Dám Nghĩ Lớn

Chương 5: CHƯƠNG 4: LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ TƯ DUY ĐỘT PHÁ?

Số chữ: 10431

CHƯƠNG 4: LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ TƯ DUY ĐỘT PHÁ?

GẦN ĐÂY, TÔI CÓ CƠ HỘI NÓI CHUYỆN PHIẾM với một chuyên viên tuyển dụng của một trong số các tập đoàn công nghiệp lớn nhất nước Mỹ. Mỗi năm, cô ấy sẽ dành bốn tháng ghé thăm các trường Đại học để chiêu mộ các sinh viên vừa mới ra trường tham gia chương trình đào tạo lãnh đạo trẻ của công ty. Có một điểm chung trong những nhận xét của chuyên viên tuyển dụng này là cô ấy cảm thấy hoàn toàn thất vọng với thái độ của nhiều sinh viên mà cô gặp.

“Mỗi ngày, tôi thường sẽ phỏng vấn từ 8 đến 12 sinh viên. Tất cả đều là những sinh viên xuất sắc và ít nhiều đã có sự quan tâm, tìm hiểu về công ty chúng tôi. Một trong những yếu tố chính mà chúng tôi muốn tìm kiếm ở các ứng viên trong quá trình phỏng vấn là khát vọng trong mỗi cá nhân. Chúng tôi muốn thấy được liệu anh ấy hoặc cô ấy có phải là những người, mà trong vài năm sau, có đủ khả năng để điều hành những dự án chính, quản lý một chi nhánh của công ty hoặc ít nhiều có những đóng góp đáng kể cho công ty hay không.”

“Tôi phải thừa nhận rằng tôi không hoàn toàn hài lòng với mục tiêu cá nhân của hầu hết các sinh viên mà tôi gặp. Chắc hẳn ông đang cảm thấy rất ngạc nhiên vì điều đó. Họ mới chỉ 22 tuổi nhưng lại có hứng thú quan tâm đến kế hoạch nghỉ hưu hơn là những lợi ích mà chúng tôi có thể cung cấp cho họ. Nhiều bạn còn hỏi tôi rằng “Liệu công việc có bắt buộc em phải đi công tác nhiều không? Đa số các bạn đang định nghĩa thành công có nghĩa là an toàn. Thử hỏi chúng tôi có nên mạo hiểm giao phó công ty của chúng tôi cho những bạn trẻ như vậy không?”

“Điều mà tôi không thể hiểu nổi là tại sao những người trẻ bây giờ lại có tư tưởng bảo thủ và tầm nhìn hạn hẹp về tương lai như thế. Mỗi ngày, các cơ hội đang không ngừng rộng mở và tăng lên. Mỹ đã tiến được những bước rất dài trong quá trình phát triển khoa học và công nghiệp. Dân số đang tăng nhanh với tốc độ chóng mặt. Nếu nói đến khoảng thời gian mà Mỹ phát triển vượt bậc và nhanh chóng thì chắc hẳn đây chính là giai đoạn đó.”

Xu hướng sống an phận, chỉ suy nghĩ đến những mục tiêu nhỏ bé đồng nghĩa với việc sự cạnh tranh cho các công việc lương cao và đáng mơ ước sẽ ít dần đi.

Sự thành công của một người không được đo bằng những đơn vị thông thường; cũng không được đo bằng những tấm bằng đại học hay nền tảng gia đình của họ. Thước đo sự thành công của một người là cái tầm trong tư duy của người đó. Tư duy của chúng ta càng lớn, càng đột phá thì những thành tựu chúng ta đạt được càng nhiều. Hãy cùng tìm hiểu xem làm thế nào để mở rộng tư duy của chúng ta nhé.

Bạn đã bao giờ tự hỏi “Khuyết điểm lớn nhất của bạn là gì?”. Có lẽ khuyết điểm lớn nhất của một người là tâm lý tự ti, luôn nghĩ là mình yếu kém hơn người khác. Sự tự ti thể hiện qua vô vàn cách thức khác nhau. Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về John. John đọc được một mẩu tin quảng cáo việc làm trên báo và anh ta rất thích công việc đó. Nhưng anh ta lại chẳng làm gì để có công việc đó cả vì anh ta luôn nghĩ “Trình độ của mình chưa thể làm được công việc thế này đâu, sao phải cố gắng làm gì?” Hay như câu chuyện về Jim chẳng hạn. Jim muốn hẹn hò với Joan nhưng anh ấy chưa từng gọi cho cô ấy lần nào vì anh ấy nghĩ Joan sẽ không bao giờ hẹn hò với người như anh ấy đâu.

Tom nhận thấy ông Richards là một khách hàng đầy tiềm năng cho sản phẩm của mình nhưng Tom không liên lạc với ông ấy bao giờ. Anh ấy cảm thấy ông Richards sẽ không thèm để ý đến sản phẩm của anh ấy và không bao giờ chấp nhận gặp mặt. Pete đang điền đơn xin việc. Khi gặp câu hỏi “Mức lương khởi điểm bạn mong muốn là gì?”, anh ấy đưa ra một con số rất khiêm tốn vì anh cảm thấy mình chưa xứng đáng với một số tiền lớn hơn, số tiền mà anh ấy thực sự mong muốn kiếm được.

Từ hàng ngàn năm trước, các nhà triết học cổ đã đúc kết được một lời khuyên rất hữu ích: Hãy hiểu rõ bản thân mình. Nhưng một số người có vẻ mới hiểu được một nửa lời khuyên này. Họ mới chỉ hiểu rõ mặt khiếm khuyết của bản thân. Hầu hết mọi người, khi được đề nghị tự đánh giá bản thân, thường đưa ra một danh sách dài dằng dặc những lỗi lầm, thiếu sót và khuyết điểm.

Hiểu rõ điểm yếu của bản thân là tốt. Nó sẽ giúp ta biết được ta phải cải thiện điều gì. Nhưng nếu chỉ hiểu mỗi những điểm yếu mà không nhìn ra điểm mạnh của bản thân, chúng ta sẽ hơi vào một đống hỗn độn và luôn thấy mình không có giá trị.

Dưới đây là một số quy tắc có thể giúp bạn nhìn nhận đúng đắn về bản thân mình. Tôi đã từng áp dụng chúng trong các chương trình đào tạo cán bộ cấp cao và nhân sự kinh doanh. Tôi có thể khẳng định là chúng vô cùng hiệu quả.

1. Xác định rõ năm giá trị lớn nhất của bạn. Hãy hỏi thêm ý kiến khách quan của người khác. Người đó có thể là vợ bạn, cấp trên của bạn, giáo sư dạy Đại học và một vài người bạn thành công mà có thể cho bạn nhận xét trung thực nhất (Những giá trị đó có thể kể đến học vấn, kinh nghiệm, kĩ năng, vẻ bề ngoài, cuộc sống gia đình hài hòa, thái độ sống, nhân cách hay khả năng sáng tạo).

2. Sau đó, dưới mỗi giá trị, hãy viết tên của ba người đã đạt được thành công lớn nhưng không có phẩm chất này như bạn.

Khi hoàn thành bài tập này xong, bạn sẽ ngạc nhiên đấy vì chắc chắn bạn sẽ vượt trội hơn họ ở ít nhất một khía cạnh. Điều đó cho thấy một điều rằng: Bạn giỏi hơn bạn nghĩ rất nhiều. Vì thế, hãy để tư duy của bạn ngang tầm với khả năng của mình, và đột phá trong tư duy. Luôn luôn phải nhớ rằng không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ được phép đánh giá thấp khả năng của bản thân.

Có một số người luôn thích dùng từ ngữ khoa trương, ra vẻ ta đây có vốn từ rộng rãi và hiểu biết nhiều, khiến bạn mỗi lần nói chuyện với họ phải căng thẳng đoán ý và cố gắng hiểu những lời họ nói. Thực chất những người đó chỉ là những kẻ rỗng tuếch, thích huênh hoang, khoác lác mà thôi. Như một lẽ thường, một kẻ rỗng tuếch thì chẳng bao giờ suy nghĩ lớn lao được.

Thước đo vốn từ vựng của một người không nằm ở số lượng từ ngữ mà anh ta có thể sử dụng được. Thay vào đó, điều duy nhất có ý nghĩa và có thể chứng minh vốn từ vựng của một người là khả năng sử dụng các từ, cụm từ có hiệu quả, có sức ảnh hưởng nhất định lên tư duy của bản thân người đó và cả những người xung quanh.

Có một thứ rất cơ bản mà chúng ta nên biết: Chúng ta không suy nghĩ bằng từ ngữ, chúng ta chỉ suy nghĩ bằng hình ảnh. Từ ngữ là nguyên liệu thô của suy nghĩ. Khi chúng ta nói hoặc đọc, tâm trí của chúng ta sẽ tự động chuyển các từ, cụm từ thành hình ảnh. Mỗi từ và cụm từ đều có thể tạo ra các hình ảnh khác nhau. Nếu một người nói với bạn là “Jim mới mua một ngôi nhà mới khang trang lắm” thì hình ảnh bạn tưởng tượng ra sẽ khác với hình ảnh được tạo ra khi nghe nói “Jim mới mua một ngôi nhà gần trang trại gia súc.” Hình ảnh trong tâm trí ta sẽ thay đổi tùy thuộc vào cách sử dụng từ ngữ của chúng ta để miêu tả.

Hãy thử nhìn nhận theo một hướng khác. Khi bạn nói và viết, bạn sẽ giống như một chiếc máy chiếu, chiếu vào tâm trí của những người khác một bộ phim. Những hình ảnh bạn tạo ra sẽ quyết định phản ứng của bạn và những người xung quanh.

Thử tưởng tượng đến lúc bạn thông báo với mọi người rằng “Tôi rất tiếc phải thông báo rằng chúng ta đã thất bại.” Mọi người sẽ thấy điều gì? Họ sẽ cảm thấy thất bại, thất vọng và đau buồn, tất cả những cảm xúc mà từ “thất bại” truyền tải. Ngược lại, thay vì thông báo như trên, bạn nói “Đây là một hướng tiếp cận mới mà tôi nghĩ sẽ hiệu quả hơn.” Những đồng nghiệp của bạn khi nghe câu đó chắc chắn sẽ cảm thấy được khích lệ và sẵn sàng nỗ lực lại lần nữa.

Giả sử một trường hợp khác, bạn nói “Chúng ta đang phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng” Hình ảnh được tạo ra trong đầu mọi người lúc đó sẽ là một thứ gì đó khó có thể giải quyết được. Thay vào đó, bạn nói “Chúng ta sẽ đối mặt với một thử thách mới” sẽ tạo ra được hình ảnh vui tươi hơn, giống như trong một trận đấu thể thao và khơi gợi hứng thú của mọi người.

Hoặc khi bạn nói “Chúng ta đã phải trả một khoản chi phí lớn.” thì mọi người sẽ lo lắng rằng khoản tiền họ bỏ ra có thể sẽ không bao giờ có thể hoàn lại. Quả thật, điều đó không hề dễ chịu một chút nào. Nhưng bạn có thể dùng một cách nói khác. Bạn có thể nói “Chúng ta đã đầu tư một khoản lớn”, tự khắc mọi người sẽ thấy một viễn cảnh tươi đẹp hơn với phần lợi nhuận thu về sau này.

Điểm mấu chốt ở đây là những người có tư duy lớn đều là chuyên gia trong việc tạo dựng hình ảnh tích cực, lạc quan trong tâm trí họ và tâm trí người khác. Để đột phá tư duy, chúng ta nên sử dụng những từ ngữ giúp tạo ra hình ảnh lạc quan, hướng tới tương lai thành công trong tâm trí.

Các bạn có thể thấy, ở cột bên tay trái ở bảng dưới, là các ví dụ về từ ngữ thể hiện các suy nghĩ nhỏ bé, tiêu cực và bi quan. Trong khi đó, cột bên tay phải chứa những từ ngữ được dùng trong trường hợp tương tự nhưng lại đạt hiệu quả khác hẳn, giúp kiến tạo tư duy lớn và tích cực hơn.

Khi các bạn nghiên cứu những từ ngữ này, hãy tự hỏi “Bạn đang thấy gì trong tâm trí?” nhé.

CÁC CỤM TỪ TẠO DỰNG HÌNH ẢNH NHỎ BÉ VÀ TIÊU CỰC

CÁC CỤM TỪ TẠO DỰNG HÌNH ẢNH LỚN VÀ TÍCH CỰC

1. Không ích gì đâu, chúng ta thua rồi.

Chúng ta chưa thất bại đâu. Hãy cứ tiếp tục cố gắng. Đây là hướng đi mới của chúng ta.

2. Tôi đã từng thử kinh doanh một lần rồi và đã thất bại. Không bao giờ thử lần nữa.

Tôi đã thất bại một lần nhưng lỗi là ở phía tôi. Tôi sẽ cố gắng một lần nữa.

3. Tôi đã cố gắng nhưng sản phẩm vẫn không bán được. Mọi người không có nhu cầu.

Tôi vẫn chưa thể bán được sản phẩm này. Nhưng tôi biết nó là một sản phẩm tốt và tôi sẽ tìm ra phương thức để hấp dẫn nhiều khách hàng hơn.

4. Thị trường đang bão hòa. 75% thị phần đã bị các công ty khác chiếm lĩnh. Tốt nhất là bỏ cuộc thôi.

25% thị phần vẫn còn đó. Tính cả tôi vào nữa. Có triển vọng phát triển đấy chứ!

5. Các đơn đặt hàng của họ trước giờ đều nhỏ. Đừng bận tâm đến họ nữa.

Các đơn đặt hàng của họ trước giờ đều nhỏ. Hãy thử tìm cách thúc đẩy nhu cầu mua của họ nhiều hơn xem.

6. Tôi sẽ phải cố gắng năm năm mới lên được các vị trí cao trong công ty. Tôi muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

Năm năm không phải là khoảng thời gian quá dài. Nghĩ mà xem, điều đó có thể giúp tôi có được 30 năm làm việc ở vị trí cao.

7. Đối thủ có quá nhiều lợi thế. Anh bảo chúng tôi phải làm thế nào để cạnh tranh với họ đây?

Đối thủ rất mạnh. Nhưng không ai là không có điểm yếu cả. Hãy cùng nhau suy nghĩ và tìm ra phương thức đánh bại họ.

8. Không có ai cần sản phẩm này đâu.

Với mẫu mã và chất lượng hiện tại, sản phẩm sẽ rất khó bán. Nhưng hãy suy nghĩ về các thay đổi và điều chỉnh mới xem.

9. Hãy chờ đến khi kinh tế suy thoái, giá cổ phiếu giảm thì hẵng mua.

Hãy đầu tư ngay bây giờ. Đặt cược vào những cổ phiếu đang lên, chứ đừng đặt cược vào những cổ phiếu đang mất giá.

10. Tôi quá già (quá trẻ) so với công việc đó

Biến tuổi tác trở thành lợi thế của bạn

11. Nó không hiệu quả đâu, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy. Tương lai rất đen tối, ảm đạm, đầy thất vọng, đau buồn và toàn là thất bại.

Nó sẽ hiệu quả, tôi sẽ chứng minh được cho bạn thấy. Tương lai rất tươi sáng, đầy hi vọng, thành công, vui vẻ và chiến thắng.

BỐN CÁCH ĐỂ TĂNG VỐN TỪ VỰNG CỦA NHỮNG NGƯỜI DÁM NGHĨ LỚN

Dưới đây là bốn phương pháp sẽ giúp bạn tăng cường vốn từ vựng của những người dám nghĩ lớn:

1. Hãy sử dụng những từ ngữ tích cực, lạc quan để miêu tả tâm trạng của bạn. Khi một người hỏi bạn là “Hôm nay bạn thấy thế nào?” và bạn trả lời rằng “Tôi rất mệt (Tôi bị đau đầu, ước gì hôm nay là thứ Bảy, tôi không khỏe chút nào.). Câu trả lời đó vô tình làm cho bạn cảm thấy tồi tệ hơn. Thực hành điều này mỗi ngày: nó rất đơn giản thôi nhưng có một sức mạnh vô cùng lớn đó. Mỗi khi có ai hỏi bạn “Bạn có khỏe không?” hay “Hôm nay bạn cảm thấy thế nào?”, hãy trả lời thật lạc quan kiểu như “Tuyệt vời lắm, cảm ơn bạn nhé. Còn bạn thế nào?” hay đơn giản như “Mọi thứ đều rất tuyệt.” hoặc “Tôi ổn”. Mỗi khi có cơ hội, hãy luôn nói bạn đang cảm thấy rất tuyệt. Làm như vậy sẽ giúp bạn cảm thấy lạc quan và thoải mái hơn nhiều. Hãy để cho mọi người thấy rằng bạn là một người luôn vui vẻ, hòa đồng. Điều đó sẽ giúp bạn có thêm nhiều bạn hơn.

2. Hãy sử dụng từ ngữ tươi sáng, mang tính khích lệ và quan tâm khi nói về người khác. Tạo dựng cho mình thói quen dành những lời lẽ tốt đẹp và tích cực cho bạn bè và người thân. Khi bạn cùng người khác bàn luận về một người thứ ba không có mặt ở đó, hãy dành cho họ những lời khen tặng kiểu như “Anh ấy thực sự là một người bạn tốt”, “Họ nói rằng anh ấy làm việc vô cùng hiệu quả.” Hãy thật cẩn trọng trong việc lựa chọn từ ngữ, tránh nói sau lưng những lời hạ thấp người khác khiến họ tổn thương. Sớm muộn gì những lời đó cũng đến tai họ, và người tổn thương cuối cùng sẽ là bạn đó.

3. Hãy nói những lời khích lệ người khác. Tận dụng mọi cơ hội để khen ngợi người khác. Trong cuộc sống, không ai là không muốn được ngợi khen. Mỗi ngày, hãy tranh thủ dành những lời có cánh cho người bạn đời của mình; để ý một chút đến các đồng nghiệp và khen ngợi họ đúng lúc. Lời khen chân thành cũng có thể đem đến thành công. Hãy sử dụng lời khen hợp lý, dùng đi dùng lại mỗi ngày. Hãy khen tặng người khác vì hôm nay họ rất đẹp, họ làm việc rất tốt, khen tặng cả những thành công và hạnh phúc gia đình của họ.

4. Hãy nói những lời tích cực, mang tính thúc đẩy khi hoạch định kế hoạch để người khác làm theo. Khi mọi người được nghe những lời kiểu như “Tôi có một vài tin tốt. Chúng ta đang đứng trước một cơ hội lớn …”, tâm trí họ sẽ bắt đầu trở nên sáng suốt và lấp lánh hi vọng. Ngược lại, khi bạn nói với họ rằng “Dù muốn hay không, chúng ta vẫn có việc phải thực hiện.”, bộ phim trong tâm tưởng họ sẽ nhuốm màu u buồn và chán nản; từ đó ảnh hưởng đến cách họ hành động. Hãy dành cho đồng nghiệp lời hứa hẹn thành công và bạn sẽ thấy những đôi mắt sáng lên lấp lánh. Hãy khiến họ tin vào lời hứa thành công của bạn, bạn sẽ nhận được sự hỗ trợ xứng đáng. Chúng ta sinh ra để xây những lâu đài chứ không phải để đào những nấm mồ chôn vùi tuổi trẻ và thành công của chúng ta.

HÃY NHÌN NHẬN NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ TRONG TƯƠNG LAI, ĐỪNG MÃI NHÌN VÀO NHỮNG ĐIỀU ĐANG CÓ TRONG HIỆN TẠI

Những người có tư duy lớn thường tôi luyện được phẩm chất có thể nhìn ra những triển vọng trong tương lai, thay vì chỉ chăm chăm vào những điều sẵn có của hiện tại. Dưới đây là bốn ví dụ minh họa cho quan điểm trên:

1. Điều gì làm nên giá trị của kinh doanh bất động sản? Một người bạn của tôi là chuyên gia trong lĩnh vực môi giới bất động sản vùng nông thôn. Anh đã từng nói với tôi rằng mọi việc đều có thể thành công trong tương lai nếu chúng ta học được cách tìm kiếm cơ hội từ những điều rất nhỏ hoặc không có gì ở hiện tại.

Anh ấy từng tâm sự “Hầu hết bất động sản vùng nông thôn đều đã cũ và không có vẻ ngoài hấp dẫn. Sở dĩ tôi thành công là vì tôi không cố gắng bán cho các khách hàng của mình những trang trại đơn thuần như nó vốn có.

Tôi xây dựng kế hoạch bán hàng của mình xoay quanh những triển vọng mà một trang trại có thể mang đến trong tương lai. Tôi chỉ đơn thuần giới thiệu với khách hàng những thông tin đơn giản “Trang trại có XX mẫu đất trũng, XX mẫu rừng và cách thị trấn XX dặm.” Tôi chưa từng dùng những lời lôi kéo và dao động khách hàng để khiến họ mua trang trại của tôi cả. Nhưng khi tôi đưa cho họ bản kế hoạch tổng thể để phát triển trang trại, ông ấy đồng ý mua ngay lập tức. Để tôi chỉ cho anh xem bản kế hoạch của tôi nhé.”

Anh ấy mở cặp và rút ra một tập tài liệu rồi bắt đầu giới thiêu “Trang trại này mới được thêm vào danh sách của chúng tôi. Nó cũng giống như rất nhiều trang trại khác ở đây. Nó cách trung tâm thị trấn 43 dặm, nhà cửa xuống cấp và nông trại đã bỏ hoang 5 năm nay. Đây là những điều tôi đã làm để cải thiện tình hình. Tuần trước, tôi đã ở trang trại nguyên 2 ngày trời, chỉ để đi tới đi lui xem xét mọi thứ. Tôi đi đến từng ngóc ngách trong trang trại nhiều lần và có quan sát các trang trại khác trong vùng nữa. Tôi đã nghiên cứu vị trí của trang trại, lưu ý đến những con đường cao tốc đã có và cả những con đường đang nằm trong quy hoạch nữa. Tôi tự hỏi chính mình “Trang trại này thích hợp để làm gì nhỉ?”

“Tôi đưa ra ba khả năng. Những khả năng đó được trình bày rất cụ thể trong đây.” Anh ấy đã cho tôi xem chúng. Mỗi kế hoạch đều được đánh máy rất cẩn thận và khá toàn diện. Kế hoạch thứ nhất đề xuất xây dựng trang trại trở thành trại ngựa. Kế hoạch đưa ra lý do tại sao ý tưởng này có triển vọng như sau: Thành phố đang ngày một phát triển. Con người có xu hướng thích các hoạt động thư giãn ngoài trời hơn và thu nhập cao cũng thúc đẩy các nhu cầu giải trí tiêu khiển. Việc giao thông đi lại cũng thuận tiện nữa. Anh ấy cũng chỉ ra cách nuôi dưỡng và chăm sóc đàn ngựa để thu về một khoản lợi nhuận lớn từ trò đua ngựa. Toàn bộ ý tưởng xây dựng trại ngựa đều rất chi tiết và có sức thuyết phục. Kế hoạch chi tiết và thuyết phục đến nỗi tôi có thể tưởng tượng ra viễn cảnh những cặp đôi tình tứ cưỡi ngựa đi dạo giữa những rặng cây.

Tương tự, nhà môi giới dám nghĩ dám làm này còn xây dựng hai bản kế hoạch khác nữa cũng chi tiết không kém. Kế hoạch thứ hai là xây dựng nông trại trồng cây và kế hoạch thứ ba là kết hợp trồng trọt và chăn nuôi.

“Khi tôi nói chuyện với khách hàng, tôi không cần thuyết phục họ mua trang trại vì những giá trị mà nó sẵn có. Tôi sẽ giúp họ nhìn thấy được viễn cảnh trang trại trong tương lai trở thành một công cụ hái ra tiền.

Không những ngày càng bán được nhiều trang trại trong thời gian ngắn, với phương thức bán hàng dựa trên triển vọng trong tương lai, tôi có thể bán trang trại với giá cao hơn các đối thủ. Đương nhiên, thay vì việc chỉ nhận được một miếng đất, các khách hàng sẽ thích việc mua được đất mà còn đi kèm ý tưởng sáng tạo hơn. Vì lý do đó, ngày càng nhiều người muốn gửi trang trại đến cho tôi bán và tiền hoa hồng tôi nhận được cũng từ đó mà tăng lên.

Nguyên tắc ở đây là: Hãy đánh giá mọi thứ bằng triển vọng của chúng trong tương lai, đừng hài lòng với những gì sẵn có của hiện tại. Tầm nhìn sẽ tăng thêm giá trị cho mọi thứ. Những người mang tư duy lớn đều có thể nhìn thấy được trước viễn cảnh của tương lai. Họ sẽ không bao giờ để mình mắc kẹt ở hiện tại.

2. Khách hàng đáng giá bao nhiêu? Trong một hội nghị của các quản lý bán hàng, giám đốc của một cửa hàng bách hóa đã phát biểu “Các bạn có thể nghĩ tôi là một người hơi cổ hủ nhưng tôi và những quản lý như tôi luôn tin rằng cách tốt nhất để giữ chân khách hàng là mang đến cho họ dịch vụ thân thiện và lịch sự. Vào một ngày nọ, tôi tình cờ đi qua cửa hàng của chúng tôi và bắt gặp một nhân viên đang tranh cãi với khách. Vị khách rời đi và khá bực tức.

Sau đó, người nhân viên quay ra nói chuyện với các nhân viên khác với giọng dè bỉu “Tôi sẽ chẳng tốn thời gian cho một người khách hàng chỉ mua có 1.98 đô nhưng cứ bắt tôi phải bỏ cả cửa hàng để đi tìm những thứ ông ta muốn. Ông ấy chẳng đáng để tôi làm vậy.”

Người giám đốc tiếp tục kể “Tôi yên lặng bước qua và không nói gì cả. Nhưng tôi không thể bỏ chuyện đó ra khỏi đầu. Tôi nghĩ là vấn đề đó thật sự nghiêm trọng khi nhân viên bán hàng của chúng tôi khinh rẻ khách hàng và định giá họ chỉ đáng có 1.98 đô mà thôi. Sau đó, tôi quyết định phải thay đổi cách nhìn nhận đó cho nhân viên cửa hàng mình. Khi tôi về văn phòng, tôi đã gọi vị giám đốc nghiên cứu thị trường đến và yêu cầu anh ấy nghiên cứu mức chi tiêu trung bình của khách hàng tại cửa hàng vào năm ngoái. Những con số anh ấy đưa ra làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Sau khi đã tính toán kĩ lưỡng, anh ấy chỉ ra con số chi tiêu của một khách hàng thông thường tại cửa hàng của chúng tôi là 362 đô.

Sau khi có được kết quả, tôi đã triệu tập một cuộc họp với tất cả giám sát nhân sự và kể cho họ nghe về sự cố tôi đã chứng kiến. Tiếp theo đó, tôi chỉ ra cho họ giá trị thực sự của một vị khách. Tôi nhấn mạnh rằng giá trị của một khách hàng không phải được đo bằng số tiền của một lần mua duy nhất mà là dựa vào thống kê hàng năm. Kể từ sau lần đó, dịch vụ chăm sóc khách hàng của chúng tôi được cải thiện rõ rệt.”

Điều mà vị giám đốc bán lẻ nêu ra có thể áp dụng với mọi loại hình kinh doanh. Khách hàng quay trở lại mua sắm nhiều lần mới tạo ra lợi nhuận. Thông thường sẽ không có lãi trong những lần bán hàng đầu tiên. Hãy nhìn vào mức chi tiêu tiềm năng của khách hàng trong tương lai, chứ đừng nhìn vào mức chi tiêu hôm nay của họ.

Tôn trọng khách hàng sẽ khiến cho khách hàng có cảm giác thân thiết và mong muốn quay lại vào các lần sau. Ngược lại, việc coi thường và không quan tâm đến khách hàng sẽ khiến họ không bao giờ quay lại. Một sinh viên của tôi kể rằng cậu cũng từng gặp phải tình huống tương tự trong một cửa hàng tự chọn và giải thích tại sao cậu ấy không bao giờ quay lại cửa hàng đó nữa.

Cậu sinh viên bắt đầu kể “Một lần, vào bữa trưa, em quyết định thử ăn ở một cửa hàng tự chọn mới khai trương được vài tuần. Lúc đó, em cũng khá khó khăn và không có nhiều tiền nên em có thói quen xem xét rất kĩ những thứ em mua. Đi qua quầy thịt, em có để ý thấy thịt gà tây trông rất là ngon và giá chỉ 39 xu thôi.

Khi em đi đến quầy tính tiền, nhân viên thu ngân nhìn khay thức ăn của em và nói “1 đồng 9 xu”. Em đã rất lịch sự nhờ cô ấy kiểm tra lại vì theo như em tính nhẩm thì tổng tiền các món em chọn chỉ có 99 xu thôi. Cô ấy lườm em một cái nhưng vẫn tính lại tiền. Khoản chênh lệch phát sinh từ món thịt gà tây. Cô ấy tính của em là 49 xu thay vì 39 xu như trên bảng giá. Do đó, em chỉ cái biển có đề giá 39 xu cho cô ấy xem.

Điều này đã làm cho cô ấy bùng nổ. Cô ấy tức giận nói “Tôi không quan tâm cái biển đó ghi cái gì. Nó phải có giá là 49 xu vì bảng giá hôm nay tôi nhận ghi như thế. Có ai đó làm ẩu ở chỗ mấy cái biển. Cậu sẽ vẫn phải trả 49 xu mà thôi.”

Em đã cố gắng giải thích với cô ấy là em chọn món gà tây là vì nó có giá 39 xu. Nếu nó có giá 49 xu thì em sẽ chọn món khác thay thế.

Đáp lại lời giải thích của em, câu trả lời của cô ấy vẫn là “Cậu phải trả 49 xu, thế thôi!” Cuối cùng, em vẫn trả tiền đủ vì em không muốn tiếp tục tranh cãi với cô ấy nữa. Nhưng em quyết định sẽ không bao giờ quay lại đó. Mỗi năm, em dành ra khoảng 250 đô để ăn trưa nhưng cửa hàng này sẽ không bao giờ được hưởng một xu nào trong đó.”

Trên đây là một ví dụ nhỏ về tư duy hạn hẹp. Cô nhân viên chỉ thấy được mười xu chênh lệch nhỏ nhoi mà không nhìn ra tiềm năng 250 đô của sau này.

3. Câu chuyện về anh nhân viên giao sữa có tư duy hạn hẹp. Có một thực tế đáng ngạc nhiên là con người đôi khi rất mù mờ trước những tiềm năng để thành công. Một vài năm trước, một anh nhân viên giao sữa đã đến nhà tôi để chào mời gia đình tôi sử dụng dịch vụ giao sữa của công ty anh ấy. Tôi nói với anh ta là chúng tôi đã đăng ký dịch vụ ở một công ty khác rồi và chúng tôi rất hài lòng với dịch vụ của họ. Tôi cũng giới thiệu cho anh ấy gia đình bên cạnh và bảo anh qua đó xem sao.

Tuy nhiên anh ấy trả lời “Tôi đã nói chuyện với bà nhà bên cạnh rồi, nhưng phải hai ngày họ mới dùng xong một lít sữa. Tôi thấy như thế thì chẳng bõ công tôi đi giao.”

“Có lẽ vậy” – tôi nói – “nhưng khi anh nói chuyện với hàng xóm của tôi, anh không nhận ra là nhu cầu sữa của gia đình này sẽ tăng lên đáng kể trong một tháng tới hay sao? Gia đình sẽ đón thành viên mới, và em bé là đối tượng tiêu thụ rất nhiều sữa.”

Chàng trai trẻ sững lại trong giây lát và cất lời “Sao tôi lại có thể thiển cận như thế chứ?”

Hiện tại, gia đình lúc đầu chỉ dùng hai-ngày-một-lít-sữa đó đã tăng nhu cầu sữa lên đến đến 7 lít trong vòng hai ngày và họ lấy sữa từ chính anh chàng giao sữa năm xưa nhưng nay đã có tầm nhìn xa hơn. Em bé sắp ra đời ngày đó giờ đã là anh trai của hai em trai và một em gái nữa. Và tôi nghe nói gia đình lại sắp sửa đón thành viên mới.

Chúng ta có thể thiển cận đến mức nào? Hãy luôn suy nghĩ để tìm ra những triển vọng cho tương lai, đừng quẩn quanh trong những gì sẵn có của hiện tại.

Jimmy ở trường là một cậu học sinh không những chậm tiến mà còn thô lỗ và xấu tính. Những người giáo viên chỉ thấy Jimmy là một cậu bé khó bảo sẽ không bao giờ tìm cách để giúp cậu bé trở nên tốt hơn. Nhưng những giáo viên có thể nhìn thấy tương lai Jimmy có khả năng trở thành một công dân tốt sẽ không ngừng cố gắng để nâng đỡ và giúp cậu bé thành người tốt hơn.

Tương tự như thế, đa số mọi người khi lái xe ngang qua những khu ổ chuột sẽ chỉ thấy những kẻ lưu manh, sa đọa, chìm đắm trong rượu chè, nghiện ngập. Nhưng có một số người tâm huyết lại tìm thấy ở đó vẫn có những người khát khao được vươn lên và có cuộc sống tốt hơn. Chính vì suy nghĩ như vậy, họ đã rất nhiều lần dang tay ra cứu giúp và nhiều lần thành công trong việc giúp đỡ một số người tái hòa nhập cộng đồng.

4. Điều gì làm nên giá trị của bạn? Vài tuần trước, sau một khóa đào tạo, một chàng trai trẻ đến gặp tôi và xin được nói chuyện với tôi vài phút. Tôi biết chàng trai này. Năm nay cậu ấy 26 tuổi, đã từng có một tuổi thơ kém may mắn. Tệ nhất là trong những năm đầu trưởng thành, cậu ấy cũng phải trải qua rất nhiều sự kém may mắn chất chồng. Tôi cũng hiểu rằng cậu ấy đã thực sự cố gắng rất nhiều để có một tương lai tươi sáng hơn.

Khi chúng tôi ngồi nói chuyện trong quán cà phê, chúng tôi nhanh chóng tìm ra được những vấn đề của cậu ấy và cuộc nói chuyện chuyển sang thảo luận về cách làm thế nào để một người không có gì trong tay có thể thành công trong tương lai. Chàng trai trẻ đã trả lời tôi rất thẳng thắn và khẳng định chắc nịch rằng:

“Trong tài khoản của tôi giờ không có nổi 200 đô. Tôi chỉ là một nhân viên thuế vụ với mức lương không cao và trách nhiệm cũng không nhiều. Cái xe của tôi đã mua được bốn năm rồi và tôi cùng vợ phải sống trong một căn hộ chật chội hai tầng.

“Nhưng, thưa Giáo sư” – cậu ấy tiếp tục – “Tôi quyết tâm không để những thứ tôi không có ngăn cản bước tiến của tôi.”

Đó quả thật là một lời khẳng định hấp dẫn, khơi gợi trí tò mò của tôi. Vì thế, tôi đề nghị cậu ấy giải thích rõ hơn.

Cậu ấy tiếp tục “Chính là con đường này, thưa Giáo sư. Tôi đã phân tích rất nhiều người và tôi nhận ra được thực tế này. Những người có ít tài sản thường chỉ thấy họ của hiện tại. Họ không nhìn thấy được tương lai của mình, chỉ mải đau buồn vì hiện tại thiếu thốn và khó khăn mà thôi.

Hàng xóm của tôi là một ví dụ. Anh ta suốt ngày than thở vì lương thấp, ống nước thì dăm bữa lại hỏng hóc, người khác thì cứ may mắn hoài còn anh ta thì ốm yếu với hóa đơn viện phí chất đống. Anh ta thường xuyên nghĩ ngợi về sự nghèo khó của bản thân đến nỗi anh ta không còn tin rằng mình có thể giàu có hơn được nữa. Anh ấy hành động như thể anh ta đang bị trừng phạt phải sống trong căn hộ xuống cấp suốt phần đời còn lại.

Anh bạn của tôi thực sự đang nói hết ra những lời tâm can của mình. Cậu dừng lại một lúc rồi nói tiếp “Nếu tôi chỉ nhìn vào những gì tôi có ở hiện tại – xe cũ, lương thấp, nhà chung cư giá rẻ, ăn uống không đầy đủ - tôi sẽ cảm thấy thất vọng nhiều lắm. Tôi sẽ không thấy được tương lai của mình và suốt phần đời còn lại, tôi sẽ sống như một người vô hình không có gì trong tay.”

Tôi đã cố gắng đổi mới tư duy và thử đánh giá tương lai của bản thân trong một vài năm nữa. Tôi thấy mình không còn là một nhân viên thuế vụ nữa mà đã trở thành giám đốc. Căn hộ chật chội biến mất, thay vào đó là một căn nhà mới khang trang, rộng rãi ở ngoại ô. Khi tôi đánh giá mình theo cách đó, tôi cảm thấy tốt hơn và tư duy cũng có nhiều đổi mới. Tôi cũng có rất nhiều kinh nghiệm cá nhân có thể giúp tôi tin rằng tôi sẽ thành công.

Đó chẳng phải là một phương thức tuyệt vời để tăng thêm giá trị cho một con người sao? Chàng trai trẻ này đang đi trên con đường nhanh nhất để đạt được cuộc sống tốt hơn. Cậu ấy đã thuộc nằm lòng và vận dụng hiệu quả nguyên tắc thành công cơ bản này: Quan trọng không phải là hiện tại bạn có gì mà là bạn mong muốn và sẽ đạt được bao nhiêu trong tương lai.

Mọi người đánh giá bạn thế nào phụ thuộc vào cách bạn đánh giá giá trị của bản thân.

Dưới đây là cách giúp bạn có thể phát triển khả năng đánh giá tương lai. Tôi gọi chúng là những bài tập “tăng giá trị bản thân”.

1. Hãy học cách gia tăng giá trị của mọi thứ xung quanh. Bạn còn nhớ ví dụ về chuyên gia môi giới bất động sản chứ? Đối mặt với một vấn đề, hãy luôn tự hỏi “Tôi có thể làm gì để gia tăng giá trị của căn phòng này, ngôi nhà này hay công việc kinh doanh nọ?” Không ngừng tìm kiếm những ý tưởng sáng tạo để làm cho mọi thứ có giá trị hơn. Dù đó là một mảnh đất trống, một ngôi nhà hay một phi vụ làm ăn thì giá trị của chúng đều nằm ở cách chúng ta sử dụng.

2. Học cách gia tăng giá trị của con người. Khi bạn càng tiến lên cao trong thế giới thành công, các công việc của bạn càng liên quan nhiều đến “việc phát triển con người”. Những câu hỏi kiểu như “Tôi phải làm gì để “tăng giá trị” của những nhân viên mình quản lý?” hay “Tôi phải làm gì để khiến họ làm việc hiệu quả hơn?” sẽ luôn hiện hữu trong đầu bạn. Hãy luôn nhớ rằng, để có thể khiến họ trở thành họ tuyệt vời nhất, trước hết bạn phải nhìn thấy trước cái tuyệt vời nhất của họ đã.

3. Học cách tăng giá trị bản thân. Hàng ngày, hãy luôn tự hỏi mình rằng “Tôi phải làm gì để mình trở nên có giá trị hơn mỗi ngày?” Hãy nhìn nhận, đánh giá những khả năng trong tương lai của bạn. Có như vậy mới thúc đẩy bạn nghĩ ra những phương thức cụ thể để đạt được những giá trị tiềm năng đó.

Một người bạn của tôi đã nghĩ hưu, trước đây là chủ của một công ty in tầm trung (60 nhân viên), đã có lần nói chuyện với tôi về cách ông ấy lựa chọn người kế nhiệm.

“Năm năm trước, tôi có nhu cầu muốn tuyển một nhân viên kế toán mới, người có thể giúp nâng cấp bộ máy kế toán và hành chính ở văn phòng của chúng tôi. Cậu nhân viên mới tôi tuyển tên Harry lúc đó mới chỉ 26 tuổi. Cậu ấy không có kiến thức gì về ngành in nhưng hồ sơ của cậu cho thấy cậu là một kế toán giỏi chuyên môn. Một năm rưỡi trước, khi tôi nghỉ hưu, tôi đã quyết định chọn cậu ấy cho cả hai vị trí chủ tịch hội đồng quản trị và tổng giám đốc của công ty.

Nhìn lại ngày đó, Harry có một tố chất mà giúp cậu ấy nổi trội hơn những người khác. Cậu ấy luôn quan tâm đến tất cả mọi việc trong công ty một cách rất chân thành và nhiệt tình và không bao giờ chịu dừng lại ở việc viết hóa đơn hay lưu trữ số liệu của một kế toán thông thường. Bất cứ khi nào thấy mình có thể trợ giúp những đồng nghiệp khác, cậu ấy sẽ nhảy vào giúp ngay.

Trong năm đầu tiên Harry làm việc ở công ty, có một số nhân viên nghỉ việc. Harry đã đến gặp tôi với một bản kế hoạch. Cậu ấy đề nghị tăng thêm phụ cấp cho các nhân viên và đảm bảo với tôi rằng việc này sẽ không làm giảm doanh thu của công ty. Bản kế hoạch đó quả thật có hiệu quả.

Harry cũng đã làm rất nhiều việc khác, không chỉ là cho bộ phận của cậu ấy mà còn cho toàn bộ công ty. Cậu ấy đã tự mình nghiên cứu chi phí cụ thể của bộ phận sản xuất và khuyên tôi nên đầu tư một khoản 30,000 đô để đổi mới trang thiết bị. Có một lần, tình hình kinh doanh của công ty bị sụt giảm nghiêm trọng. Harry đã đến gặp giám đốc kinh doanh và nói “Tôi không biết nhiều về việc kinh doanh nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp ông.” Và quả thật cậu ấy đã làm được. Cậu ấy đưa ra rất nhiều ý tưởng hay, giúp tình hình kinh doanh tốt lên nhiều.

Khi công ty có nhân viên mới, Harry cũng luôn là người quan tâm và khiến cho họ cảm thấy thoải mái. Harry thực sự quan tâm đến sự vận hành của toàn bộ công ty.

Do đó, khi nghỉ hưu, tôi đã nghĩ Harry chính là sự lựa chọn hợp lý nhất để tiếp quản vị trí của tôi.”

“Đừng hiểu lầm nhé.” – Bạn tôi tiếp tục nói – “Harry không bao giờ cố gắng khiến mình nổi bật trước mặt tôi. Đối với tôi, cậu ấy không bao giờ là kẻ lăng xăng, lo chuyện bao đồng. Cậu ấy chưa từng tức giận quá mức vì điều gì. Cậu ấy cũng không hãm hại người khác sau lưng và không bao giờ có thái độ bề trên, ra lệnh cho người khác. Điều duy nhất cậu ấy luôn làm là giúp đỡ công ty và giúp đỡ những người xung quanh. Harry luôn hành động như thể tất cả mọi việc ở công ty đều có thể ảnh hưởng đến cậu ấy. Cậu ấy coi việc của công ty chính là việc của mình.”

Tất cả chúng ta đều có thể học hỏi được nhiều điều từ Harry. Thái độ “Tôi chỉ làm việc của riêng mình” là một thái độ rất nhỏ nhen và tiêu cực. Những người có tư duy lớn sẽ luôn coi công việc là thành quả nỗ lực của cả một tập thể, thắng và thua cùng tập thể. Họ luôn giúp đỡ hết sức mình kể cả khi họ không thu về được lợi lộc gì cả. Những người khi chứng kiến vấn đề của một bộ phận khác mà thờ ơ đứng ngoài nhìn và chỉ buông lời bàn luận “Đó không phải việc của tôi, việc của họ cứ để họ lo” là những người mãi mãi không thể đứng ở vị trí lãnh đạo.

Hãy cố gắng luyện tập từng ngày để trở thành người có tư duy lớn. Hãy xem những vấn đề quan tâm của công ty cũng giống như của mình. Trong một công ty lớn, có thể sẽ chỉ có một số ít người quan tâm chân thành, không vị kỉ mà thôi. Nhưng cuối cùng thì cũng chỉ có những người đó mới có đủ phẩm chất của người tư duy lớn. Và cũng chỉ những người này mới xứng đáng với những công việc lương cao và nhiều trách nhiệm.

Trong cuộc sống, có rất nhiều người có tố chất tốt nhưng mãi vẫn không thể thành công nổi vì họ đã để cho những suy nghĩ nhỏ nhen, tiêu cực ngáng đường. Hãy cùng xem xét 4 ví dụ sau đây.

  1. LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ MỘT BÀI PHÁT BIỂU THẬT ẤN TƯỢNG?

Tất cả chúng ta ai cũng từng một lần mơ ước có được “khả năng” thuyết trình tuyệt vời trước đám đông. Nhưng đa số chúng ta đều không thực hiện được mơ ước đó và luôn là một trong số những người diễn thuyết rất tệ.

Tại sao vậy? Lý do rất đơn giản: đa số chúng ta đều chỉ tập trung vào những chi tiết nhỏ, vụn vặt khi nói mà bỏ quên đi những thứ to lớn và quan trọng. Khi chuẩn bị cho một buổi thuyết trình, phần lớn chúng ta luôn cố ghi nhớ và làm theo những chỉ dẫn kiểu như “Phải nhớ đứng thẳng người”; “Đừng đi đi lại lại và tránh sử dụng cử chỉ tay quá nhiều”; “Đừng để khán giả phát hiện bạn dùng giấy ghi chú”; “Ngữ pháp khi nói phải thật chuẩn xác”; “Phải đảm bảo cà vạt đã được cài ngay ngắn”; “Nói to nhưng không được to quá”, v.v

Vậy điều gì đã xảy ra khi những người thuyết trình đó đứng lên phát biểu? Họ sợ hãi vì họ có cả một danh sách dài dằng dặc những điều không được làm khi diễn thuyết. Trong suốt quá trình diễn thuyết, họ lúng túng và đôi khi dừng lại đột ngột để tự hỏi “Mình có làm sai gì không nhỉ?” Nói tóm lại, trông họ lúc đó thật thảm hại. Họ thất bại vì quá tập trung vào những thứ tiểu tiết, không quá quan trọng mà họ cho rằng sẽ giúp họ trở thành người diễn thuyết tốt. Họ đã bỏ quên nhiều điều quan trọng hơn những thứ kia: kiến thức về điều mà họ sẽ diễn thuyết và ham muốn được chia sẻ những kiến thức đó cho người khác.

Thước đo về khả năng của một nhà diễn thuyết không phải nằm ở việc người đó có đứng thẳng không hay ngữ pháp có chuẩn không mà là nằm ở việc khán giả có hiểu những điều mà người đó nói không. Hầu hết những diễn giả hàng đầu đều có những khuyết điểm nhỏ; thậm chí, giọng nói của một số người nghe không hề dễ chịu chút nào. Có một thực tế nữa là những diễn giả được săn đón nhất ở Mỹ, trong quá trình hoàn thiện bản thân mình, chưa bao giờ có ý định tham gia vào những khóa học diễn thuyết cũ rích và tiêu cực với phương pháp “đừng làm cái này cũng đừng làm cái kia”.

Tất cả những diễn giả thành công đều có một điểm chung: Họ luôn có điều gì đó để nói và có một lòng đam mê cháy bỏng muốn chia sẻ điều đó với những người khác.

Đừng để những suy nghĩ tầm thường, nhỏ bé ngăn trở bạn trên con đường trở thành một diễn giả thành công.

  1. ĐIỀU GÌ LÀ NGUYÊN NHÂN CỦA NHỮNG CUỘC TRANH CÃI

99% các cuộc cãi vã đều bắt nguồn từ những vấn đề vô cùng nhỏ nhặt kiểu như: John về nhà và hơi mệt mỏi một chút. Bữa tối dọn ra không ngon, làm anh ấy không thể chấp nhận nổi và bắt đầu càu nhàu. Hôm nay Joan cũng không thấy vui vẻ và thế là cô ấy vặc lại “Anh còn đòi hỏi gì với số tiền ít ỏi chúng ta có chứ?” hoặc “Nếu tôi có cái bếp mới xịn như người khác thì đồ ăn đã ngon hơn rồi đấy”. Những câu nói đó làm tổn thương lòng tự trọng của John, anh gằn giọng quát mắng “Joan ạ, không phải là vì thiếu tiền đâu, mà là do cô không biết cách chi tiêu ấy.”

Và cứ thế cuộc tranh cãi tiếp diễn. Trước khi cả hai quá mệt mỏi và không muốn cãi vã nữa, mỗi bên đều cố đưa ra lý lẽ của riêng mình. Bố mẹ hai bên, đời sống tình dục, tiền bạc, những lời hứa hẹn trước và sau khi cưới nhau và vô vàn những vấn đề khác đều được lôi ra để tranh cãi. Cả hai bên đều thấy căng thẳng và mệt mỏi. Mọi thứ đều không được giải quyết và cả hai bên đều có lý do để châm ngòi cho những lần tranh cãi sau này. Những vấn đề nhỏ nhặt, dưới cái nhìn của những người tư duy vụn vặt, sẽ trở thành những cuộc cãi vã dai dẳng không hồi kết. Vì thế, để tránh khỏi những cuộc cãi vã vớ vẩn, hãy xóa bỏ lối tư duy tiểu tiết, nhỏ nhen.

Có một cách rất hiệu quả: trước khi phàn nàn hay đổ lỗi, khiển trách người khác hoặc muốn tranh cãi, hãy tự hỏi “Việc đó có quan trọng quá không?”. Đa số trường hợp đều không quan trọng và làm thế khiến bạn tránh được mâu thuẫn.

Hãy luôn tự hỏi trước khi chất vấn người khác “Anh ấy (cô ấy) hút thuốc hay quên đóng nắp kem đánh rang hoặc về nhà muộn có thực sự quan trọng không?”, “Việc anh ấy (cô ấy) phung phí tiền bạc hay mời người bạn không thích đến nhà có thực sự nghiêm trọng?”

Khi bạn sắp sửa hành động tiêu cực, hãy luôn tự hỏi mình trước rằng “Việc đó có thật sự quan trọng không?” Câu hỏi này chính là thần chú giúp gìn giữ không khí hòa thuận trong gia đình. Nó cũng rất hiệu quả mỗi khi ở văn phòng làm việc có tranh cãi. Thậm chí, nếu bạn thử áp dụng nó khi trên đường về nhà có một chiếc xe tạt đầu xe bạn, bạn sẽ phải bất ngờ vì hiệu quả của nó đấy. Câu thần chú ấy có thể áp dụng ở tất cả mọi trường hợp có thể xảy ra tranh cãi.

3. JOHN PHẢI LÀM VIỆC TRONG VĂN PHÒNG NHỎ NHẤT VÀ CẢM THẤY THẤT VỌNG

Nhiều năm trước, tôi đã chứng kiến một bạn trẻ bỏ lỡ mất cơ hội thành công trong ngành quảng cáo vì cậu ấy suy nghĩ nhỏ nhen, chỉ vì sự phân chia phòng làm việc không đồng đều mà thất vọng.

Bốn lãnh đạo trẻ tuổi, cùng một cấp bậc như nhau, được sắp xếp chuyển đến phòng làm việc mới. Ba trong số các phòng làm việc giống nhau cả về kích thước và cách bài trí. Chỉ có căn phòng thứ tư thì nhỏ hơn và trang trí hơi sơ sài.

J.M được phân cho căn phòng số 4. Điều này như một cái tát vào lòng tự trọng của anh ấy. Anh ấy lập tức cảm thấy bị kì thị. Những suy nghĩ tiêu cực, oán giận, cay đắng và ghen tị cứ lớn dần trong tâm trí anh. J.M bắt đầu cảm thấy mình không được tôn trọng. Kết quả là J.M sớm có lòng thù địch với ba người còn lại. Thay vì hợp tác, anh ta cố gắng phá hoại công việc của ba người đó. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Ba tháng sau, công ty buộc phải sa thải anh ấy.

Một vấn đề rất nhỏ nhưng vì suy nghĩ hạn hẹp, J.M đã làm hỏng cuộc đời mình. Anh ta “vội vàng” giận dữ, “vội vàng” cảm thấy mình bị phân biệt đối xử. Chính tâm lý ấy khiến anh không nhận ra một điều rằng công ty mình đang trong giai đoạn phát triển, chi phí thuê mặt bằng là một bài toán rất lớn. Anh ấy không chịu ngừng lại để suy nghĩ rằng cấp trên của anh ta khi phân phòng chưa chắc đã biết phòng nào là nhỏ nhất. Không ai trong công ty, trừ J.M, coi văn phòng của anh ấy là thước đo giá trị cả. Suy nghĩ nhỏ nhen về những điều không quan trọng như tên mình ở cuối danh sách lộ trình của công ty hay là người cuối cùng nhận được lời nhắn trong văn phòng có thể sẽ làm bạn tổn thương và thất bại. Hãy tư duy rộng rãi và không một điều nhỏ nhặt nào có thể kéo bạn về phía sau cả.

4. KẺ NÓI LẮP CŨNG CÓ THỂ LÀM NÊN CHUYỆN

Một giám đốc bán hàng đã từng nói với tôi rằng kể cả một người nói lắp cũng có thể thành công trong ngành bán hàng nếu người đó có đầy đủ những phẩm chất quan trọng.

“Tôi có một người bạn làm giám đốc bán hàng. Anh ấy đặc biệt thích chơi khăm người khác. Mặc dù vậy, đôi khi mục đích chơi khăm của anh ấy là tốt. Vài tháng trước, một chàng trai trẻ đã gọi cho anh bạn thích chơi khăm của tôi và nhờ anh ấy giới thiệu cho một công việc bán hàng. Có một điều khó là chàng trai này mắc tật nói lắp và anh bạn của tôi đã chớp lấy cơ hội đó để chơi tôi một vố. Anh bạn tôi nói với chàng trai đó rằng hiện giờ anh ấy không tuyển nhân viên bán hàng nhưng một người bạn của anh ấy (chính là tôi) đang có vài vị trí trống. Sau đó, anh bạn gọi điện cho tôi và khen tặng chàng trai hết lời. Không nghi ngờ gì cả, tôi nói “Bảo cậu ấy đến đây ngay đi”.

Ba mươi phút sau, chàng trai trẻ đến gặp tôi. Cậu ấy chưa nói được ba từ thì tôi đã biết là mình bị anh bạn kia chơi khăm. Cậu ấy giới thiệu “T-t-t-ôi l-là J-J-Jack R. Anh X giới thiệu tôi đến đây đ-đ-để n-n-nói ch-chuyện v-v-với anh về c-c-ông v-v-việc” Cậu ấy vật lộn với từng con chữ. Tôi thầm nghĩ trong lòng “Cậu ta còn chẳng thể bán nổi được tờ một đô la trên phố Wall với giá 90 xu nữa ấy chứ” Tôi rất giận bạn mình nhưng lại thấy thương chàng trai trẻ này. Tôi nghĩ ít nhất thì tôi cũng nên hỏi cậu ấy một vài câu lịch sự trước khi tôi nghĩ ra được lý do từ chối cậu ấy.

Tuy nhiên, khi nói chuyện, tôi phát hiện ra cậu ấy cũng không phải là người khù khờ. Cậu ấy rất thông minh và là người rất biết tiết chế. Nhưng tôi không thể vượt qua được sự thật là cậu ấy bị nói lắp. Cuối cùng, tôi quyết định kết thúc cuộc phỏng vấn bằng cách hỏi cậu ấy là “Điều gì khiến cậu nghĩ rằng mình có khả năng bán hàng?”

Cậu ấy, vẫn lắp bắp, trả lời “Tôi học hỏi nh-nh-nhanh, t-t-tôi thích giao tiếp với mọi người, t-t-t-ôi nghĩ là công ty của ông rất tốt và t-t-t-ôi muốn kiếm t-t-tiền. T-t-tôi có tật nói l-l-lắp, như-ưng điều đó không tôi thấy phi-iền, vậy tại sao người khác lại thấy phi-i-iền chứ?”

“Câu trả lời của cậu ấy khiến tôi thấy rằng cậu có đủ phẩm chất để trở thành một nhân viên bán hàng. Tôi quyết định nhận cậu ấy vào làm. Và bạn biết không? Cậu ấy làm việc rất tốt.”

Việc một nhân viên làm trong ngành nghề cần giao tiếp nhiều bị nói lắp cũng không ảnh hưởng gì quá lớn nếu người đó có phẩm chất vượt trội.

Hãy áp dụng ba nguyên tắc sau để nhắc nhở bản thân, mỗi khi bạn vướng phải những điều nhỏ nhặt:

1. Tập trung chú ý vào những mục tiêu lớn. Có lẽ không ít lần, chúng ta hành động xử sự giống như nhân viên bán hàng yếu kém này, không bán được hàng lại cố viện cớ để bào chữa với quản lý “Tôi đã cố giải thích với vị khách đó và anh ta cũng phải thừa nhận rằng anh ta đã sai”. Trong bán hàng, mục tiêu quan trọng nhất là bán được hàng chứ không phải là tranh cãi.

Với hôn nhân, mục tiêu lớn nhất là giữ vững hạnh phúc gia đình và bảo vệ bầu không khí yên ấm, hòa hợp; không phải là những cuộc cãi vã để rồi sau này phải hối tiếc “Lẽ ra anh/em nên nói với em/anh như thế”

Khi làm việc với cấp dưới của mình, mục tiêu là phải phát triển hết mức tiềm năng của họ và phải biết bao dung với những sai lầm nhỏ, đừng chuyện bé xé ta to.

Trong mối quan hệ với hàng xóm láng giềng, mục tiêu quan trọng nhất là sự tôn trọng lẫn nhau và mối quan hệ thân tình lâu dài. Đừng chỉ trực chờ cơ hội nhốt con chó nhà họ lại chỉ vì nó hay sủa ầm ĩ vào ban đêm.

Nói theo ngôn ngữ quân sự, thà thua một trận chiến nhỏ mà thắng cả cuộc chiến còn tốt hơn là thắng một trận chiến và thất bại hoàn toàn.

Hãy luôn tập trung chú ý vào những mục tiêu to lớn hơn.

2. Hãy luôn nhớ câu thần chú “Việc đó có thật sự quan trọng không?”. Trước khi trở nên tiêu cực, hãy luôn tự hỏi bản thân “Việc đó có đáng để mình làm loạn lên thế này không?” Không có cách nào để né tránh các cuộc xung đột vì những vấn đề rất nhỏ tốt hơn câu thần chú này. 90% các cuộc cãi vã và lòng thù địch đã được nó hóa giải.

3. Đừng lẩn quẩn trong cái bẫy của những điều tầm thường. Khi diễn thuyết, giải quyết vấn đề, hay hướng dẫn cho nhân viên, hãy nghĩ đến những điều thật sự quan trọng, những điều có thể tạo ra sự khác biệt. Đừng để những điều nhỏ nhặt, tầm thường, không quan trọng nhấn chìm bạn. Hãy tập trung vào những thứ tầm cỡ hơn và quan trọng hơn.

BÀI KIỂM TRA TẦM TƯ DUY CỦA BẠN

Ở cột bên tay trái dưới đây là danh sách những tình huống thường xảy ra trong cuộc sống. Ở cột giữa và cột bên tay phải là bảng so sánh cách người có tư duy hạn hẹp và người có tư duy lớn nhìn nhận một vấn đề giống nhau.

Hãy thử làm bài kiểm tra dưới đây. Sau đó, quyết định xem điều gì sẽ đưa bạn đến nơi mà bạn muốn. Tư duy hạn hẹp hay tư duy lớn?

Cùng một tình huống nhưng có hai cách giải quyết khác nhau. Lựa chọn cách giải quyết nào là tùy bạn.

TÌNH HUỐNG

NGƯỜI TƯ DUY HẠN HẸP

NGƯỜI TƯ DUY LỚN

1. Vấn đề tài chính

Tìm cách tăng thu nhập bằng cách cắt giảm chi tiêu.

Tìm cách tăng thu nhập bằng cách làm nhiều việc hơn, bán được nhiều hàng hơn.

2. Giao tiếp

Luôn nhắc đến những điều không tốt về bạn bè, công ty và đối thủ cạnh tranh.

Luôn nhắc đến những điều tốt về bạn bè, công ty và đối thủ cạnh tranh.

3. Sự tiến bộ

Chỉ nghĩ đến sự thụt lùi hoặc tự trấn an mình bây giờ là tốt nhất rồi.

Tin tưởng vào sự thành công và phát triển.

4. Tương lai

Chỉ nhìn thấy tương lai đầy khó khăn và trắc trở.

Nhìn thấy tương lai tươi sáng, nhiều hứa hẹn.

5. Công việc

Luôn tìm cách để trốn tránh công việc.

Luôn tìm ra các con đường mới và công việc mới để làm. Hơn nữa, còn rất hăng hái giúp đỡ người khác.

6. Cạnh tranh

Chỉ thích cạnh tranh với những người bình thường.

Mong muốn được cạnh tranh với những người giỏi nhất.

7. Những vấn đề chi tiêu

Luôn tìm cách tiết kiệm tiền bằng việc cắt giảm chi tiêu cho những thứ cần thiết.

Luôn tìm cách tăng thêm thu nhập để có thể mua được nhiều thứ cần thiết cho cuộc sống hơn.

8. Mục tiêu

Luôn đặt mục tiêu rất thấp

Vươn tới những mục tiêu lớn

9. Tầm nhìn

Tầm nhìn ngắn hạn

Luôn trăn trở về những mục tiêu dài hạn

10. An toàn

Luôn lo lắng về các vấn đề an toàn

Cho rằng một khi thành công thì sẽ đi cùng với an toàn.

11. Bạn bè

Chỉ giao du với những người bạn có suy nghĩ hạn hẹp, nhỏ bé.

Bên cạnh luôn có những người bạn cầu tiến và đầy ắp những ý tưởng lớn

12. Lỗi lầm

Luôn để ý những lỗi tiểu tiết không đáng nói. Chuyện bé xé ra to

Bỏ qua những lỗi nhỏ, không ảnh hưởng nghiêm trọng

NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ GIÚP BẠN DÁM NGHĨ LỚN

1. Đừng bao giờ đánh giá thấp khả năng của bản thân. Hãy đánh bại sự tự ti và tập trung vào những gì mà bạn đang có. Bạn giỏi hơn là bạn nghĩ đấy.

2. Sử dụng từ ngữ của những người dám nghĩ lớn – những từ ngữ tươi sáng, mang tính khích lệ, hứa hẹn về những chiến thắng, hi vọng, hạnh phúc và bình yên. Tránh sử dụng những từ ngữ không vui về sự thất bại, đau buồn, và bất lực.

3. Mở rộng tầm nhìn của bản thân. Hãy tập trung nhìn nhận đúng đắn về những triển vọng của tương lai, thay vì chỉ chăm chăm vào những gì đang có của hiện tại. Họ cách gia tăng giá trị của mọi điều xung quanh, của người khác và của bản thân mình.

4. Có cái nhìn lạc quan vào công việc hiện tại. Hãy luôn nghĩ rằng công việc hiện tại của mình rất quan trọng. Sự thăng tiến của bạn phụ thuộc rất nhiều vào thái độ của bạn với công việc hiện tại.

5. Suy nghĩ vượt ra khỏi những thứ tầm thường, nhỏ bé. Tâp trung chú ý vào những mục tiêu lớn. Trước khi định can thiệp vào một vấn đề rất nhỏ, hãy tự hỏi mình trước đã “Liệu điều đó có quan trọng đến vậy không?”

Hãy trở nên vĩ đại nhờ tư duy đột phá!

0 Bình luận