Bảy cách làm đầy một túi tiền rỗng
Trải qua các thời đại, Babylon vẫn luôn được biết đến là vương quốc giàu có nhất, nhiều châu báu nhất.
Tuy nhiên, đây không phải là điều hiển nhiên, sẵn có, mà là nhờ vào sự khôn khéo của người dân nơi đây. Điều đầu tiên họ phải học là làm sao để trở nên giàu có.
Trở về Babylon sau khi đánh bại quân xâm lược Elamites, nhà vua Sargon nhận thấy đất nước đang rơi vào tình cảnh đói nghèo nghiêm trọng. Tể tướng hoàng gia đã giải thích với nhà vua rằng:
- Tâu bệ hạ, trước đây thần dân của chúng ta được hưởng cuộc sống ấm no là do bệ hạ đã cho xây dựng các kênh tưới tiêu quy mô lớn và những ngôi đền thờ nguy nga cho các vị thần. Những công trình đó giờ đây đã hoàn tất, dân chúng không có khả năng tự kiếm ra tiền. Người lao động không có việc làm. Các thương nhân có ít khách hàng. Nông dân không thể bán sản phẩm của họ. Người dân không có đủ tiền để mua thức ăn.
Nhà vua Sargon hỏi:
- Số vàng mà chúng ta đã chi trả để xây dựng các công trình đó nay đi đâu cả rồi?
- Thần nghĩ rằng số vàng đó đã rơi vào tay của một số ít người rất giàu ở vương quốc ạ. Nó không ở lâu trong cái túi nhỏ bé của dân nghèo mà nhanh chóng chạy vào trong hòm của những người giàu có. Giờ đây, nhà vua không còn trả công cho họ, nên họ không kiếm được tiền.
Nhà vua ngẫm nghĩ một lúc, rồi hỏi:
- Tại sao chỉ có một số ít người kiếm được nhiều vàng và trở nên giàu có như thế?
- Vì chỉ có một số ít người biết cách làm thế nào để trở nên giàu có. Chúng ta không thể buộc tội một người giàu có vì anh ta biết cách kiếm ra nhiều vàng, đồng thời cũng không thể dùng danh nghĩa công lý tước đoạt tất cả tài sản họ kiếm được bằng con đường làm việc chân chính để chia cho những người kém năng lực hơn họ.
- Nhưng sao tất cả mọi người không học được cách kiếm ra nhiều tiền bạc để trở nên giàu có?
- Tâu bệ hạ, ai cũng muốn học cách làm giàu để được giàu có, nhưng người nào có khả năng dạy cho họ? Chắc chắn không phải là những linh mục, vì ngay bản thân họ cũng không biết cách kiếm tiền.
- Tể tướng à, vậy trong vương quốc này, ai là người biết cách kiếm ra nhiều vàng nhất và trở thành người giàu có nhất?
- Tâu bệ hạ, người hãy thử suy nghĩ kĩ xem ai là người tích lũy được nhiều vàng nhất thành Babylon này.
- Chính là Arkad, người giàu nhất Babylon này. Hãy triệu ông ấy đến gặp ta vào ngày mai.
Ngày hôm sau, theo chỉ thị, Arkad tự tin đến gặp nhà vua với phong thái chỉnh tề mặc dù ông đã bảy mươi tuổi.
- Arkad, có phải ngươi là người giàu có nhất Babylon này không?
- Tâu bệ hạ, mọi người vẫn bảo như thế và thần không thấy ai phản đối điều đó cả.
- Bí quyết nào để ngươi giàu có như vậy?
- Do thần biết nắm bắt cơ hội, mọi người vẫn có cơ hội nhưng họ đã không biết tận dụng chúng.
- Ngươi đã bắt đầu sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng ư?
- Tâu bệ hạ! Ngoài khát vọng về sự giàu có, thần chẳng có gì nữa ạ.
- Arkad, vương quốc của chúng ta đang lâm vào tình cảnh đói nghèo. Chỉ một vài người biết cách kiếm ra tiền thì vẫn giãu mãi, còn hàng loạt người dân thiếu hiểu biết về cách giữ tiền, kiếm tiền thì lâm vào nghèo khổ.
Ta mong rằng Babylon trở thành một vương quốc giàu có nhất thế gian. Để thực hiện được điều đó thì vương quốc của chúng ta phải có nhiều người giàu có. Do đó, chúng ta phải dạy cho tất cả mọi người biết cách làm giàu. Arkad à, có bí quyết nào để trở nên giàu có không? Người có thể truyền dạy bí quyết đó cho mọi người không?
- Tâu bệ hạ, làm giàu là nhu cầu thiết thực. Thần rất sẵn lòng truyền dạy kinh nghiệm của mình cho tất cả mọi người.
Ánh mắt của nhà vua như bừng sáng:
- Arkad, ngươi vừa nói những điều mà ta rất muốn nghe. Ngươi có hết mình vì công việc này không? Ngươi có muốn truyền dạy kinh nghiệm của mình cho tất cả các thầy giáo trong vương quốc, rồi mỗi thầy giáo sẽ truyền lại cho những người học trò khác, cho đến khi mọi thần dân đều biết bí quyết làm giàu không?
Arkad nghiêng mình cúi đầu xuống và nói:
- Tâu bệ hạ! Thần chỉ là con dân của người, để người sai khiến. Thần sẽ truyền dạy hết kinh nghiệm mà mình có để tất cả mọi người có thể giỏi hơn và góp phần đem lại sự thịnh vượng cho vương quốc. Xin bệ hạ hãy để tể tướng sắp xếp cho thần một lớp học một trăm người, thần sẽ dạy cho họ bảy cách làm đầy túi tiền rỗng để không ai còn nghèo khổ trong vương quốc này nữa.
Hai tuần sau, theo lệnh của nhà vua, một trăm người đã tập trung tại đại sảnh của Đền học. Các học viên ngồi thành từng dãy ngay ngắn và mong chờ được học hỏi bí quyết làm giàu. Arkad ngồi cạnh một tấm bảng nhỏ, phía trên có một ngọn đèn tỏa ra mùi thơm đặc biệt khiến cho bầu không khí thêm phần linh thiêng và trang trọng.
Khi Arkad tiến đến, một học viên thì thầm với người bên cạnh:
- Đó là người giàu nhất vương quốc của chúng ta đấy. Trông ông ấy cũng bình thường như những người khác thôi mà.
Arkad bắt đầu nói:
- Với tư cách là một thần dân luôn dốc lòng vì đức vua vĩ đại, tôi đứng ở đây đây, đứng trước tất cả các bạn để thực hiện nhiệm vụ nhà vua giao phó. Thuở niên thiếu, tôi rất nghèo, nhưng luôn tham vọng có được nhiều vàng. Vì tôi biết cách đạt được điều đó nên nhà vua đã lệnh cho tôi truyền dạy cho tất cả các bạn.
Tôi đã bắt đầu sự nghiệp của mình theo cách khiêm tốn nhất. Tôi chẳng có lợi thế gì, cũng không có điều kiện như bạn bè hay nhiều người khác ở Babylon này. Kho báu đầu tiên của tôi chỉ là một túi tiền đẹp, nhưng trống rỗng và tôi thường xuyên sầu não vì nó. Tôi chỉ mong làm sao để nó trở nên nặng trĩu, leng keng âm thanh của vàng. Cuối cùng, tôi đã tìm ra bảy cách làm đầy túi tiền xẹp lép của mình.
Tôi sẽ giải thích với các bạn ở đây bảy cách này. Đây cũng là lời khuyên của tôi dành cho những ai muốn có được nhiều vàng. Mỗi ngày tôi sẽ giải thích một cách cho các bạn.
Hãy chăm chú lắng nghe những kiến thức mà tôi truyền đạt. Hãy tranh luận và thảo luận với tôi về nó. Hãy tiếp thu những bài học này một cách kỹ lưỡng để bắt đầu gieo hạt giống giàu có vào trong túi tiền của mình. Trước tiên, mỗi bạn phải xây dựng sự giàu có cho chính mình, sau đó, bạn mới có năng lực để dạy cho người khác.
Tôi sẽ dạy cho các bạn những cách đơn giản để vỗ béo ví tiền của mình. Đây là bước đầu tiên dẫn đến ngọn tháp của sự giàu có, không ai có thể leo lên đến đỉnh tháp mà không đặt chân vững chắc ngay từ bước đầu tiên.
Bây giờ chúng ta sẽ xem xét cách đầu tiên.