm được vấn đề này. Mỗi người phải tự vận động để hiểu rõ mọi chuyện và sẵn sàng nắm bắt cơ hội khi nó đến với mình.
Những người có suy nghĩ như vậy vẫn thường đến thăm ông Arkad và được đón tiếp niềm nở. Ông sẵn sàng cho lời khuyên và hướng dẫn họ đầu tư tiền bạc mang lại lợi ích tốt với sự an toàn và sẽ không bị mất hoặc vướng vào các khoản đầu tư không sinh lời.
Bước ngoặt trong cuộc đời của những người này chính là lúc họ nhận được lời khuyên và những bài học giá trị trong kinh doanh từ Algamish đến Arkad và từ Arkad đến với họ.
MỘT PHẦN MƯỜI SỐ TIỀN BẠN KIẾM ĐƯỢC LÀ ĐỂ TRẢ CHO CHÍNH BẠN.